Thành viên mới
Tìm kiếm
Đăng ký nhận tin
TamQuoc.vn
Thúy Lan - Truyện thơ của Lê Hữu Bình
 

TỪ BÀI THƠ TRÒ CHUYỆN VỚI THÚY KIỀU- NGHĨ VỀ HIỆN TƯỢNG THƠ LÝ PHƯƠNG LIÊN

TỪ BÀI THƠ TRÒ CHUYỆN VỚI THÚY KIỀU- NGHĨ VỀ HIỆN TƯỢNG THƠ LÝ PHƯƠNG LIÊN
VANTHOVIET.COM »
16/05/2012 | 11:30
Thơ Lý Phương Liên có thể kể ra một số bài thơ hay như: Lời ru với anh, Ca bình minh, Em mơ có một phiên tòa được bạn đọc yêu mến (từng chép vào sổ tay mang theo đến các chiến trường trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước).

TỪ BÀI THƠ TRÒ CHUYỆN VỚI THÚY KIỀU- NGHĨ VỀ HIỆN TƯỢNG THƠ LÝ PHƯƠNG LIÊN

Nguyễn Văn Hòa

Thơ Lý Phương Liên có thể kể ra một số bài thơ hay như: Lời ru với anh, Ca bình minh, Em mơ có một phiên tòa được bạn đọc yêu mến (từng chép vào sổ tay mang theo đến các chiến trường trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước). Nhưng nếu được chọn bài thơ hay nhất của chị, theo chủ quan cá nhân tôi, tôi sẽ chọn bài Trò chuyện với Thúy Kiều (bài thơ này lúc đầu có tên là Nghĩ về Thúy Kiều, đăng trên Báo Văn nghệ năm 1970). Tôi chọn bài này là hay nhất bởi nhiều lẽ: đây là bài thơ "lạ” -chứa đựng tình yêu thương con người một cách mãnh liệt nhất, chân thành nhất, ở đó người viết bày tỏ tình cảm, cảm xúc của mình một cách trung thực, thành tâm như chính con tim mách bảo. Trước những tổn thất lớn của gia đình, trước nỗi đau hiện tại chị đã trải lòng mình với mong ước được chia sẻ, cảm thông, thấu hiểu hơn về tình đời, tình người. Do vậy bài thơ giàu tính triết lý và giàu giá trị nhân văn. Với Trò chuyện với Thúy Kiều đã cho thấy đây là một giọng thơ lạ, trong trẻo, dũng cảm cất lên một cách hồn nhiên- lời thơ giống như lời trò chuyện, lời nói hàng ngày, mang đậm dấu ấn cá nhân và không thể lẫn lộn với bất cứ một nhà thơ nào khác. Nhưng cũng chính bài thơ Trò chuyện với Thúy Kiều này mà đã gây bao hệ lụy cho chính nhà thơ và gia đình. Để rồi nữ sĩ tài hoa Lý Phương Liên "đi không ai biết, về không ai hay” suốt 40 năm qua. Và đây được coi là một hiện tượng đặc biệt của nền văn học Việt Nam hiện đại.

Từ Trò chuyện với Thúy Kiều, ta thấy rằng Lý Phương Liên là một người phụ nữ có cá tính, một người dám sống, dám nói hết những gì khổ đau đang diễn ra với chính bản thân mình, với những người xung quanh và với những gì đang hiện hữu, đang tiếp diễn ở cuộc đời này. Mà đã dám nói như thế có nghĩa là chị có đủ can đảm và nghị lực để vượt qua.

Em tuổi hai mươi như tất cả mọi người

Chọn số phận thời mình đang sống

………………………………………

Tuổi hai mươi không tin vào định mệnh

Định mệnh là đối thủ tiến công

Lòng nhân ái, sự bao dung, biết vượt lên trên số phận, tin tưởng vào tương lai là nét nổi bật ở thi sĩ Lý Phương Liên.

Những năm 70 của thế kỉ trước, ở thời buổi khó khăn chồng chất khó khăn, mỗi người tự nuôi sống bản thân mình đã là khó. Vậy mà với nhà thơ Lý Phương Liên không những lo cho mình mà chị phải cáng đáng với vai trò người trụ cột trong gia đình để nuôi 5 chị em. Với vai trò của một người mẹ, một người cha, một người chị cả để chăm sóc, nuôi nấng, giáo dục đàn em nhỏ của mình. Điều ấy thật đáng nể phục vô cùng.

