CHÙM THƠ XUÂN TRƯỜNG
HUYỀN TÍCH KINH KỲ
Tôi về níu gió cồn dâu
Gạn mây gỡ nắng bên cầu Trường Thi
Vấp xưa huyền tích kinh kỳ
Râm ran mấy nổi xuân thì cố nhân
Con sông xưa vẫn lặng thầm
Đôi bờ hưng phế dịu dằm vào nhau
Trôi ngày xưa đến mai sau
Cái nôi chữ nghĩa đẫm màu thời gian
Câu thơ Tứ Hữu Bàn Thành
Trắng lầu tư tưởng dỗ dành đất vua
Lay phay chút gió cũng mùa
Chút mây cũng nước, chút đùa cũng em
Chút sương vội ướt tóc mềm
Chút rượu võ cũng chợt thèm môi văn
Ngọn nồm ngược Bến My Lăng
Nấng na nỗi nhớ đẫm trăng cổ thành
Gối đầu lên tháng năm xanh
Nâng ly cố quận độc hành Nhạn Sơn
Tiếng gì lắng giữa An Nhơn
Phải chăng thành quách dỗi hờn thời gian.
ĐÊM HÀ NỘI
Rực rỡ màu đèn ngược đêm qua đáy nước
Nên Hà Nội lung linh huyền ảo diệu kỳ
Những bông pháo tỏa hoa trời thăm thẳm
Cho ngàn năm thương nhớ hội về đây
Những tà áo dài dìu đêm qua cầu Thê Húc
Mắt hành trình thiếu nữ trong veo
Những tiếng hát rung vào không gian nỗi nhớ
Bao thâm sâu huyền thoại một hành trình
Đêm nay ta đi từ Thăng Long về Hà Nội
Gặp thời gian vẽ hoa văn gốm sứ
Qua thăng trầm chắt lọc tuổi văn minh
Long lanh chiến bào rượu nồng chiến tích
Các vua xưa vì nước quên mình
Ba mươi sáu phố phường bước chân bao
thế hệ tiếp theo nhau…
nối thành con đường đêm nay về Hà Nội
Lịch sử tụ về nên hồ reo quá đổi
Hào phóng minh quân trả lại kiếm thần
Dòng máu anh hùng tươi xanh truyền thuyết
Vàng son ơi! Những cuộc kháng chiến thần kỳ
Em có nghe hồn thiêng sông núi vọng đâu đây
Đêm tiền nhân và cháu con hội ngộ
Kỷ niệm ngàn xưa và hẹn ước mai sau…
MÌ QUẢNG NHỚ QUÊ
Tặng C
MẢNH CHIỀU NHAN SẮC












