Trịnh Anh Đạt
LẠC CHỢ
Ngang qua quê cụ Trạng Quỳnh
Mới nghe tên chợ giật mình... mà vui
Ngã ba buôn ngược bán xuôi
Mắm tôm, cua cáy... khắp nơi đổ về
Ngái ngân, răng rứa, mô tê...(*)
Áo tơi, nón lá còn khê mùi bùn
Vẫn thân thương ánh mắt nhìn
Dăm câu chào hỏi đã tin nhau rồi...
Tự trào tuyệt thế thì thôi
(Giọng người Hà Nội cũng hơi hớp hồn!)
Em mê mải lách vần ồn
Để anh lạc giữa chợ Nồn xứ Thanh!
TAĐ
________________
(*) Phương ngữ: Xa gần, sao thế, đâu kia...












