Chùm
thơ THƯ CON GỬI MẸ GIỖ ĐẦU
Thơ:
Bùi Khiêm Nhượng
1- MÙA
XUÂN THƯƠNG NHỚ
Tặng
anh Bùi Ngọc Bảo
Những ngày năm mới tái tê
Một mình con trước xuân về, Mẹ ơi!
Căm căm gió lạnh đầy trời
Hắt hiu vườn cũ mưa rơi đẫm chiều…
Ngày xưa còn Mẹ thân yêu
Con trồng hoa nở thật nhiều trước
xuân
Con
đi xa bước ngại ngần
Thấy hoa là Mẹ thấy gần bên con!
Xuân nay gió tủi mưa hờn
Mẹ đi, hoa ở, lệ ngân ròng ròng…
Hoa xuân khắc khoải sắc hồng
Như con mắt đỏ ngóng trông Mẹ về
2- TUỔI
CON
Ngày xưa còn Mẹ còn Cha
Bao giờ con cũng như là trẻ thơ
Hồn nhiên như sông đôi bờ
Lao xao con sóng bâng quơ tự tình…
Từ ngày lệ nhỏ hương linh
Một mình con với bóng mình đêm đêm
Chợt già đi, chợt ưu phiền
Tuổi xanh xưa đã về miền xa xăm…
Chiều chiều con mắt đăm đăm
3- BÊN
TRỜI CÒN KHÔNG
Mưa buồn gió tủi bao la
Con về đâu cũng như là
không con
Tháng vơi năm cạn tuổi
mòn
Dửng dưng nghe những mất
còn được thua
Làm sao về lại ngày xưa
Làm sao về những sớm
trưa ngọt ngào
Chân trời mỏi mắt tìm
đâu
Chiều buông lạnh nối
đêm thâu ngậm ngùi…
Còn không, Cha Mẹ bên trời?..
4- QUÊ
NHÀ
Cuối ngày con vẫn về quê
Dẫu là chẳng biết còn về bên ai
Nhà xưa cửa đóng then cài
Vườn xưa cây đổ bóng ngoài sân rêu
Miên man gió thổi suốt chiều
Bơ vơ con giữa bao nhiêu là buồn…
Trước ban thờ tỏa khói hương
Nguyện cầu Cha Mẹ chung đường thong
dong
Con nơi nào cũng thương mong
Người nơi nào cũng qua vòng khổ đau
Trời còn thăm thẳm trên cao
Biển còn hôm sớm dạt dào triều dâng
Người còn đâu đó bâng khuâng
Vĩnh hằng ấm áp một vầng trăng
nghiêng…
Quê nhà- hai tiếng- thiêng liêng!












