Gặp nàng
Em mang sông núi trên người
Ta mang cung kiếm. Cuộc đời oái ăm
Gặp nhau đêm hội trăng rằm
Cớ sao lại bước vào nhầm tử, sinh ?
Phương xa
Trèo lên trên đỉnh sầu đông
Thấy bầy chim nhỏ đang đồng giao ca
Hỡi người lạ ở phương xa
Còn tìm đâu nữa bóng tà tịch xưa
Hờ hững
Nửa tối trở về nực nồng hơi rượu
Vợ ta nước mắt môi cắn môi
Nằm quay vô vách ta không nói
Rờ rún mà ngâm mẹ kiếp đời..
Thơ tình
Bài thơ ta viết từ lâu lắm
Muốn đọc cho nàng nghe thất kinh
Nghĩ ra nàng đã sang nhà khác
Thôi để riêng ta giữ một mình
Trở lại
Ta quăng bình bát xuống sông
Bình trôi nước ngược lên dòng thượng lưu
Định về cởi áo đi tu
Gặp em đang tắm – còn tu nỗi gì !?
Buộc lòng
Chiếc nhẫn sau cùng đem bán nốt
Dù rằng di tích của tình xưa
Con ta khát sữa nằm nhăn nhó
Dù tiếc dù thương cũng chẳng chừa !
Về thôi
Ni cô tưới kiểng trước chùa
Thấy ta người hỏi vào chùa thăm ai ?
Thưa rằng đến viếng Như Lai
Gặp nàng tưới kiểng ta quay đầu về
Mộng
Đêm qua nằm ngủ mà mơ
Thấy tiên hiện đến trao thơ mời chầu
Trả lời rằng chẳng được đâu
Trần gian ta nợ nửa cầu gió trăng.
Hồ Chí Bửu












