Thành viên mới
Tìm kiếm
Đăng ký nhận tin
TamQuoc.vn
Như cười ngắm hoa (Phạm Đình Chúc)
Truyện thơ Lý Lan
 

Chùm thơ Xuân Trường

Chùm thơ Xuân Trường
VANTHOVIET.COM »
17/06/2012 | 00:24
Những tà áo dài dìu đêm qua cầu Thê Húc
Mắt hành trình thiếu nữ trong veo
Những tiếng hát rung vào không gian nỗi nhớ
Bao thâm sâu huyền thoại một hành trình

CHÙM THƠ XUÂN TRƯỜNG


HUYỀN TÍCH KINH KỲ

                                                                   

 Tôi về níu gió cồn dâu

Gạn mây gỡ nắng bên cầu Trường Thi

Vấp xưa huyền tích kinh kỳ

Râm ran mấy nổi xuân thì cố nhân

Con sông xưa vẫn lặng thầm

Đôi bờ hưng phế dịu dằm vào nhau

Trôi ngày xưa đến mai sau

Cái nôi chữ nghĩa đẫm màu thời gian

Câu thơ Tứ Hữu Bàn Thành

Trắng lầu tư tưởng dỗ dành đất vua

Lay phay chút gió cũng mùa

Chút mây cũng nước, chút đùa cũng em

Chút sương vội ướt tóc mềm

Chút rượu võ cũng chợt thèm môi văn

Ngọn nồm ngược Bến My Lăng

Nấng na nỗi nhớ đẫm trăng cổ thành

Gối đầu lên tháng năm xanh

Nâng ly cố quận độc hành Nhạn Sơn

Tiếng gì lắng giữa An Nhơn

Phải chăng thành quách dỗi hờn thời gian.

 

ĐÊM HÀ NỘI

                                               

Rực rỡ màu đèn ngược đêm qua đáy nước

Nên Hà Nội lung linh huyền ảo diệu kỳ

Những bông pháo tỏa hoa trời thăm thẳm

Cho ngàn năm thương nhớ hội về đây

 

Những tà áo dài dìu đêm qua cầu Thê Húc

Mắt hành trình thiếu nữ trong veo

Những tiếng hát rung vào không gian nỗi nhớ

Bao thâm sâu huyền thoại một hành trình

 

Đêm nay ta đi từ Thăng Long về Hà Nội

Gặp thời gian vẽ hoa văn gốm sứ

Qua thăng trầm chắt lọc tuổi văn minh

Long lanh chiến bào rượu nồng chiến tích

Các vua xưa vì nước quên mình

 Ba mươi sáu phố phường bước chân bao

thế hệ tiếp theo nhau…

nối thành con đường đêm nay về Hà Nội

Lịch sử tụ về nên hồ reo quá đổi

Hào phóng minh quân trả lại kiếm thần

Dòng máu anh hùng tươi xanh truyền thuyết

Vàng son ơi! Những cuộc kháng chiến thần kỳ


Em có nghe hồn thiêng sông núi vọng đâu đây

Đêm tiền nhân và cháu con hội ngộ

Kỷ niệm ngàn xưa và hẹn ước mai sau…

 

 

 MÌ QUẢNG NHỚ QUÊ

                                                                                    Tặng C

 

                                                Cảm ơn một bữa trưa mì quảng

                                                Rưng rưng cay mắt nhớ quê nhà

                                                Hương vị sao bềnh bồng tuổi nhớ

                                                Mà lòng đau đáu một thời xa

 

                                                Em đã bao lần về quê cũ

                                                Chợ chiều đã hóa hết đời sông

                                                Trôi cả ngày xưa giãn đài ký ức

                                                Tựa lưng chiều mình quá đổi mênh mông

 

                                                Mây trắng đường chiều lên Phú Phước

                                                Sông quê – trường cũ sát nhau rồi

                                                Biết có ai đi về phía nhớ

                                                Qua vùng kỷ niệm nhặt dùm tôi

                                                Nụ cười nửa miệng năm lớp nhất

                                                Đem về làm trẻ lại đôi môi

 

                                                Ngày dạo tìm nhau trong bóng xưa

                                                Chỉ nghe tim tím gió đang mùa

                                                Mỹ Đông thưa dấu em về quá

                                                Bao lần hẹn lại với ngày xưa

                                                Níu vai quang gánh thời xuân trẻ

                                                Con giòng nên cũng tập bán buôn

                                                Nắng sáng Phường Đông, mưa chiều Gia Cốc

                                                Giờ tận trời xa em gánh gồng…

 

                                                MẢNH CHIỀU NHAN SẮC

                                                                Tặng H

 

                                                Thôi chào Đà Nẵng – tôi đi

                                                nỗi nhớ nào đây lại cồn cào tâm thức

                                                phía xa, mờ nhạt nỗi gì?