Mà tâm lý con người ta khi khó khăn thường hay than vãn cũng là điều dễ hiểu. Than vãn rồi chán nãn, chùn bước, đầu hàng số phận mới là điều đáng sợ. Đằng này chị dám nói những sự thật, đồng thời chị cũng đã có những triết lý sâu sắc về cuộc đời và những dự cảm về cuộc đấu tranh gian khổ của dân tộc, niềm tin tưởng chắc chắn vào tương lai- đất nước sẽ thống nhất, đất nước sẽ giành được độc lập. Ngay ở thời điểm năm 1970 mà chị có dự cảm như vậy thì đáng khâm phục quá. Chỉ có điều đáng tiếc rằng, bài thơ ra đời trong một hoàn cảnh lịch sử mà nó khó có thể sống bởi những yêu cầu nghiệt ngã của thời đại, với những ràng buộc về mặt tư tưởng, đường lối văn hóa, văn nghệ của Đảng. Ở thời kỳ này, văn học phải có nhiệm vụ cổ vũ, động viên, nêu cao chủ nghĩa anh hùng cách mạng, ca ngợi tinh thần chiến đấu anh dũng của quân và dân ta, ghi nhận những chiến công hiển hách của các trận đánh, những thắng lợi của công cuộc xây dựng CNXH ở miền Bắc, ca ngợi Đảng, ca ngợi Bác Hồ…

Vì vậy, khi bài thơ Trò chuyện với Thúy Kiều (Nghĩ về Thúy Kiều) được đăng trên Báo Văn nghệ (1970) thì lập tức ngay sau đó đã bị phê phán, bị "đánh” tơi bời. Vì cho rằng Lý Phương Liên đau đáu tư duy về thân phận nàng Kiều, kêu than cho số phận mình, cho số phận của những người phụ nữ Việt Nam thời hiện đại, cho những điều bất công ngang trái, gieo mầm bi quan yếm thế làm nản chí người trai trẻ đang ra trận …

Trong bài: "Dòng thơ trẻ cần mang những tình cảm và tâm hồn của thời đại” (Đăng trên Báo Nhân Dân ngày 29/12/1970), nhà thơ Hoàng Trung Thông đã kịch liệt lên án bài thơ Trò chuyện với Thúy Kiều: "Rắc rối, cầu kỳ trong diễn tả, yếu đuối, sướt mướt trong tình cảm, bi quan tăm tối trong tư tưởng. Lý Phương Liên hình như cũng muốn từ một cảnh ngộ riêng mà vươn đến sự trong sáng. Nhưng những gian nan, mất mát đè nặng trên người cứ được tô đậm lên mãi trong thơ, càng làm cho bài thơ chìm đắm trong xót xa, trong tiếng kêu rên, và nếu như tác giả muốn "thét lên”, thét lên nữa thì đó cũng chỉ là tiếng thét của sự bất lực. Tự minh vận cho hoàn cảnh Thúy Kiều đã là một chuyện không nên về lạc lõng, đặt vấn đề "định mệnh” ra để chống định mệnh lại là một tư tưởng lỗi thời. Tác giả nói "Tuổi hai mươi không tin vào định mệnh. Định mệnh là đối thủ tiến công”. Nhưng thực ra thì tư tưởng định mệnh đã như sợi dây vô hình trói chặt lấy người mình và tác giả cứ phải giãy giụa kêu lên thảm thiết với những nào "gõ cửa cuộc đời” (Cuộc đời nào?), những nào "tự mình giải phóng”, "tự cứu”, với thứ triết lý vu vơ "không ngọt êm mới là hạnh phúc”. Hình như tác giả đã đặt nhầm nơi và không thấy rõ hết bản chất của chế độ ta. Nghĩ về Thúy Kiều có một khoảng cách khá xa về tư tưởng và tình cảm với những bài trong sáng khác của Lý Phương Liên. Đó là một dòng đục đã chảy lẫn vào dòng suối thơ trong trẻo tươi mát của tác giả. Lý Phương Liên, qua bài nghĩ về Thúy Kiều, chưa đặt mình trong hoàn cảnh chung của nhân dân và dân tộc, mà nâng mình lên tầm cao của cách mạng. Cái đau khổ của riêng cá nhân dẫu sao cũng chỉ là rất nhỏ so với sự hy sinh vĩ đại và sự anh hùng cao cả của nhân dân và dân tộc. Chỉ ngồi than thở với cảnh ngộ cá nhân thực tế là đã tự hạ thấp mình xuống”.

