CHÙM THƠ NGHIÊNG CHIỀU ĐỒNG LỘC
Thơ: Hoài Khánh
Chiều nghĩa trang Vĩnh Linh
Gió lùa từng đợt vào tim
Thông xanh đội vạn mũi kim lên đầu
Cồn Tiên đâu, Dốc Miếu đâu
Ngổn ngang cát trắng bạc nhàu hoàng hôn ?
Thịt xương vùi mặn bãi cồn
Máu loang đỏ tận Trường Sơn, Sài Gòn...
Mắt loà lặn lội tìm con
Chai sần rờ rẫm nét mòn bia hoa
Cánh cò bay lả bay la
À ơi ! Con vịn tay cha cùng về ...
Nghiêng bên chiều Đồng Lộc
Đồi thông xào xạc gió ngàn
Mười ngôi mộ tựa phím đàn là đây
Tiếng chim mắc võng trên cây
Hồn người ru sợi nắng gày đu đưa
Hố bom rạch đất năm xưa
Giờ mơn mởn cỏ như vừa vá xong
Vòm mây trinh nữ bềnh bồng
Chở lời ai hát trôi trong trời chiều
Hương bồ kết nghẹn bao điều
Mượn màu cúc trắng lay xiêu vạt đồi
Gội xanh mái tóc đôi mươi
Tô hồng tươi mãi làn môi chưa chồng
Khói nhang thơm ngát đồi thông
Lược gương sẵn đợi, người không thấy về
Tôi nghiêng mình với chiều hè
Mang thơ đốt giữa bộn bề nắng nung.
H.K












