Nguyễn Thị Thúy Ngoan
Những người đàn ông trong mơ!
Người đàn bà: ngôi nhà, bốn bức tường và bình hoa nhựa
Bão, chằng chặt cửa từ lúc trời chưa đổi gió
Ngày đẹp trời, để cửa khép hờ cho gió đong đưa
Một mình uống rượu, thử thách lòng mình
Và từ chối lòng mình
Với khổ đau, buồn vui, sung sướng…
Đêm giấc ngủ chập chờn
Những người đàn ông hiện ra
Người thứ nhất-Người thứ hai-Người thứ ba!
Đều nồng nàn như cơn bão
Và dịu ngọt như cơn mưa đền cây.
Tôi giật mình thức giấc
Những người đàn ông đi ra
Mỗi người một tính cách
Nhưng họ giống y hệt như nhau khi trở về nhà
hiện hữu trong người đàn ông của họ
Ngoài lúc hào hoa, phong nhã.
Người đàn bà cứ mơ hồ ngụp lặn trong dòng sông mùa đông
Đêm đêm với giấc mơ hồng
Lung linh như cầu vồng bảy sắc.
30/3/2012
Nắng Cần Thơ
Nắng Cần Thơ sóng sánh vàng mặt nước
Hàng cây xanh tròn bóng ngả nghiêng say
Những người đàn ông cánh tay trần như da sắt
Lam lũ một đời với nắng chát, mưa cơn.
Trai Bắc vào theo hút gái miền Tây
Giọng em ngọt như tiếng chim lảnh lót
Mắt mơ màng vừa chạm đã đắm say
Nắng vàng nhuộm bạc áo em bay
Trời đất giao mùa, tháng ba ngúng nguẩy
Như gái dậy thì mười bảy phập phồng yêu
Nắng chang chang nghe gió hát bao điều
Anh không hẹn hóng gió chiều sông Hậu
Em một mình ôm trái mãng cầu
xiêm
Gửi lại câu thơ và bao điều chưa ngỏ!
Mây biếc trời xanh hương tràn ngõ nhỏ
Cần Thơ bồng bềnh
Như mây
Như mây…
20/4/2012
Thơ tình không gửi
Mùa đông lạnh giá đã qua rồi
Nhành phượng rộn ràng khoe sắc đỏ
Chỉ còn em cô đơn bên ô cửa
Nắng đầu mùa, bóng ngả bước chân đi
Chỉ còn em nghe vọng tiếng thầm thì
Ngõ nhỏ buồn tênh, chiều hun hút gió
Hoa loa kèn tỏa hương ngàn ngạt nhớ
Những viển vông ảo vọng cuối phương trời
Anh cánh buồm vời vợi… biển khơi
Khoảng cách: sóng bạc đầu chờ đợi
Em ngược đường, những chiều mưa bụi
Ngơ ngẩn trưa hè ngợp nắng phố chưa quen
Hàng cây xanh đã qua mùa thay lá
Chúng mình rồi một ngày xa lạ
Nơi ấy không còn những buổi chia tay
Em trở lại em, nguyên vẹn những tháng ngày
Ủ câu thơ hai bờ nỗi nhớ
Giữ cho anh - em không nói bao giờ!
1/5/2012











