Thế là thôi Hà Nội đã xa rồi
Thế là thôi Hà Nội đã xa rồi.
Thành phố ngủ sau một màn sương mỏng.
Liễu đắm mình nơi mặt hồ gợn sóng.
Con đường này phía ấy có anh không?
Thế là thôi, Hà Nội hết mùa đông.
Hàng Phượng Vĩ khoác áo xanh vào hạ.
Mây vần vũ chở về cơn mưa lạ.
Em ra ngoài đừng mặc áo mong manh…
Từ nay em đi về phía không anh.
Gió khẽ thổi dặt dìu như mắc nợ.
Nỗi niềm riêng em cất vào khoảng nhớ.
Hoàng hôn buồn, cháy đượm phía xa xôi.
Hà Nội ơi, nhớ người lắm đi thôi.
Mùa gieo nắng cho hàng cây thắp lửa.
Dòng sông xa biết khi nào gột rửa.
Vết chàm nào nhuốm bụi bặm thời gian.
Chia tay nhé. Em làm giọt sương tan.
Phía ấy không anh, chân trời có nắng?
Phía này không trăng đêm nay gió lặng.
Thế là thôi Hà Nội đã xa rồi.
Nguyễn Thúy Hạnh
(Vietseri)












