THƠ CHO NGƯỜI CẬN THỊ
Hoàng Lộc
gần thấy khó và xa càng không thấy
chút tình của ta sao mà khổ vậy
mãi lem hem từ bữa nói yêu người
em nhìn ai chưa chắc rõ ràng ai
chưa chắc rõ trong vòng ba bốn thước
chút tình ta đâu cần hơn được
mãi ơ hờ trong đáy mắt xanh kia
đêm lá me bay - xuống phố, quay về
cửa sổ nhà em ngọn đèn thức ngủ
em vẫn lờ mờ không hay không rõ
ta chợt giật mình ngó lại tình ta
em nhìn gần, em chẳng muốn nhìn xa
(gần – có chồng em, có con em đấy !)
chút tình ta lạc loài biết mấy
nghìn trùng thêm sau mắt kính nhìn gần
ta dẫu một đời cặm cụi tình nhân
vẫn khó tới trong vòng ba bốn thước
tình lỡ rủi cháy bùng lên ngọn đuốc
cũng hoang tàn đóm lửa phía ngoài em...
BỎ LÀM THƠ ĐI UỐNG RƯỢU
Hoàng Lộc
đời chẳng còn ai quí kẻ làm thơ
ta mới nản văn chương, ngồi uống rượu
ba mươi mấy năm đôi lần tình phụ
ta đã ớn rồi con-gái-con-gung
khi giơ roi quất những cuộc tình khùng
ta quất trúng trái tim mình vô tội
ba mươi mấy năm đời ta lỡ mỏi
gã Khổng Minh trong truyện cổ buồn hiu
trước đổi đời danh sĩ cũng lêu bêu
hà huống gì ta một thằng say rượu ?
hà huống gì em lòng non thục nữ
yêu thiên tài, yêu chỉ để làm duyên
nếu thiên tài đúng là những tên điên
chắc dễ nguôi khuây một đời gió thổi ?
ta đây nản văn chương tìm quán rượu
bởi chẳng còn ai quí kẻ làm thơ
sợi tình cừu em thả xuống ngày xưa
đã quấn đủ bao nhiêu vòng oan nghiệt ?
xin cảm ơn em hành ta thấm mệt
để yên lòng mê rượu, bỏ văn chương.
ta mới nản văn chương, ngồi uống rượu
ba mươi mấy năm đôi lần tình phụ
ta đã ớn rồi con-gái-con-gung
khi giơ roi quất những cuộc tình khùng
ta quất trúng trái tim mình vô tội
ba mươi mấy năm đời ta lỡ mỏi
gã Khổng Minh trong truyện cổ buồn hiu
trước đổi đời danh sĩ cũng lêu bêu
hà huống gì ta một thằng say rượu ?
hà huống gì em lòng non thục nữ
yêu thiên tài, yêu chỉ để làm duyên
nếu thiên tài đúng là những tên điên
chắc dễ nguôi khuây một đời gió thổi ?
ta đây nản văn chương tìm quán rượu
bởi chẳng còn ai quí kẻ làm thơ
sợi tình cừu em thả xuống ngày xưa
đã quấn đủ bao nhiêu vòng oan nghiệt ?
xin cảm ơn em hành ta thấm mệt
để yên lòng mê rượu, bỏ văn chương.












