BÓNG CHIỀU
Chiếc thuyền nan bé nhỏ ,
Giữa dòng đời bon chen .
Bầu trời cao lồng lộng,
Ráng chiều - gió và em....!
Sóng nghiêng chao mặt nước,
Bóng nón trắng… bềnh bồng,
Nhòa trong chiều tím biếc,
Gồng mình… cùng bão giông…?
Lòng lâng lâng xao động,
Chợt nhớ dáng mẹ gầy:
Nhọc nhằn trong mưa nắng,
Mong con được bằng người.
Xin mẹ hãy mỉm cười,
Ở nơi miền cực lạc.
Phận nghèo… giờ đã khác
Trên đất trời quê ta…!
Ôi…!
Tình mẹ bao la…!
Ngô Thái












