Thành viên mới
Tìm kiếm
Đăng ký nhận tin
TamQuoc.vn
Thúy Lan - Truyện thơ của Lê Hữu Bình
 

Ba ngày và một lần (Truyện ngắn của Phan Đình Minh)

Ba ngày và một lần (Truyện ngắn của Phan Đình Minh)
VANTHOVIET.COM »
21/10/2011 | 05:29
Tôi đẹp. Đẹp nổi tiếng trong Tổng công ty. Cánh đàn ông vè vè quanh khi có dịp, mặc dù biết gia đình tôi hai năm nay có hướng cải thiện! Hùng quan tâm lại hai mẹ con và hè rồi còn về nước, mặc dù chúng tôi vẫn ly thân. Phan cũng là một vệ tinh nhưng... đậu. Phan là một giám đốc giỏi.
Ba ngày và một lần
Truyện ngắn Phan Đình Minh

Ba ngày tôi thoả tò mò và một lần để anh có cớ làm quen sau mấy năm để ý...

Message : "Ngày mai Thảo có ra Hà Nội ?”

Tôi tủm tỉm cười. Bấm máy:

"Em ra rồi và đang ở số... Nguyễn Biểu”

"Gã này, ngu ngơ hay cố tình quên vậy”. Sau, tôi khẳng định: "Anh chàng ra phết, mình đã báo chắc chắn hôm nay ra... bầy đặt”

"Thế à (lại còn trầm trồ nữa !) Cuối giờ, mời em ly trà nóng và xin đề tài ?”.

Khiếp, con trai Hà Nội. Tôi nghĩ nhanh.

"Chỉ sáu mươi phút thôi. Tối, em bận họp trù bị... anh kêu cả Dũng nhé”.

"Ok”

"Sao hắn ta không gọi mà cứ nhắn tin thế ?” Và tôi nghĩ nhanh: "Message nhiều khi là ngôn ngữ giao tiếp tế nhị mà phone không sánh kịp - mình bấm máy, chờ mãi mới thấy anh ta trả lời ? anh chàng này - gõ máy tính mổ cò”.

Nắng tí tách đan. Gió chàng màng trong tiết trời Hà Nội se se.

Tôi lững thững ra cổng khách sạn đợi Phan.

Chuông...

Đổ dài... tôi không bật máy.

Có 4 người trước cổng

Một, ngồi trong chiếc Mét-xê-đét màu đen, nhìn đường bàng bạc - Không thể là.

Một, tóc hoa râm đứng tựa vào gốc hoa sữa cổ thụ đọc tờ Tin chiều - càng không phải

Chuông ngắt...

Một anh chàng trên chiếc xe máy Vecpa PX-150. Có thể.

Càng đúng khi anh ta rút máy điện thoại và ấn số.

Chuông lại reo...

Tôi thong dong, bước đến gần...

- Thảo phải không?

- Dạ

- Sao em không nghe?

- Tiết kiệm và để nhận ra ai cần gặp.

- Dũng đâu anh Phan?

- Phôn vào số máy cơ quan nhưng không có người thưa

"Nghi ngờ”

- Anh sẽ gọi ngay.

Phan ấn số... "Alô...đến ngay... ok. 5 phút tới cổng hả ?”

- Sao Dũng nó gọi em chỉ tên không ?

- Nó kém tuổi. Thì lâu. Quen rồi, không đổi nữa...

- Hay nhỉ !

Quán Cà-phê khiêm nhường. Qua cái cửa hẹp là gian nhà để xe, sau - tràn không gian ấm cúng và rất thiên nhiên. Ba người tìm chỗ dưới một mái vòm. Đây kia lác đác vài ba bàn có người ngồi nhưng từng đôi, từng đôi.

"Thảo thật tuyệt”

Mắt Phan nói vậy.

- Khen thì khen đại.

Phan mỉm cười, sắc mặt anh chờn chợn. Phan đọc ra, sự nhạy cảm của tôi tới độ vô chiêu.

Chống tay lên cằm. Mắt tôi mở to, mơ màng.

- Nè... anh (ngọt ngào và thoang thoảng)

Kéo khoá túi xách đưa gói quà cho Phan. "Vẫn Cà-phê Ban-Mê. Thứ, bốn năm nay mình ghiền, nhưng giờ là G7 - Tuyệt” (lại đọc được trong ánh mắt Phan) - Còn Dũng - Mè xửng loại đặc biệt đó - Đại lý bánh Huế ở Sài Gòn”

- Tôi biết mà - Dũng thở dài: Bên Phan tôi chỉ là cậu bé

Phan ngả đầu ra sau ghế, nhâm nhi ly cà-phê đặc sánh, lơ đãng nhìn người bạn gái đối diện và chăm chú nghe tôi cùng Dũng đối thoại.

