CHIÊC VÁY THỔ CẨM
Tặng P.T.L
Hành quân qua một bản làng
Dừng chân vào trú nhà sàn đơn sơ
Gió mùa đông bấc mưa to
Tấm chăn đơn mỏng kéo co ba mình
Hồn nhiên cô chủ tươi xinh
Đem ra chiếc váy rộng rinh đủ màu
Cái bộ đội chẳng biết đâu
Váy ta may để mai sau lấy chồng
Đêm nay mưa rét buốt lưng
Ta cho mượn để đắp chung đó mà
Ngượng ngùng vội gạt váy ra
Nhưng trời buốt giá xui ta đắp liều
Hương thơm từ những đường thêu
Hương con gái ấm muôn chiều mưa sa
Chiến tranh ngày ấy trôi qua
Không còn rừng núi ngàn xa giãi dầu
Ta về thành phố đã lâu
Giấc mơ vẫn gói trong màu váy em.
Đặng Thị Quế Phượng
CHỊ DÂU TÔI
Tuổi hai mươi chị góa chồng
Tóc xanh rối gót ,trắng vòng khăn tang
Anh nằm lại tận trời Nam
Chị trần vai gánh cơ hàn đường xa
Thờ chồng báo hiếu mẹ cha
Nuôi em ăn học mười ba năm liền
Thương người dâu trẻ thảo hiền
Mẹ cha khuyên chị sang thêm lần đò
Chiều nay sóng cả gió to
Chị đi mưa lạnh phủ mờ mặt sông
Trên cao bảy sắc cầu vồng
Vẫn không ngăn được mưa lòng chị tôi
Chị giờ đũa lại có đôi
Nhà mình khuyết một chỗ ngồi bên mâm
Tết này chị mới về thăm
Ngàn lời gửi khói nhang trầm nghẹn bay
Rung trong áo mỏng vai gầy
Tóc xanh phủ trắng màu mây trái mùa
Ngoài trời chẳng có gió mưa
Mà trong lòng chị mãi chưa tạnh buồn .
Đặng Thị Quế Phượng
Hội viên Hội nhà văn tp Hồ Chí Minh
ĐT : 0909928612