Việc phê phán và quy kết như vậy tôi cho là hơi quá đối với một hồn thơ trẻ tài năng. Vì rằng trong Trò chuyện với Thúy Kiều, Lý Phương Liên than thở với số phận khổ đau, bất hạnh của gia đình mình, của chính mình cũng có nghĩa là chị đang khao khát và mơ ước về hạnh phúc. Vì không ai trên đời này không mong cầu hạnh phúc. Cầu mong hạnh phúc và đi tìm hạnh phúc là dấu hiệu nhận biết sự lành mạnh của mỗi người. Với tấm lòng của một con người vốn nặng nợ với đời, nhà thơ lại chạnh lòng với mảnh đời bất hạnh của Thúy Kiều, Đạm Tiên. Lòng lại đau khi nhân dân mình, dân tộc mình với cuộc mưu sinh đầy gian khó.

Trước hiện thực cuộc sống đa diện, đa chiều qua cái nhìn của Lý Phương Liên đã hiện lên bức tranh đời sống với nhiều đa đoan, nhức nhối:

Hai trăm năm và chảy dài vô tận

Thúy Kiều ơi nàng sống tháng năm dài

Trái đất chúng mình cho đến hôm nay

Vẫn còn những cuộc đời như nàng chìm nổi

Thời gian còn nửa ngày là đêm tối

Còn đồng tiền đổi trắng thay đen

Còn sắc tài bạc mệnh với hờn ghen

Còn những Mã Giám Sinh, Hoạn Thư, Hồ Tôn Hiến

Còn những đất đai triền miên chinh chiến

Thúy Kiều ơi nàng sống tháng năm dài …

Vâng! Những gì nhà thơ nói đến ở đây là có thật. Một sự thật hết sức đau đớn và nghiệt ngã. Đó là nỗi đau thân phận, nỗi đau kiếp người mà có lẽ ở xã hội nào, thời đại nào cũng có. Có ai dám chắc rằng trong xã hội sẽ không có những hạng người như Tú Bà, Mã Giám Sinh, Hoạn Thư, Hồ Tôn Hiến …? Có ai dám khẳng định rằng đồng tiền sẽ không có những mặt trái của nó? Đồng tiền có thể mua quan, bán tước, thay đen đổi trắng, đồng tiền có thể làm chao đảo mọi giá trị thang bậc, chuẩn mực đạo đức. Ai dám bảo đã không còn sự ganh ghét, đố kỵ về tài năng và nhan sắc? Ai dám bảo sẽ không còn cảnh đày đọa, bức hiếp những kiếp người, phận người bé mọn trong cõi nhân sinh này? …

Nhưng vẫn còn đó niềm tin và khát vọng vươn lên, không chịu đầu hàng số phận

Em bước lên gõ cửa cuộc đời

Đời của tôi ơi

Em mở rộng vòng tay đón

Hỡi trời cao đất rộng

Bằng những trải nghiệm và sự tinh tế, nhạy cảm của người nghệ sĩ; Lý Phương Liên đã đưa ra những triết lý sâu sắc về cuộc đời, về lẽ sống.

Đời bao nhiêu sắc màu, bao cung bậc âm thanh

Sắc màu nào chẳng vẽ nên tranh

Cung bực nào chẳng thành thơ, thành nhạc

Đại dương nào ẩn trong màu nước biếc

Chẳng sóng ngầm, mắt bão với phong ba

Không có con đường nào toàn bóng mát và hoa

Không có vùng trời nào toàn chim hót

Không có cây khế vàng trong cổ tích

Kho báu cũng không, dù có mật khẩu vừng …

Sự ra đi vĩnh viễn của người cha và cái chết bi thảm của người mẹ là một tổn thất lớn lao đối với gia đình nhà thơ. Nhưng không vì thế mà Lý Phương Liên buông xuôi, chán nản, an phận hay sợ hãi. Chị vẫn nhớ lời dặn dò thiêng liêng của người mẹ đã quá cố. Chị quyết phải sống, phải vượt lên đau thương chết chóc:

Em đón nhận đời em sau một thoáng hãi hùng

Chôn mẹ, nuôi đàn em thơ dại

An phận ư? Mơ hồ sợ hãi

Sống vẫn là lời mẹ dặn thiêng liêng …

Con đường để đạt được những giá trị người, giá trị sống tốt đẹp phải trải qua khổ ải, đau thương. Đặc biệt là trong lúc chiến tranh ác liệt, cái chết luôn rình rập và có thể ập đến bất cứ lúc nào. Biết vượt lên chết chóc đau thương mới là người!

