Chùm thơ Lê Minh Dung *
THỜI TA NGỠ
Có một thời em lênh đênh trong hồn ta
Ta cứ nghĩ mình là tư bản
Dưới mũi tên tình yêu em trải ngàn tấm thảm
Đã có thời ta cứ ngỡ rằng ta...
Giọt thời gian tràn biển vỡ òa
Tay trắng tay ta vốc đầy cát mặn
Tay trắng tay ta bước trèo bước trật
Ta đã nên người từ bầm dập em trao.
LỖI LẦM CỦA SÓNG
Một ngày sóng nghe lời của gió
Bỏ lại bờ vui giữa ngàn khơi
Giữa trùng dương mênh mông gió thổi
Sóng vi vu khúc nhạc không lời
Và cứ thế sóng đùa vui với gió
Ngày lại ngày náo động biển xanh
Đâu biết có chiều hoàng hôn lạnh
Gió theo mây bỏ sóng dưới tim mình
Sóng ân hận nhớ bờ tha thiết vỗ
Những phím buồn còn vọng đến ngàn năm.
TÔI VỀ
Thế là đành, thế là thôi
Tôi về rút sợi tơ rơi thuở nào
Nén lòng chiu chắt ước ao
Rót vào ký ức biết bao dại khờ
Hờ mi khép giữa hư vô
Ươm tình tôi dưới gốc bồ đề xanh.
Lê Minh Dung












