Những ngọn sóng tỏa hương
(Kính dâng anh linh những người lính anh dũng hy sinh trong hải trận Gạc Ma 14-3-1988)
Hai tư năm - Gạc Ma
Lật sóng tìm quá khứ
Thềm lục địa đây rồi
Ngày Trường Sa bầm đỏ
Nỗi đau nào khép cửa
Nỗi đau nào cài then
Ngọn gió thiêng vuốt biển
Biển cúi mình trang nghiêm
Khói nhang trùm mộ sóng
Đặc quánh những tầng buồn
Tiếng vọng từ sâu thẳm
Quặn thắt lòng đại dương
Nơi các anh ngã xuống
Máu đã thắm san hô
Anh linh hòa sóng biếc
Cứ tỏa hương từng giờ
Hóa sóng
(Tặng vợ những người lính nhà giàn đã hi sinh trên thềm lục địa)
Chưa bao giờ chị kể ai nghe
Về những đêm chị ngỡ mình hóa sóng
Quyện chặt vào mơ hồ tiếng vọng
Tìm anh
Anh đây rồi
Dưới ngần ngật biển xanh
Đôi mắt bao dung
Nụ cười ấm sáng
Bộ quân phục hải quân tỏa rạng
Giữa trùng trùng san hô
Anh ôm chị vào lòng
Như những ngày xưa
Ánh mắt bờ môi nói lời của lửa
Biển cuốn khúc phiêu linh cuồng nhiệt
Trăng đầm đìa chiêm bao
Như chưa từng có trận bão khốc liệt năm nào
Nuốt gọn nhà giàn vào lòng đại dương sâu thẳm
"Vĩnh biệt đất liền chúng tôi đi nhé
Vĩnh biệt em và con nữa, con yêu...”
Chị lại vui và tin chắc một điều
Anh sẽ trở về như lời anh đã hứa
Giữa đắm say tiếng thì thầm nho nhỏ
"Hãy chờ anh anh sẽ trở về "
Chưa bao giờ chị kể ai nghe
Về những đêm
Hóa sóng.
Miên khúc đảo
Trường Sa
Trường Sa
Gió dắt mưa tìm đảo
Bao nhiêu giọt giọt đan nhau
Trong miên miên biếc thẳm
Cắt sâu đêm rộng
Từng mảnh thời gian ghim khoảnh khắc
Bùng vỡ khát khao
Hạt nhớ nào cũng bỏng
Lát nhớ nào cũng sóng
Đảo đang già thoắt hai mươi tuổi
Trước những cuồng phong
Lại dịu dàng cổ tích
Phút nụ bàng vuông bung muốt cánh mềm
Vun lửa theo mùa
Đêm đêm sóng kề bên gọi cửa
Đêm đêm sóng ấp iu nỗi nhớ