Tôi đẹp. Đẹp nổi tiếng trong Tổng công ty. Cánh đàn ông vè vè quanh khi có dịp, mặc dù biết gia đình tôi hai năm nay có hướng cải thiện! Hùng quan tâm lại hai mẹ con và hè rồi còn về nước, mặc dù chúng tôi vẫn ly thân. Phan cũng là một vệ tinh nhưng... đậu. Phan là một giám đốc giỏi. Ly dị vợ được mười năm và dị ứng với những người đàn bà ít nhạy cảm. Cách đây bốn năm Phan có vào Sài Gòn, chỉ thoáng gặp tôi trong buổi hội thảo về chất phụ gia chống thấm trong những công trình giao thông do công ty phía Nam tôi nghiên cứu. Một năm nay, Phan nổi cồn biệt danh fairplay Director nhất Tổng công ty. Dứt khoát Phan đã choáng khi gặp tôi. Sau đó vài cú phôn... bâng quơ, mấy câu hỏi thăm sức khỏe - một hai Message nhầm - ậm ờ. Tôi biết tỏng. Và tôi tò mò...

- Đưa Thảo đi ăn nhé? ăn cháo trai - Trần Xuân Soạn

- Dạ (không biết mình cố tình hay nai từ hồi nào, nhưng biết chắc vẫn chỉ : tò mò)

Chiếc bàn nhỏ tận góc quán.

Bóng đèn đỏ đọc.

Nồi cháo trai nghi ngút.

Ngoài đường mờ sương. Nhiệt độ buổi tối giảm chỉ còn mười một độ.

Tôi ngắm kỹ Phan. Đẹp trai. Rất Hà Nội. áo pun bên trong áo len mầu cà-phê cháy - Lại xắn tay. Tóc vuốt ngược. Miệng rộng. Đùi dài. Phan vẫn còn rất trai trẻ dù tuổi đã ngoài bốn mươi.

- Kỳ này về Sài Gòn, chắc nhớ món cháo trai!

Tôi nói bâng quơ. Mắt lại nheo nheo nhìn chàng giám đốc đối diện. Phan đỏ mặt. "thật không uổng”.

- Nè, em hỏi!

- Em hỏi đi

Tôi cười. Nhìn, như tích phân con mồi cao gần mét tám và cũng nặng suýt tám mươi ký lô.

- Tại sao muốn tham khảo cái đề tài cũ rích của em?

- Dự án điều tra cơ bản thị trường Tổng công ty - đề tài của em là một phần dữ liệu, và...

- Và đấy có phải cớ ?

- Còn em?

- Tò mò

- Cháo trai ngon không?

Tôi lại cười khúc khích.

- Cũng thường. Quan trọng là ăn với ai và khi nào.

- Đến giờ rồi đấy. Nhanh lên, anh đưa về khách sạn!

ấm áp, tin cậy và dễ chịu. Tôi núp sau lưng Phan. Khẽ ngả đầu. "khùng ơi - đây có phải tò mò”. Liệu, nhiều năm sau mình có quên cảm giác êm êm, ấm ấm này?

-------------

Đại hội Công đoàn Tổng công ty tiến hành hai ngày. Hai ngày, Phan đi công tác ở Bắc Giang. Xen kẽ những lúc giải lao là: Vệ tinh vè vè... bạn bè gặp gỡ, trầm trồ... người mời đi ăn. Người được nhận lời thì vui vẻ. Người bị từ chối thì tỏ ra trách cứ... Một vài ông bạn phía Nam ra, xỉn tối ngày...

"Anh vừa về. Có thể gặp em năm phút”. Ủa sao mình quên bẵng Phan. Năm phút để làm gì - 22 giờ 30 rồi. "Anh có thể đến... Nhưng không lên phòng được vì em ở với một chị. Em chờ anh ở lễ tân” . "Anh muốn bên em lòng vòng mấy con đường vắng Hà Nội” . Nghe cũng hấp dẫn. "OK”

Trông Phan khác hẳn. Quần áo xuềnh xoàng, dáng vẻ hấp tấp, nói ấp úng. Lại đi xe Hon-đa đời 82-89 thấp tè - Thật khác với Phan cách đây hai ngày. Tôi chau mày và lắc lắc vai mấy cái. "có phải cảm giác vừa gặp mấy vệ tinh - đa mầu sắc trong đại hội - hay, Phan đang hiện nguyên bản thể hoặc cPhanến công tác Bắc Giang không kết quả - Thôi cứ đi - Lại tò mò”

- Lên xe đi em

- Anh không gạt để chân, lên sao!

- Ôi, xin lỗi

Phan lật đật, dựng xe rồi hạ hai bên để chân xuống, ngẩng lên, thoáng nhận ra chút nhăn mặt của tôi "Khiếp, như một ông già”. Mùi gì ? Thôi rồi, mùi xà bông khen khét - Ca-may nội địa, có phải? Mà sao lại mang đôi dép da cũ kỹ. Phan không còn hào hoa sau bốn mươi tiếng đồng hồ.

- Em không nói gì?

"Vô duyên”

- Biết nói gì

- Gì cũng được

- Ôi buồn ngủ - xong câu này, tôi thấy mình quá đáng.

- Hai mẹ con độ này đỡ đỡ rồi nhỉ?

- Sao biết... đỡ đỡ

- Thì Phan nghĩ vậy.

