Nguyễn Thị Bích Đào
Nắng quái chiều hôm
Ta ngồi đây nghe sóng cuộn bến chiều
Tia nắng quái đốt cuộc tình đã chết
Lục bình tím thành hai màu ly biệt
Nửa héo hắt bờ, nửa lở sạt lòng sông
Đò chẳng còn gì sào vẫn vít cong
Thương con sóng ì oặp từng mảnh vỡ
Không chắp nổi thời lục bình chớm nở
Trăng một lần đậu xuống ngủ quên đêm
Trăng về trời để lại một trái tim
Hóa hoàng hôn liệm mối tình đã chết
Sóng chiêu hồn bài ca ly biệt
Lần cuối cùng gửi nắng quái chiều hôm
Chiều thứ bảy
Em cứ nghĩ lòng mình cứng cỏi
Quên được anh như lá rụng quên ngày
Đêm buông xuống giọt sương chớm lạnh
Em thấy mình như lá cỏ trên tay
Úp mặt vào khuya nức nở một mình
Muốn nhá máy để được nghe anh nói
Đêm trống rỗng dải yếm không bắc tới
Cứ thì thầm tên anh trên môi
Tại sao yêu cứ phải câm lời
Tại sao yêu cứ phải ghìm nỗi nhớ
Tình vón lại nghe tim sóng vỗ
Thành than rồi không được ấm cho nhau
Nỗi buồn nào nhấp nháy những vì sao
Vầng trăng sáng vô tình chia hai nửa
Bóng thành dao rạch vào khung cửa
Cà phê cuối tuần đắng lắm phải không anh?
Bóng đèn mờ và bãi cỏ xanh
Con đường hẹp ngày chúng mình chung lối
Tiếng cười thả rung trên ngực sỏi
Sợi tóc đến giờ còn ngân tiếng thông reo
Ở nơi này cánh cửa vẫn nhìn theo
Chiều thứ bảy...biết rằng anh không đến
Biết rằng thuyền từ ấy thôi cập bến
Để lại bờ tan tác lở vì men
Và bây giờ chỉ có nắng và em
Những kỷ niệm lồng ngực căng nghẹt thở
Cầm lên soi lại từng mảnh vỡ
Xã Xuân lam, Thọ Xuân, Thanh Hóa