Trên chết chóc muốn dập vùi

Trên đau thương mới là người, người ơi …

Là người con sinh ra và lớn lên trong khói lửa của chiến tranh nên Lý Phương Liên ý thức sâu sắc trách nhiệm của một người công dân trước thời cuộc.

Tuổi hai mươi không nơi nào có được

Tôi sinh ra giữa cơn lốc xoáy tròn đất nước

Vai gánh nặng cuộc chiến tranh hủy diệt

Mỗi người dân đều nhận phần mất mát

Chia đều nhau bom đạn với cơm ăn

Lý Phương Liên đã nói lên được vấn đề lớn của dân tộc. Niềm đau riêng đã hòa trong cuộc đấu tranh chung, trong những mất mát của cả dân tộc.

Chiến tranh, quê hương, thân phận con người cuộn xoáy vào nhau tạo thành một bi kịch. Chiến tranh là khổ ải, là chết chóc, là phải sống trong cảnh xương tan thịt nát. Nhưng Lý Phương Liên không trầm mình trong đau thương mà xem đó là động lực để chị tiến bước. Đó là nguyên tắc sống của chị.

Dù mang nặng nỗi đau thân phận và nỗi buồn nhân thế nhưng thơ chị vẫn tha thiết yêu thương, vẫn giữ được vẻ đẹp trong trẻo, giàu nhân ái và hướng về tương lai tươi sáng. Chị đã ý thức sâu sắc trách nhiệm của mình "Số phận mình là số phận của nhân dân”. Nhà thơ đã tự nguyện hòa nhập vào quần chúng, nói lên tiếng lòng của quần chúng. Phải biết chấp nhận đau thương, vượt qua gian khó, hiểm nguy để đạt được mục đích đã định: "sẽ lên bờ vào một ngày nắng đẹp

Số phận mình là số phận của nhân dân

Soi gương đời nhìn thấy hết gian truân

Thấy hết gian truân để mà cười, mà sống …

Đường ra biển có thể dài năm tháng

Mất mát nhiều hơn, gian khổ cũng nhiều hơn

Nhưng một điều chắc chắn phi thường

Chúng tôi sẽ lên bờ vào một ngày nắng đẹp …

Bằng cách nói ẩn dụ, nhà thơ có những dự cảm về tương lai tốt đẹp của dân tộc. Và dự cảm ấy nó trở thành hiện thực vào mùa xuân năm 1975- đất nước đã rộn tiếng ca vui, Bắc-Nam sum họp một nhà, giang sơn đã thu về một mối, cả dân tộc sống trong cảnh thanh bình, không còn đạn bom và khói lửa chiến tranh.

"Lý Phương Liên đã có những suy ngẫm đích thực và xoáy sâu về thân phận con người, về trách nhiệm sống thực sự của con người trong cộng đồng xã hội, khi mà "Số phận mình là số phận của nhân dân””. (Nguyễn Anh Tuấn).

Vì vậy, Lý Phương Liên quyết không chịu chết, không chịu đầu hàng số phận, không tin vào định mệnh.

Sông Hồng đó, nọ Hồ Tây

Chết trong nước cuốn có ngày nổi lên

Kiểu gì chết cũng thấp hèn

Kiểu gì chết cũng làm hoen ố đời

Trên chết chóc muốn dập vùi

Trên đau thương mới là người, người ơi …

…………………………………….

Tuổi hai mươi không tin vào định mệnh

Định mệnh là đối thủ tiến công

Dù có thế nào đi chăng nữa cũng phải sống, sống cho đúng nghĩa với cái gọi là người, sống cho đúng lương tâm, trách nhiệm và nghĩa vụ của người công dân chân chính. Vì nếu đầu hàng số phận, nếu chết kiểu gì cũng là hết, là hèn. Những suy nghĩ và hành động cao cả của cô gái trẻ Lý Phương Liên trong những năm tháng gian khó và hào hùng ấy thật đáng quý và đáng trân trọng biết bao. Dường như những bất hạnh và mất mát của gia đình cùng với không khí thời đại đã thôi thúc chị viết bài thơ đặc biệt này.

