Nguyễn Minh Khiêm
Gió cứ u u thổi
Gió cứ u u thổi chiếc chum vỡ nằm sâu trong ký ức
Tuổi thơ ta bỏ hoang từ khi rời tiếng ru của mẹ
Cỏ phủ mặt giếng làng như đồng tiền trinh suốt đời nằm ngửa không thể nào lật sấp
Trầm tích nghìn năm ngoi lên thở bằng bông súng tím.
Cây cung Thạch Sanh bắn đại bàng đã thành dĩ vãng cùng với cây đa sau nhiều trận bão
Phường bội phường chèo vô sinh không có người thừa tự
Những đôi vai gánh nếp nhăn vượt khỏi đời mình mỏi mệt dựng câu hát cũ làm lều tránh nắng
Giấc mơ nào cũng muốn nhổ neo rời xa nước da quả trám.
Băng zôn biểu ngữ treo rực rỡ từ đồng cạn đến đồng sâu làm thuốc tăng lực rơm rạ vẫn phải nhiều lần đưa lên bàn cấp cứu
Dấu chân ngựa Gióng mất từ thời hồn người gọi đò vọng thành tiếng ếch trong thơ cụ Tú
Văn hóa làng nghìn năm vo lại không chặt một khổ đồng dao
Đời cua cua xáy đời cáy cáy đào giắt lưng làm chìa khóa.
Năm mới nào cũng đến vào một giờ cố định, một ngày cố định, trên bàn thờ bày một loại bánh cố định, một mâm ngũ quả cố định
Bắt đầu bằng một bài cúng cố định, những cái chắp tay vái lạy cố định
Cầu khấn một số vị thần linh cố định
Mong cái cố định mang đến nhiều thay đổi!
Hình nộm giắt quanh mình rất nhiều thuốc trừ sâu, mặt người quê vẫn xanh xao vì bao nhiêu thứ đỉa
Hạt lúa trượt chân xuống tiếng thở dài
Lá rụng buồn như khuôn mặt vay nặng lãi
Gió cứ u u thổi chiếc chum vỡ nằm sâu trong ký ức
12.7.2012
Gió quê
Gió bất chợt từ trong ký ức thổi về
Lật ta dậy dựng vào nguồn cội
Vẽ trên ngực ta mười vòng tròn như tấm bia tập bắn
Chỗ con tim là điểm hồng tâm
Gió như ngàn mũi tên ngắm thẳng xuyên vào
Không tiếng nổ
Tiếng gió sắc như dao, như lách nứa rạch lòng
Gọi tên cúng cơm ta ra mà hỏi :
Mày có nghe thấy mùi quê nữa không hỡi thằng nhà quê gốc gác ? Mùi bùn đâu, mùi luống cày đâu ?
Mùi gạo luộc tháng ba, mùi nếp cái hoa vàng?
Mùi mồ hôi và mùi rơm rạ ?
Giấc mơ nào mọc nấm trong đầu ?
Cơn say nào dỡ đình chùa xuống nhắm?
Bình minh mỗi ngày trượt trên mũi dãi trẻ con
Tục ngữ ca dao bỏ làng đi khất thực
Dưới bóng tre bao ma quỷ diễn trò
Giẻ rách chổi cùn xin tha đừng bắt làm thượng đế
Cứ để những đôi chân trần bám vào mặt ruộng, trượt mảnh chai mảnh sành còn rơm rạ ầu ơ
Khi về đất còn có cuốc cào đưa tiễn
Đừng đặt thượng đế lên mây
Đường làng phân tro ai dọn ?
Thượng đế mang cái gốc lên trời, còn đâu chỗ để thêu hoa dệt gấm? Thượng đế quen chân đất đầu trần
Nắng mưa xối đầm đìa gia phả
Thượng đế không có biệt thự, vi la
Nhưng thượng đế có nhà tình thương tình nghĩa
Thượng đế có sổ hộ đói hộ nghèo
Nếu đầy tớ bơ vơ không có việc làm, cứ về đây mà tìm hơi ấm
Cứ về đây không lo thất nghiệp
Có thể mùa hè nhiều ngày không có điện
Nhưng sau luỹ tre làng , rời rợi gió quê…
24-7-2008
Cánh đồng nhiều hướng gió
Ta trở về cánh đồng có nhiều vết roi mùa hạ
Quất xuống giấc mơ của làng
Mấy trăm năm còn lằn trong câu tục ngữ
Đặt ngang trí nhớ tuổi thơ như những vết sẹo dài
Máu nước mắt mồ hôi hiện hình lỗ chỗ khúc đồng dao
Thời gian muốn xoá đi bằng kỹ nghệ sơn mài
Càng đánh bóng càng hiện thẳm sâu đứt gãy
Mùa xuân được dắt đi bằng chiếc thừng mùa đông
Tiếng cười của đất đến gìơ nghe vẫn chưa hết lạnh
Bông lau nở rồi mà cứ ngơ ngác thực hư.
