CHUYẾN CUỐI
Tặng Kim Duyên
Ta gặp em giữa khói sương ngày hạ
Hoa nắng mùa này có trắng không em
Con sông nhỏ chiều nay sao rộng quá
Có chở giùm ta chút nỗi niềm.
Ta chợt hỏi sao lòng ta mơ mộng
Tại vì sông hay vì áo em bay
Cánh én đã nhiều năm trời lưu lạc
Chợt xuyến xao khi nắng phủ sông đầy.
Gió và sóng chiều nay nghe ấm quá
Một cõi thương một cõi nhớ trong ngần
Ta cũng có cõi thơ chưa gửi kịp
Nên mong đừng phai nhạt áo tình nhân.
Hoa có nở bên chân trời sóng vỗ
Mai chia ly bao giờ biết tương phùng
Em đừng về, mưa đầu mùa đã đổ
Có còn ai nghe nhịp nhớ mông lung ?
Chuyến đò ấy có phải là chuyến cuối
Mà áo người bay thăm thẳm muôn trùng…
Châu Phú, 4/2012