Nói như nhà văn Triệu Xuân trong bài viết: Trò chuyện với Thúy Kiều- Bài thơ hay nhất của Lý Phương Liên: "Lý Phương Liên làm thơ vào thời của những khẩu hiệu, những phong trào, những hành khúc, chỉ được nói đến chiến thắng, ca ngợi sự hy sinh vì chiến thắng, không chấp nhận nói về nỗi đau buồn, mất mát, về số phận, về định mệnh hay là những thứ tư tưởng dễ khiến người ta ý thức về cá nhân, về quyền của cá thể … Chị biết điều đó nhưng lại rất dũng cảm- dũng cảm chứ không phải khờ, phải liều, cứ nói những gì hồn mình, trí tuệ mình thôi thúc. Đơn giản là không có gì kiểm soát, lèo lái được. Không ai có thể trói buộc được tình cảm và trí tuệ con người”.

Tai nạn nghề nghiệp là cái rủi cho nhà thơ Lý Phương Liên nhưng lại là cái may cho nền văn học nước nhà. Vì có thêm được bài thơ hay, thêm được một giọng thơ lạ và độc đáo.

Số phận của Trò chuyện với Thúy Kiều làm chúng ta chợt nhớ đến số phận những bài thơ như: Màu tím hoa sim (Hữu Loan), Tây Tiến (Quang Dũng) và gần hơn là bài Lá diêu bông của Hoàng Cầm … Đáng buồn là một thời đã bị đối xử không công bằng, quy kết này nọ để rồi những người sản sinh ra những đứa con tinh thần ấy phải gánh những hệ lụy không đáng có. Nhưng qua sự sàng lọc, kiểm chứng của thời gian những gì là sự thật, là giá trị đích thực của văn chương đều được thừa nhận. Và rồi, điều đáng mừng là những bài thơ ấy, tên tuổi ấy đã được trả về vị trí xứng đáng nhất.

Nếu lúc ấy Lý Phương Liên không cho ra đời đứa con tinh thần Trò chuyện với Thúy Kiều thì có lẽ đời thơ của chị sẽ suôn sẻ. Và nếu như lúc đó khi Trò chuyện với Thúy Kiều đã bị phê phán thì chị sẽ có phản ứng ngược lại hoặc là chị quay trở lại viết theo phong cách như những bài thơ được ca ngợi trước đó thì có lẽ cũng là điều bình thường chẳng có gì đáng nói. Đằng này sau sự kiện bị "đánh”, chị đã im hơi lặng tiếng trên thi đàn. Sự im lặng, sự vắng bóng của một hồn thơ tài hoa Lý Phương Liên trong khoảng thời gian dài ấy đã đặt ra nhiều nghi vấn. Có phải có một nhà thơ Lý Phương Liên thật không? Hay chỉ là một cái tên tự tạo? Và đến hơn 40 năm sau khi tập thơ "Ca bình minh” ra đời (Nhà xuất bản Văn học, 2011), những người bạn yêu thơ một thời và thế hệ trẻ hôm nay mới biết rằng có một Lý Phương Liên ngoài đời, bằng da bằng thịt, đang hiện hữu giữa cuộc sống này.

Lý Phương Liên đã từng tâm sự: "Tôi nín lặng với thơ suốt 40 năm nay vì lời nguyền bỏ thơ của chính tôi, không vì bất cứ sự đe dọa, trù dập hay bất cứ áp lực nào khác. Mọi hệ lụy xô đẩy chúng tôi đến bần hàn và cơ cực không liên quan đến bất kỳ cá nhân nào, quyền lực nào. Mọi ảo thực, tốt xấu tôi tự mình chịu trách nhiệm, không than oán bất kỳ ai, về bất cứ điều gì”.

Lời tâm sự dài trong Trò chuyện với Thúy Kiều cứ réo rắt gieo vào lòng người đọc những tình cảm hồn nhiên, chân thành, mộc mạc nhưng cũng giàu tính triết lý về lẽ sống, niềm đau, nỗi bất hạnh có cả những dự cảm về tương lai và ước mơ về hạnh phúc trên cuộc đời này.

Chúng ta mở cửa cuộc đời

Và cầm lái con thuyền nhân định

Giữa biển lớn thuyền ta lướt đến

Sáng toàn thân, ánh sáng của con người

Những mất mát trong cuộc sống gia đình và những bất công của cuộc đời, của số phận đã cho nhà thơ Lý Phương Liên những bài học xương máu, những giá trị đích thực của cuộc đời.

Sự xuất hiện trở lại của nhà thơ Lý Phương Liên trên thi đàn sau 40 năm vắng bóng đã là một điều đáng quý và đáng trân trọng. Càng đáng quý và đáng trân trọng hơn nếu bạn đọc hôm nay được thưởng thức những bài thơ mới và hay của chị như bài Trò chuyện với Thúy Kiều. Với một thời gian dài im lặng, chắc chắn chị ấp ủ nhiều điều và hồn thơ chị đã đến độ chín về cảm xúc nên có lẽ chị sẽ viết được nhiều thơ hay. Công chúng yêu thơ và bạn đọc có quyền hy vọng và chờ đợi về tài năng và sức sáng tạo của nhà thơ tài hoa này./.

