Nước mắt loài vọoc Phạm Tự Do Chúng tôi chỉ còn rất ít Có tranh gì của loài người Thức ăn chỉ toàn lá cây thôi Ngôi nhà trên cành không hề chiếm đất. Làm xao động núi rừng khi bình minh hót Bắt chấy cho con, chỉ biết yêu thương. Chúng tôi là anh em với loài người Đôi mắt tinh nhanh bàn tay khéo léo Chỉ khác không cùng ngôn ngữ mà thôi. Một ngày chúng tôi biết khóc Khi vợ mang thai đợi mãi không về Đi tìm thức ăn sập bẫy Bị hành hạ như kẻ thù Lột da chụp ảnh Bắt cười như một kẻ điên. Chúng tôi không hiểu ở thế giới văn minh Nơi loài người ngự trị Còn có kẻ không bằng loài cầm thú Nếm máu tanh không biết ngượng biết kinh Chúng tôi sợ Chúng tôi hãi hùng Tiếng hú ban mai chồng gọi vợ Tiếng hú hoàng hôn con tìm mẹ Xao xác rừng thưa... PTD. |












