Chùm thơ tứ tuyệt Thanh Trắc Nguyễn Văn:
Tình hẹn
Hẹn sáng em khất đến trưa
Hẹn trưa lại gặp cơn mưa cuối chiều
Gặp em chẳng nói được nhiều
Đành treo lên mảnh trăng diều tương tư.
Tình khờ
Xin em một nửa đợi chờ
Để ta còn nửa dại khờ làm tin
Để ta còn nửa cuộc tình
Để em còn nửa là mình của ta.
Tình muộn
Khi xưa sao chẳng hẹn hò
Để giờ đốt nhớ tìm tro tặng người?
Gạn ra còn nửa nụ cười
Trao nhau chỉ thấy bóng bùi ngùi bay...
Chuyện tình Ngưu Lang - Chức Nữ
Lạ kỳ là cái tơ duyên
Chăn trâu lấy được vợ tiên trên trời!
Chuyện xưa tích cũ lâu rồi
Vẫn nghe trong gió những lời yêu nhau.
Lạnh lùng
Cúc vàng giờ lại trổ bông
Yêu em từ thuở nắng hồng thắm môi
Em nhìn cháy cả hồn tôi
Mà sao ánh mắt xa xôi lạnh lùng?
Thơ viết ở bến cảng
Em đi gởi lại nụ cười
Tàu đi bỏ lại một người nhớ nhung
Cười em e lệ thẹn thùng
Gói về mở thấy đùng đùng bão dông!
Trái khổ qua
Cầm lên một trái khổ qua
Khổ mà kêu khổ đúng là khổ thôi!
Yêu nhau leo núi vượt đồi
Chia bùi xẻ đắng khổ rồi cũng qua!
Nhớ
Huế giờ tím nhớ tím thương
Em đi tím cả bốn phương nắng chiều
Lá vàng hỏi rụng bao nhiêu
Để tôi nối lá thả diều tìm em?
Chiều thu
Nắng vàng tím hết còn gì mùa thu?
Đông sang vấp ngọn mù u
Còn tôi vấp vạt sương mù áo em.