                                                Con tàu nhốt chiều vào máy lạnh

                                                êm ru đất mẹ quê nhà

                                                thời gian trôi về phía hoàng hôn

                                                giữa yếu đuối tôi cố tình ngược lại

                                                chẳng thể nào hủy bỏ cuộc chia xa

                                                Nuốt miếng quê hương nghẹn lời từ biệt

                                                Ký ức mãi xanh sau cơm áo hành trình

                                                Có nụ cười hóa bụa bến sông xưa

                                                Tiếng hát dung nhan con đò về ngược

                                                Lênh đênh rụng tiếng chuông chùa

                                                Cứ chao nghiêng giữa đất trời thấm rượu

                                                Chiều xuống dần rồi thành vệt thời gian

                                                Bước chân nào còn mãi lang thang…

                                                Đã trễ ngày xưa lấy đâu giờ bịn rịn

                                                Ngân nga đôi chút âm thừa

                                                Trong thành thật hiện màu răng trắng muốt

                                                Nắng cầm hương trang điểm tuổi mười lăm

                                                Dấu đi về khuyết nhớ xa xăm

                                                Và hình như gió quen mùa lại tới

                                                Tóc thời gian trắng nhớ một khung trời

                                                Chợt soi mình – thiệu nữ - vỡ gương xưa

                                                Tôi gói kín đôi mảnh chiều nhan sắc

                                                Cứ thu hút cả hồn quê vào mắt

                                                Mỗi lần về cứ mót máy tuổi thơ

                                                Bước tha phương dừng lại đợi chờ?

                                                Bờ bối rối vẻ triền xanh ký ức.

Lên đầu trang   Trở lại  
 
Vui lòng điền thông tin và gửi đến chúng tôi!
Họ & tên     Email  
Tiêu đề     Mã bảo mật  
 
Thư viện Thơ
Chiều xuân bên Phủ Tây Hồ - Phạm Vũ - 03/03/2013
Đêm Nguyên Tiêu - Dương Phượng Toại - 03/03/2013
Khai bút Xuân về - Hà Văn Sĩ - 13/02/2013
Chùm Thơ Xuân - Lê Bá Ngọ - Xuân Quý Tỵ 2013 - 13/02/2013
Chùm Thơ Xuân - Trần Mai Hường - 11/02/2013
Hãy về vui Xuân - 09/02/2013
Sắc Xuân - 09/02/2013
Tiên tri ngày Chủ Nhật buồn - 09/02/2013
Ru em cùng nửa vầng trăng - 09/02/2013
Miền Nhớ Tam Sơn - 09/02/2013
Nắng và Em - 09/02/2013
Chùm thơ Xuân của Hoa Tím - 19/12/2012
Thơ TRẦN ĐỨC LỘC - 18/12/2012
Cảm luận những nụ cười (Hà Diệp Thu) - 18/12/2012
Tóc ngủ (Ngưng Thu) - 17/12/2012
Hà nội những ngày lửa cháy - Phạm Vũ - 16/12/2012
Chùm thơ Hoàng Hiếu - 16/12/2012
Chùm thơ Ái Nghĩa.. - 15/12/2012
Chùm thơ Trúc Thuyên - 14/12/2012
CHÙM THƠ NGỌC KHƯƠNG - 13/12/2012
Trang 1/59: 1, 2, 3 ... 57, 58, 59  Sau
 
Tin bài mới nhất
Nội dung bình luận
THỎA TẤM LÒNG - Từ Đức Khoát - 06/12/2012
Thơ - dạo Tây Hồ - Trần Đình Thư - 06/12/2012
Nhắn tin - nguyenthiphung - 05/12/2012
Xúc động ! - Nguyễn Phước - 04/12/2012
ghen - đăng trình - 04/12/2012
Cảm ơn chị Phụng - Đàm Lan - 04/12/2012
nhận xét - NGÔ TOÀN THẮNG - 03/12/2012
SỬA LẠI BÀI HOẠ - Ngô Thái - 03/12/2012
Nhan qua - Thanhnhan - 02/12/2012
Bạn đọc - Pham Minh Giắng - 30/11/2012
Ý Tưởng Mỹ Thuật - Thiết kế Web
Nước khoáng Tip Top