Nếu mai này nhân thế trên đời
Còn có người thổn thức khóc thương ta...
Nén nhang khấn xin thắp lên mồ cụ Nguyễn Du làm lễ tạ! (*)
Không than vãn lòng chẳng hề hối tiếc
Nắm tro tàn - Thôi thế, đã là xong
Cũng chỉ như giấc ngủ mơ màng
Đời sống thế: đủ rồi, em yêu mến.
Nợ đã trả xong! Chẳng còn chi vương vấn
Tình cũng tàn năm tháng kiếp phôi pha
Thì em ơi, ta nằm xuống dưới mồ
Thanh thản chết có gì đâu phải nghĩ.
Hồn thi sĩ xin mang thơ gửi đời làm tri kỷ
Chốn trần gian sẽ ngợp áng thơ ta
Ta chỉ chia tay có thân xác thôi mà
Tình yêu ta còn muôn đời bất tử!
Cõi thế gian: âu cũng kiếp đoạ đầy phận số
Tiếc làm chi? Sống mãi chỉ mệt thân
Mãn nguyện rồi cần chi nữa phân vân
Ta nằm xuống để hoá mình vào kinh thánh... (**)
Ta đã yêu em suốt đời trong hư ảnh
Dù cũng có thời sung sướng đê mê...
Nhưng tình em có khác gì những chiếc lá bay kia
Để năm tháng dài ta hoang ru nơi bến lạnh.
"Tình và tiền" !
Đó là tiếng nói để trái tim đàn bà hưng phấn
Mà giống phụ nữ cả thế giới này họ vẫn quí như chim...
Nói vậy thôi: Cũng đành vĩnh biệt em,
Giọt lệ thi nhân anh rỏ lên những trang thơ đời
làm liều thuốc ngủ.
Hà Nội - 6/9/2005
(*) Nhớ đến lời trăng trối của Nguyễn Du:
Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?
(**) Kinh thánh nói: Ta sinh ra trong cát bụi lại trở về cát bụi.
TRÊN NẤM MỒ TRUYỀN THUYẾT
Trầm thơm loài hoa thảo lạ
Cỏ lên xanh và gió sẽ reo
Trong nấm mồ hương khói, có gì đâu.
Ta đã sống phần đời sau chót
Trong ngôi nhà ẩn khuất bóng nhân gian
Một cuộc sống bình thường bầu bạn
Nửa trăng hồ nửa gã hiền nhân.
Rồi một ngày mai ta sẽ chết
Lành như chiếc lá vậy thôi...
Gió sẽ hót trên nấm mồ truyền thuyết:
Rằng, ta về với Thánh đã lâu rồi!
Phạm Ngọc Thái












