TRẦN NGỰ BÌNH
TÌNH ƠI!
Buổi sáng mở mắt ra mà chả
thấy em mắt khao khát ngắm môi
khao khát yêu giá như em có
mặt nơi này kể từ khi anh
sống độc thân chửa vợ chửa con
chửa cả người tình nhớ nhung chi
một câu hát cũ mèm vậy mà
nhớ nhớ rồi quên quên rồi lại
nhớ tình như sợi dây trói cả
anh trói cả em hệt như người
ta trói gà trói vịt trói nhau
trong số phận đời người sống mà
không yêu thật khó nhưng yêu mà
không toại mới khổ khổ anh khổ
em khổ cả đời chúng ta tình
như trái cây xanh xanh mãi xanh
hoài xanh hoài xanh hủy xanh mà
chả bao giờ chịu chín nên anh
sống đến tuổi chớm già cũng cứ
còn khát khao ... tình ơi ...
T.N.B
ĐỜI VỚ VẨN THẾ MÀ VUI
Sáng ra ngồi trước máy laptop, ung
dung nghe nhạc tựng từng tưng. Gió lùa
khắp bốn bề, gió thênh thang tung hứng.
Thoáng nhớ một bóng hình ai đêm qua
Đã hiện về trong giấc ngủ. Em rõ
như ban ngày ban mặt, vậy mà sao không
biến thành da, thành thịt để vui sống
cùng anh? Nhìn chăm chăm vào đóa hồng
Nhung đang khoe màu trên màn hình vi
tính, anh muốn ôm hôn chiếc máy như
đã từng hôn môi em đến say khướt
lòng anh. Nhạc nỉ non trong em, nhạc
Réo rắt trong anh. Anh không thể tưởng
tượng ra những cuộc tình không có nhạc.
Anh mãi chạy theo giọng cười em, giọng
hát em, mãi đuổi theo ánh mắt đã hớp
Cả hồn anh. Đời vớ vẩn, đúng là
vô cùng vớ vẩn. Thế mà vì có
em, vì có nhạc, vì có sắc màu
lúc xám lúc xanh nên đời cứ mãi
Vui.












