CHÙM THƠ LỤC BÁT NHÂN NGÀY TBLS 27-7
Nguyễn Thanh Tuyên
Bà tôi
Theo làn hương mỏng gặp ông
Mũ sao, mắt sáng, môi hồng hiền khô
Cách ngăn thăm thẳm đôi bờ
Bà tôi tay chắp mắt mờ khói nhang
Còn đâu lệ chảy hai hàng
Nghẹn ngào lời khấn bàng hoàng mây bay
Xa từ dạo cưới đến nay
Nhớ thương bà giỗ đúng ngày ông đi ...!
Hoa có vụ lúa có thì
Nén tâm bấm bụng cũng vì cha tôi
Mầm vừa tách hạt, mồ côi !
Thương con, cua ốc lần hồi cháo rau
Kể gì mang nặng đẻ đau
Nâng niu giọt máu mai sau trao mình
Bòn từng lẻ gạo, đồng chinh
Lánh xa ánh mắt tỏ tình gợi thương
Nhiễu điều viền đỏ khung gương
Xua nồng, ấp lạnh đêm trường bà tôi
Dắt con cháu dọc đường đời
Mỗi trang sách mở ngấm lời bà răn
Một mai bà hết nhọc nhằn
Theo ông ... ảnh cũng viền khăn nhiễu điều
Tóc xanh kết tóc mây chiều...
Tự dưng khóe mắt ứa nhiều giọt cay !
N.T.T
Với Cổ Thành
Một vùng nằng nặc cỏ xanh
À ơi... gió hát, Cổ Thành lịm say
Bồi hồi hương thổn thức bay
Bát nhang bốc lửa càng day dứt lòng
Trời xanh tức tưởi cờ hồng
Nến thiêng đỏ lệ, cơm lồng đợi ai
Ngàn sau đâu dễ một mai
81 tờ lịch- không phai khó mòn ...
Tim hồng chọi với đạn bom
Vô Danh- bao tấm lòng son dâng đời
Nhớ thương cờ vẫy bời bời
Rưng rưng mắt lá cùng tôi nghẹn ngào
Quên sao lửa trút bom gào
Đạn không mặc cả... Binh đao một thời
Xới đào đất trộn máu tươi
Lửa nung, đã hóa vàng mười hôm nay ...
Hình như trong gió trong mây
Hồn thiêng quanh quất chốn này người ơi !
Nguyện không hổ thẹn với Người
Với Thành Cổ - thuở bom rơi đạn gầm
N.T.T












