|
Kìa tóc ai vương hạt bụi xuân
Môi trầu gió mỏng áo tứ thân
Gót hài tha thướt duyên cười nụ
Tôi ngỡ bầy tiên vãn cảnh trần... |
|
|
Đêm Nguyên tiêu
trăng đứng lặng giữa trời
Em đứng đợi
trong vắt dòng khuya vắng... |
|
|
Chiều cuối năm thiếu thừa ai tính
Trên nẻo đường tất tả ngược xuôi
Tìm kiếm nhành mai về chưng tết
Vui cửa nhà - ta thêm tuổi ta. |
|
|
Đã hơn cái Tết em đi xa
Còn mỗi một mình một bóng ta
Con cháu sum vầy - Em sương khói
Xuân này buốt lạnh thấm tràn da. |
|
|
Mới vừa thay một khắc mùa
Đã ăm ắp nõn những ngơ ngẩn chồi
Phút linh diệu. Tiếng chuông rơi
Chạm trần gian. Động tâm người. Bừng xuân. |
|
|
Bầu trời chưa bóng mây xanh
Đôi chim về đậu trên cành mùa đông
Xuân này em có về không
Hình như sông núi chờ trông em về |
|
|
Sắc gì trong nắng lưa thưa
Nhộm hồng vạt áo ngày xưa em tìm
Bao năm lấy mộng làm kim
Thời gian làm chỉ khâu tim thuở nào |
|
|
Cội mai mới chớm nụ đầu
Người sao đã vội về đâu hỡi người!
Xuân này biết có thắm tươi
Hay eo xèo vĩnh biệt người tài hoa... |
|
|
Một nửa vầng trăng nấp cuối trời
Trong chùm mây ửng kết vành nôi
Ru tình ấm áp thơm vào mộng
Vuốt trái thanh tao ngọt với đời... |
|
|
Vương lòng miền nhớ Tam Sơn
Cổng trời lộng gió…dập dờn sóng mây
Nghe lòng thao thức…heo may
Hồn đông đã chạm…thầm say má hồng! |
|
|
Trở về với nắng phương Nam
Nghe lời biển gọi nồng nàn yêu thương
Rì rào sóng hát trùng dương
Ngập bờ cát trắng...vấn vương mơ màng! |
|
|
Sầu thương nhành liễu ngẩn ngơ
Niên này áo mới bao giờ mới xong? |
|
|
Ta đi về bên ấy
Núi trở và sông ngăn
Đi một đời vẫn thấy
Chỉ vầng trăng là gần … |
|
|
xin hãy cười với cõi lòng chân thiện
vì đâu đó trên dặm dài đất nước
còn có những nụ cười trong thiểu năng, trong vô thức…
xát vào tâm hồn của những kẻ tập làm người tiếng gắt gỏng lương tri! |
|
|
Ngủ mê gì lay mãi giấc chưa tan
Chắc anh về …đang giữa giấc mơ sang
Mùa mắc cạn bên thềm chiều tóc ngủ |
|
|
Tôi viết bài thơ – một kỷ niệm đau thương
Đã bốn chục mùa xuân hoa Ngọc Hà vẫn nở
Xác B52 còn đó
Hà nội vươn mình lên những tầm cao |
|
|
Em vừa khua vũng dỗi hờn
Cho trầm tích buốt dưới cơn mưa buồn
Khép lòng tù ngục ngọn nguồn
Giữa tâm bão cuốn cho vuông vức khờ |
|
|
Ngậm ngùi con nước đìu hiu
Qua sông gói cả hồn chiều mang theo
Đường đời dẫm mãi hút heo
Mình tôi chới với giữa đèo ngóng quê |
|
|
Vàng ơi, đừng nhé lẫn chìm
Mặt trời vẫn rực niềm tin vàng ròng
Đừng bao giờ hết ước mong
Hãy nghe lời trúc mở lòng đón hoa |
|
|
Tuổi hoàng hôn nắng tắt
Bữa ăn nghẹn muối mè
Ốm đau thân queo quắt
Nhìn nỗi đời, ruột se! |