LẶNG !
Như hạt nắng cuối chiều
Thắp hết mình mong hoàng hôn bừng sáng
Em tự hát
Giữa ráng chiều phẳng lặng
Ngọt hạt sương mềm mơn mởn đón trăng lên.
Như ngọn gió không tên
Thổi miệt mài về phương anh xa vắng
Giấu nỗi buồn vào một miền trầm lắng
Gió vô tình
Còn em lại mênh mang.
Em không phải là ánh trăng vàng
Mà dõi theo mỗi bước anh đi trên dặm đường vạn lý
Cũng không đủ thơ ngây để mà thi vị
Lý tưởng hóa tình yêu thành khúc hát diệu kỳ.
Lặng
như cỏ để nâng bước anh đi
Và tự nhủ đợi chờ là hạnh phúc
Có bao giờ tính toán được hay mất
Lặng một miền chân thành
Cỏ mộc mạc
Yêu anh !
HỎI !
Anh giấu điều gì sâu thẳm giữa tháng năm
Trong muôn ngàn mắt lá
Mà cánh phượng bỗng bật lên sắc màu hoe đỏ
Ve ngân khúc nhạc nôn nao.
Anh giấu điều gì trong những vì sao
Cho em lạc bước giữa lung linh hư, thực
Ngỡ mình là cô bé lọ lem thử chiếc hài cổ tích
Đêm đồng vọng hun hút...mênh mang.
Anh giấu điều gì trong muôn ánh trăng vàng
Mà ngơ ngẩn đến chói lòa ánh mắt
Đêm trở mình ...và đêm dài chất ngất
Thì thầm hỏi : Trái tim cất ở đâu?
Đặt tay lên ngực và khẽ thở thật sâu
Nhoi nhói đau.....như là không thể
Anh giấu gì sau mỗi lần gặp gỡ ?
Mà vui,buồn xáo trộn cả giấc mơ./.
Nguyễn Mai Hương
Nguyễn Mai Hương