N.V.H

Email: nguyenvanhoaphuyen@gmail.com

Điện thoại: 0984.833.247

Lên đầu trang   Trở lại  
 
Vui lòng điền thông tin và gửi đến chúng tôi!
Họ & tên     Email  
Tiêu đề     Mã bảo mật  
 
Tin tức - Sự kiện - Bình luận
Thúy Lan: TÂM – TÀI – SẮC TRONG THỜI ĐẠI MỚI - Nguyễn Xuân Hiến - 25/04/2014
Một Thời Để Nhớ - Lâm Xuân Vi - 03/03/2013
Văn thơ Việt với ngày thơ Việt Nam tại TP. Hồ Chí Minh - 24/01/2013
Võ Khắc Dũng sinh 5 (Đàm Lan) - 06/12/2012
ĐỀ XUẤT TỪ NGỮ TIẾNG VIỆT MỚI HIỆN ĐẠI (Triệu Lam Châu) - 03/12/2012
Chúc mừng 20.11 - 18/11/2012
MỘT VÀI SUY NGHĨ CỦA MỘT NGƯỜI DỊCH THƠ NGHIỆP DƯ - 14/10/2012
GẶP CON GÁI CỦA THI SĨ - 02/10/2012
KỶ NIỆM 100 NĂM SINH NHÀ THƠ HÀN MẶC TỬ TẠI THÀNH PHỐ QUY NHƠN – BÌNH ĐỊNH - 25/09/2012
Thông báo: Tham dự đêm Thơ – Nhạc “Nhịp cầu hai thế kỷ” - 11/09/2012
Lễ trao tặng các phần thưởng cao quý của Nhà nước - 05/09/2012
PHẢI CHĂNG THƠ HẬU HIỆN ĐẠI VIỆT NAM CHẤP NHẬN SỰ VÔ VĂN HOÁ? - 31/08/2012
TÍNH SÁNG TẠO TRONG DỊCH THUẬT PHẢI ĐƯỢC HIỂU NHƯ THẾ NÀO TRONG VIỆC DỊCH THƠ NƯỚC NGOÀI? - 14/08/2012
THƠ "NHẬP ĐỒNG" HAY SỰ LỪA DỐI? - 14/08/2012
PHẢI CHĂNG ĐÃ ĐẾN LÚC CẦN CÓ MỘT BAN ĐỊNH VỊ? - 12/08/2012
Kết quả Liên hoan trình diễn thơ toàn quốc 2012 - 11/08/2012
Lễ trao giải cuộc thi thơ GIẢI CÁNH BUỒM và ĐÊM TÌNH THƯƠNG & THƠ CA 2012. - 06/08/2012
Thư mời của Hội đồng văn học dịch – Hội Nhà văn Việt Nam - 30/07/2012
Thông báo về việc nhầm lẫn tác giả trong tập 99 bài thơ tình chọn lọc - 24/07/2012
CHÙM ẢNH GIỚI THIỆU SÁCH AI LÀ AI VÀ CÁT BỤI NƠI THÀNH PHỐ - 18/07/2012
CĂN NGUYÊN SÂU XA CỦA VẤN ĐỀ (Triệu Lam Châu) - 13/07/2012
Thư mời giới thiệu sách - 12/07/2012
Lạm phát thơ và cố trao giải thưởng cho thơ - Nhà văn Nguyễn Hiếu - 30/06/2012
Khai mạc trại sáng tác 13 tỉnh thành phố duyên hải miền Trung tại Tuy Hòa, Phú Yên - 19/06/2012
Khi nào người viết sống được bằng nghề - 18/06/2012
Lễ trao giải Cuộc thi Thơ về đề tài Hoa Phượng - 13/06/2012
CẨM NANG CHO NGƯỜI KHUYẾT TẬT (ĐÀM LAN) - 08/06/2012
DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI LẬP GIẢI VĂN CHƯƠNG Ở LÀNG - 01/06/2012
Sống tử tế mới có thể viết hay về Trường Sa - 30/05/2012
Các nhà văn TP.HCM tìm cảm hứng ở Lào - 28/05/2012
Nguyễn Diêu - Những góc nhìn - 24/05/2012
Nghi lễ tưởng niệm thả vòng hoa ở Trường Sa - 23/05/2012
Yếu tố cần hội tụ để nâng cao giá trị nhân văn - 23/05/2012
THƯ MỜI THAM GIA TẬP SAN VĂN NGHỆ CHÂU PHÚ - 19/05/2012
