PHẠM ÁNH
Trăng nghiêng
Trăng nghiêng xóm cũ thưở nào
Hình như gởi khúc ca dao dặn dò
Nói gì mà lá non tơ
Mà cây trĩu quả đôi bờ sông quê.
Trăng từ đồi núi sơn khê
Trăng ra biển rộng trăng về quê tôi
Mênh mang tình đất tình người
Cỏ cây một giấc ru hời đêm đêm.
Trăng cười trong ánh mắt em
Tơ vàng óng ả tóc huyền lung linh
Nói gì trăng chỉ lặng thinh
Nghìn năm ngã bóng nỗi tình nhân gian.
10/2004
P.A












