ANH BẮT ĐƯỢC EM (Phan Đình Minh)
Có một ngày ông trời trốn xuống trần gian ngoại tình Anh lạc bước vào trong núi Mưa ùng ục, khe sâu quằn quại cơn đau đẻ nước Hoa chuối rừng hôm nay chửa non!
Ông trời không tìm được người tình Bởi người tình ông đang lùng chàng trai trẻ! Núi rung, cây đổ, chớp nguồn Anh bắt được em, cô gái mường!
Có phải núi phải đồi vun lên bầu ngực Và lá rừng xanh hoa tóc em Suối trắng làn da em trắng Em nằm phiến đá hồi sinh
Ôi vầng trăng vầng trăng tròn vạnh Căng mật ong rừng, căng đồi bát úp Xanh xanh, rời rợi, thơm nồng!
Ngày ông trời không tìm thấy người tình Ông trời nổi giận Anh hứng được em ngơ ngác Anh kiếm được em, cô gái mường! PĐM. |












