Ta nhón chân đi về phía trước
Nghe sau lưng mùa lá rụng thật nhiều
Thời trai trẻ chẳng bao giờ trở lại
Rưng rưng tay cầm màu phượng đỏ chắt chiu
Những mùa trăng, trong xanh nỗi nhớ
Đi về đâu cũng có bóng em
Vun vén mãi để bây giờ đổ vỡ
Bao khát khao trôi thật êm đềm
Trăng vẫn lẻ, như bao người cô độc
Đi về nhau nghe nhói những vết thương
Em kiêu sa nơi góc trời phố thị
Một mình ta lau sậy, gió bên đường
Những vần thơ rồi có ngày lẻ bạn
Đêm hút sâu tiếng ai đó đi về
Căn phòng nhỏ không có em hiu quạnh
Một mình ta lồng lộng những giấc mơ...
Rồi tất cả chỉ là thời đã mất
Những mùa trăng đi biền biệt không ngờ
Những khát khao không trở thành sự thật
Chỉ còn là niềm tiếc nhớ bâng quơ...!
NHỮNG BÀI THƠ TRONG MỘT NGÀY
Thơ ĐINH LĂNG
Một ngày, tôi đọc bài thơ về tình yêu
Có nắng vàng, trăng vàng, lời thề hẹn biển sâu
Có những con đường tình tự, miên man nụ hôn đầu
Có trách móc, có giận hờn, có ly hôn
và những đứa trẻ…!
Một ngày, tôi đọc bài thơ về thân phận
Có buồn đau và cả đỉnh cao danh vọng
Có những kiếp người, nước mắt chảy về tim
Có ăn năn, có cam chịu, có kiếm tìm
và những số phận…!
Một ngày, tôi đọc bài thơ về chiến tranh
Có tiếng súng, có cái chết, từ nơi xa lắc
Có những quả bom thông minh, đào huyệt đêm ngày
Có da vàng, có da trắng, có da đen
và những tử thi…!
Một ngày, tôi đọc bài thơ lý trí
Có mỹ từ, có trừu tượng, như lưới bủa vây
Có những câu thơ sáng láng đường cày
Đang vỡ những mảnh đất hoang, cho cây đời
những vần thơ đẹp…!
Một ngày, tôi đọc những bài thơ
Có quá khứ, có hiện tồn, có tương lai rực rỡ
Thiện và ác, giả và chân, song hành ngạo nghễ
Những bài thơ trong một ngày như thế
phải đọc cả đời…!