TỪ BÀI THƠ TRÒ CHUYỆN VỚI THÚY KIỀU- NGHĨ VỀ HIỆN TƯỢNG THƠ LÝ PHƯƠNG LIÊN - 16/05/2012
BẢN TIN VỀ TIỂU THUYẾT MỘT NGÀY CHO TRĂM NĂM CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN BÁ TRÌNH. - 12/05/2012
"Làm thơ" và bị "thơ làm" (Vũ Quần Phương) - 03/05/2012
MỜI THAM GIA BỘ SÁCH “THƠ HAY” - 25/04/2012
Tin buồn: Nhà thơ, nhà giáo ưu tú Trương Tham từ trần - 24/04/2012
Người bạn gái của nhà thơ Yến Lan (Lâm Bích Thủy) - 21/04/2012
Nhà thơ, nhà giáo Lê Bá Duy: Văn chương hướng tâm hồn mình sống tốt đẹp! (Nguyễn Văn Thịnh) - 18/04/2012
Phạm Đương- “Ngồi vô tích sự cũng xong một ngày”! (Tạ Văn Sỹ) - 17/04/2012
LÊ KHÁNH MAI ĐAU ĐÁU PHẬN NGƯỜI - 14/04/2012
Thơ Việt Nam cần lắm những nguồn tài trợ - 13/04/2012
Kết quả xét tặng giải thương Hồ Chí Minh và giải thưởng Nhà nước về VHNT 2012 - 13/04/2012
Nguyễn Trọng Tạo và những nghịch lý ở đời - 10/04/2012
Những tích tắc quanh tôi của Nguyễn Thuý Quỳnh - 06/04/2012
NHÀ THƠ PHAN HOÀNG: “Chất vấn thói quen” hay là sự chối bỏ các khuôn mẫu - 05/04/2012
Công bố kết quả xét tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh, Giải thưởng Nhà nước và danh hiệu Nghệ sĩ của Hội đồng cấp Nhà nước - 04/04/2012
Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn không đạo văn - 01/04/2012
Lễ trao giải thưởng Giải Văn nghệ Hạ Long lần thứ VII - 28/03/2012
TIN BUỒN - nhà thơ Phạm Phù Sa qua đời! - 25/03/2012
Tạp chí Cửa Việt phát động cuộc thi thơ và bút ký - 20/03/2012
Thư ngỏ gửi Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh - 20/03/2012
Thơ - nhạc nhân ngày 8/ 3 - 06/03/2012
Vì sao các hội văn nghệ địa phương đầy sóng gió ? - KIẾN MINH - 05/03/2012
Tin Đại hội Hội Văn học nghệ thuật Bình Định. - 05/03/2012
Trao giải cuộc thi sáng tác thơ và ca khúc “Đây biển Việt Nam” - 20/02/2012
THƯ MỜI THAM GIA CUỘC THI THƠ LỤC BÁT NĂM 2012 - 17/02/2012
THƯ MỜI THAM GIA THƠ XƯỚNG HỌA - 17/02/2012
Theo tiếng gọi của thơ - 07/02/2012
Ngày thơ Việt Nam với các CLB thơ TP. Đà Nẵng - 03/02/2012
Hà Nội nồng nàn cùng “Chất vấn thói quen” - 01/02/2012
Kế hoạch tổ chức ngày thơ Việt Nam... - 31/01/2012
Trương Nam Hương- những câu thơ ...đi lạc (Lê Vũ) - 25/01/2012
Sức khỏe ngày xuân (Mai Hữu Phước) - 20/01/2012
NÓI CHUYỆN RỒNG NHÂN NĂM THÌN - 19/01/2012
Chúc mừng năm mới 2012 - 16/01/2012
GIẢI THƯỞNG VĂN NGHỆ HẠ LONG LẦN THỨ VII (2006-2010) - 15/01/2012
Sự đột phá của văn học TP Hồ Chí Minh(*) - 11/01/2012
V/V TRANH CÃI BẢN QUYỀN TÁC GIẢ BÀI THƠ ‘ĐỪNG EM’ GIỮA NHÀ THƠ LÊ ĐÌNH HIẾU VÀ TÁC GIẢ BÙI QUANG CHÂU - 11/01/2012