Ta trở về cánh đồng nơi có bước chân lạ mẹ ta ướm vào sinh ra Thánh Gióng
Văng vẳng câu nuôi khát vọng thì nuôi đồng xa, chớ nuôi đồng nhà làng bắt
Chiếc giỏ hạnh phúc nhiều lần bị lừa đổ trộm
Nhưng mỗi lần nhận con bống bụt cho ta vẫn sợ mang theo bao nhiêu tai hoạ
Ta không muốn về làm hoàng hậu bằng cách dụ dỗ Cám trèo cau
Giọt máu của cha ta liệm mấy trăm năm rồi mắt vẫn chừng chừng mở.
Ta vẫn chưa dám buông chiếc diều tuổi thơ được dán bằng chuyện thày bói xem voi
Kẻ cầm cái đuôi, kẻ cầm cái tai, kẻ cầm cái chân đi đóng thuyền vượt bể
Túi áo ta đựng những lâu đài xây bằng hương cỏ mật
Đựng tiếng cóc khát mưa kêu thành cậu ông trời
Thành vật linh ngồi trên mặt trống.
Ta muốn ru chiếc đòn gánh không còn ghì xiết vai làng bật máu
Ru những hạt phù sa có nắm nhau ta không bao giờ bị đem đi cầm cố lúa non
Ru mùa hoa đến sớm trong giấc mơ không vay nặng lãi
Ru ánh mắt làng được ngủ thật ngon trên rãnh cày mà không phải giật mình bởi mống cụt cầu vồng
Liềm hái cứ mòn vì bao nỗi lo toan
Các thế hệ thay nhau làm chong chóng
Mặt làng tít mù xoay
Trên cánh đồng nhiều hướng gió.
19.9.2011
Ấp gió
Ấp những quả trứng gió chưa bao giờ nở
Cựa mình tiếng hú rợn đêm
Giọt sương nhỏ phôi thai trên phiến lá
Sợi tóc hát cho anh nghe cái bóng sau tường
Xô lệch thời gian bởi tiếng đàn lạ vọng nghiêng ký ức
Như từng đợt sóng vỗ vào câu thơ không chất nổi lên thuyền
Thành sa mạc ấp những quả trứng gió chưa bao giờ nở
Cựa mình tiếng hú rợn đêm
Mọi sự lãng mạn kê vào khoảng không em bằng cách nào cũng lệch
Vẫn thì thầm đâu đó hơi thở giọng nói em ở phía sau tường
Vẫn run rẩy con đường có rất nhiều lông ngỗng
Sự lặng im nứt ra rất nhiều tia nắng
Mỗi bước chân có bao nhiêu hoàng hôn bị đẩy ngược
Một cuộc ma-ra-tông xuyên qua màu tóc không cột số nào hiện lên trong lồng ngực
Sợi tóc hát cho anh nghe cái bóng sau tường
Một đời anh ấp gió.
7.5.2012
Gửi gió phương nam
- Tặng N.K.Q-
Ước một lần về thăm Đất Mũi
Thưởng gió phương nam xem da diết chừng nào?
Mỗi sợi tóc được sục vào vị muối
Sóng ướp phù sa nghe biển thở dạt dào!
Vì sao những cây đước đến đây không thể quay về nổi?
Ngấm vị biển rồi bão quật cũng không lên!
Mê mẩn sóng, đắm chìm nghe gió hú
Xanh hết mình như đước bị thôi miên!
Ước được thả tận cùng mình với gió
Căng phiêu diêu trong ngực cánh buồm
Được thấy biển mở ra từng chiếc cúc
Đón trăng vào, sóng ghì xiết tay ôm.
Ước một lần được về thăm Đất Mũi
Bóc ra từng sợi gió đặt lên môi
Những lúc buồn nghe thì thầm gió hát
Trong trái tim anh đã có một biển khơi.
4.10.2011
Gió cổng trời
Gió ngàn năm thổi bạc màu những câu hát
Nay hoá lưỡi dao cắt ngọt thơ ta
Câu chữ tuôn chảy từ những dòng suối cổ tích
Từ ghềnh thác con đường đầu thai vào trong thịt, trong da
Như con gấu ngồi trên đõ mật
Ta miên man trong hương sắc của rừng
Nghe nhạc hiệu những mùa mưa xối ngập trang nhật ký
Máu bật dưới bàn chân, bạn hầm hập sốt trên lưng
Chợt thoảng về mùi rượu cần ngày thông xe nơi chòm Bất
Nhạc loóng khua nghiêng ngả suối ngàn
Mắt em như nước sông Lò trong vắt
Ta hiện hình qua thăm thẳm thời gian
Giữa Cổng Trời xoè tay đếm nắng
Tuổi hai mươi sương gió cuốn về đâu
Cỏ bản Khằm quanh năm thiêm thiếp ngủ
Hình như là chỉ tiếng hát nuôi nhau
Em còn giữ được những mảnh khăn rửa mặt
Về chắp lại xem khăn thuở ấy hình gì
Có giữ được khoảnh khắc bùng cơn khát
Giữa rừng đào như rú dẫn ta đi
Sao lại thế, thôi chẳng cần lý giải
Lốt chân xưa cỏ khoả lấp rồi
Muối không mặn như ngày xưa nữa
Ta như con chim bay ngang Cổng Trời
Một mình vỗ hai thung lũng gió…
Hè 2004












