|
Lỗi của tình yêu (Phạm Tự Do)
Tặng M.H
Tôi chẳng dám đi qua con đường ấy
Sợ vô tình đánh thức trái tim
Thời hẫng hụt nhiều khi loạn nhịp
Hè lại về ngan ngát mấy mùa sen.
Con đường khô bởi vắng dấu chân em
Mấy bụi tầm xuân lâu rồi chẳng nở
Cánh nhạn cô đơn giữa chiều lặng gió
Hàng tre kia lá rủ tay buồn.
Em đi rồi chỉ còn lại hoàng hôn
Xứ Đoài - Xứ Đoài hoang vắng
Mây nhớ ai mà chỉ toàn mây trắng
Vết thương lòng không có thuốc dịu đau.
Có khi nào em ngoảnh lại phía sau
Từ hôm ấy có một người hóa đá
Ngày em về sẽ nghe câu chuyện kể
Lỗi của tình yêu để lại xứ này.
Phạm Tự Do. |