Lại một vụ đạo thơ! - 11/01/2012
Về việc chuẩn bị số Tết cho vanthoviet.com - 03/01/2012
Nhà thơ Thanh Tịnh ’giấu niềm đau vui sống với đời’ - 31/12/2011
TIN BUỒN - 28/12/2011
THÔNG BÁO V/V GỬI BÀI TỚI VANTHOVIET.COM - 27/12/2011
KẾ HOẠCH RA MẮT LÃNH ĐẠO THƠ LỤC BÁT VIỆT NAM VÀ TUYỂN THƠ LỤC BÁT VIỆT NAM - 21/12/2011
CÔ GIÁO NGUYỄN THỊ QUỲNH NGA BẢO VỆ XUẤT SẮC LUẬN VĂN THẠC SĨ VỀ THƠ TRƯƠNG NAM HƯƠNG - 20/12/2011
Thông tin về nhà thơ, nhà báo, nhà Folklore Hà Giao - 17/12/2011
Danh sách thơ lục bát Việt Nam (Nhiều tác giả) - 14/12/2011
NHỮNG CÂY BÚT NỮ TP HCM ĐAM MÊ VÀ KHÁT VỌNG - 11/12/2011
TRINH THÁM... NHÀ VĂN TRINH THÁM DI LI (PHAN HOÀNG) - 30/11/2011
Thông báo tin buồn - 30/11/2011
Nhà giáo, nhà thơ Huệ Triệu: Phải khơi gợi hứng thú học văn... - 20/11/2011
GÓP MỘT LỜI BÀN VỀ KẾT TRUYỆN TẤM- CÁM - 16/11/2011
NGUYỄN THUÝ LOAN RA MẮT TẬP THƠ “CHIỀU TÍM” - 14/11/2011
DANH SÁCH 29 NHÀ VĂN ĐƯỢC KẾT NẠP HỘI VIÊN HỘI NHÀ VĂN TP HỒ CHÍ MINHNĂM 2011 - 14/11/2011
NHÀ THƠ PHẠM PHÚ SƯƠNG: Viết để đối thoại với mình - 14/11/2011
Luật nhà văn (Trần Đăng Khoa) - 11/11/2011
Giải thưởng Hội Nhà văn TP.HCM năm 2011 - 09/11/2011
Hội Thảo: Vân An - nhà văn chiến sĩ - 08/11/2011
Luật Nhà văn hay là Luật của Hội Nhà văn Việt Nam? (Trần Hoàng Nhân) - 05/11/2011
Khai mạc Trại sáng tác văn học tại Cao Bằng - 26/10/2011
Nobel Văn học 2011 - người nói bằng âm nhạc (Hà Linh) - 22/10/2011
Thông báo kết thúc CUỘC THI THƠ GIẢI CÁNH BUỒM! - 15/10/2011
HIỆN TƯỢNG VÈ HÓA, VĂN XUÔI HÓA VÀ CŨ HÓA THƠ… CẦN BÁO ĐỘNG (Nguyễn Trọng Tạo) - 12/10/2011
Giải thưởng Văn chương trannhuong.com có gì lạ? - 29/09/2011
LỄ TRAO GIẢI THƯỞNG VĂN CHƯƠNG TRANNHUONG.COM - 28/09/2011
Cuộc thi sáng tác thơ Haiku Nhật - Việt 2011 - 25/09/2011
Chương trình thơ "Miền đất Dương Kinh" - 18/09/2011
Trang 1/2: 1, 2  Sau
 
Thông tin liên hệ
Thư ký thường trực
Biên tập viên
Thanh Nhã
thanhnha@vanthoviet.com
ĐT: 012 23 03 1972
Tin bài mới nhất
Nội dung bình luận
THỎA TẤM LÒNG - Từ Đức Khoát - 06/12/2012
Thơ - dạo Tây Hồ - Trần Đình Thư - 06/12/2012
Nhắn tin - nguyenthiphung - 06/12/2012
Xúc động ! - Nguyễn Phước - 04/12/2012
ghen - đăng trình - 04/12/2012
Cảm ơn chị Phụng - Đàm Lan - 04/12/2012
nhận xét - NGÔ TOÀN THẮNG - 03/12/2012
SỬA LẠI BÀI HOẠ - Ngô Thái - 03/12/2012
Nhan qua - Thanhnhan - 02/12/2012
Bạn đọc - Pham Minh Giắng - 30/11/2012
Ý Tưởng Mỹ Thuật - Thiết kế Web
Nước khoáng Tip Top