TỰ TÌNH
Đời ta ngọn gió hư vô
Hàng cây in dấu ngựa thồ nẻo xưa
Nao lòng một tiếng gà trưa
Chia tay biết mấy người đưa chuyến đò?
Tình ta ngọn gió nghịch mùa
Đầu ghềnh, cuối bãi nẻo xưa tìm về
Một chiều chợt tỉnh cơn mê
Chập chờn lau trắng đôi bờ thời gian.
Thơ ta rơi giữa chiều vàng
Tơ trời ai nhuộm ngổn ngang nỗi sầu
Trăm năm một kiếp về đâu?
Nên thơ ta mãi bạc đầu tìm nhau.
HƯƠNG GIANG
Dòng sông như dãi lụa đào
Như nghìn giọt lệ rơi vào đêm sương
Tóc mây xỏa giữa vô thường
Đâu đây còn vướng mùi hương hẹn hò
Bến trăng bỏ mặc con đò
Bờ lau cỏ dại giọng hò liêu trai.
Thuyền về sông nước nhớ ai
Bao tình nhân đã thở dài trong đêm?
Nâng niu mấy sợi tóc mềm
Bao nhiêu sợi đã lênh đênh xứ người?
Nhớ sông, nhớ nước, nhớ trời
Nhớ con đò chở tiếng cười bên nương.
Dìu em đi giữa thiên đường
Dang tay hái đóa vô thường tặng em!
Đặng Cao Sửu – Chuyên viên Văn Sở GD-ĐT Bình Định
08- Trần Phú – Thành phố Quy Nhơn.