- Cám ơn

"Tẩm thế ” (mình học cách nói ngoài Bắc khi nào không biết?). Và bất chợt trì người xuống yên xe. Tay lái Phan bỗng đảo, anh quay đầu lại, lại bắt gặp khuôn mặt kém bản sắc của tôi.

"Anh ta vẫn không cảm thấy gì!” Mà cứ cho xe chạy vòng vèo thế này. Đường Hoàng Diệu rồi đường Phan Đình Phùng... Yên Phụ, quay lại Tràng Thi...

"Khùng quá”

- Em thoải mái chưa?

"Hết sạch tò mò thì có”

Tôi không trả lời. Chỉ nghĩ.

Phan quay đầu lại!

Tôi chẳng nhìn!

- Thoải mái gì?

- Hà Nội về đêm ấy?

- Đâu có gì?

"Chẳng lẽ lại nói câu hôm nọ bên bàn cháo trai: Quan trọng vẫn là đi với ai, trong hoàn cảnh nào”
- Ngày mai anh đến mời em ăn sáng nhé ?

- Ăn sáng có gì mà phải mời!

- Thì anh nói vậy.

- Cũng được.

Tôi nhận lời và biết chắc, món ăn nhanh sáng mai sẽ chỉ để... nhớ bữa.

Tôi lên giường đi nằm và chợt nhận ra chiếc cành dài của gốc hoa sữa già vươn vờn vàn lá, chi chít nụ hoa ngan ngát cạnh cửa sổ phòng tôi.

Giấc ngủ đến dịu dàng, không gợn bóng dáng Phan.

Giờ này bên ấy, Hùng chắc đã dậy đi làm.

Hùng là giám đốc một công ty xuất nhập khẩu đồ thủ công mỹ nghệ. Mấy năm, làm ăn được. Hàng qua lại, đối lưu. Công ty anh kiêm đại lý độc quyền bán loại rượu vang đặc sản một nước ở châu Âu. Công việc nhiều, cần Phan động vốn. Anh thế chấp nhà cho ngân hàng, rồi vay cả lãi xuất cao. Chẳng hiểu nghe ai đó, anh quay ra buôn bán bất động sản và chuyện gia đình sóng gió. Rồi... thua lỗ, phá sản, nhà, xưởng bị cầm cố... may, người bạn nào đó giúp số tiền lớn, căn nhà hai vợ chồng chuộc lại được. Gần mười năm nay Hùng ra nước ngoài làm ăn. Anh có người đàn bà bên đó. Gần đây bỗng thấy thư... Có người về, anh thường gửi quà cho hai mẹ con... Trước đó chúng tôi đã ly thân, chẳng hiểu sao tôi và anh vẫn không ly dị...

Tôi ra máy bay vào Sài Gòn sau khi từ chối gặp Phan vì biết chắc chỉ là những gói quà và có thể một lần vội nắm tay tôi...

- Chị Thảo...- Tiếng cô gái lễ tân

Tôi cầm phong thư có đề tên Phan ngoài bì, đút vội vào giỏ xách.

Ngả lưng êm ái trên ghế máy bay. Bên ngoài bồng bềnh mây trắng. Dưới kia ngăn ngắt màu biển. Tôi bất giác với tay lấy lá thư trong xách ra đọc, và biết chắc không phải tò mò.

"Em yêu !

(vớ vẩn) Em thật tuyệt. Nhân danh tình cảm đã có, anh xin em tha thứ lỗi lầm của anh (lão Phan khùng thật rồi, lại còn nhân danh những tình cảm đã có...?!) Anh biết không thể xa, không thể thiếu em. Không có em thì cuộc sống này vô nghĩa biết bao. Anh hứa sẽ giành hết những năm tháng sau này để bù đắp hạnh phúc cho em. Yêu em nhiều. Em biết không? Những người con gái trên đời với anh đều mờ ảo khi ở cạnh em. Yêu em!

(anh gửi Phan mail này để kịp chuyển cho em - Phan là bạn thân của anh hồi ở chiến trường Campuchia năm 1979. Căn nhà mình còn giữ được là nhờ số tiền Phan nhượng căn hộ tầng một khu tập thể Kim Liên trước khi đi làm luận án tiến sỹ tại Pháp) - Đô-xen-Bóc - Cộng hoà Liên Bang Đức./.

Lên đầu trang   Trở lại  
 
Vui lòng điền thông tin và gửi đến chúng tôi!
Họ & tên     Email  
Tiêu đề     Mã bảo mật  
 
Thư viện Truyện ngắn
Chiếc Nhẫn Bí Mật - Ngọc Châu - 03/03/2013
Cành Đào Phiên Chợ Cuối Năm - 09/02/2013
Nghệ nhân - Truyện ngắn Ngọc Châu - 15/12/2012
“MI NU” NGỐC NGẾCH Truyện ngắn: Lê Bá Hạnh - 07/12/2012
Bay lên đi ước mơ (Truyện ngắn Hòa Văn) - 03/12/2012
XẮP XẮP Truyện ngắn của Võ Anh Cương - 01/12/2012
Nhà thương điên (truyện ngắn Đàm Lan) - 26/11/2012
Nước mắt phố phường (Truyện ngắn của Trọng Bảo) - 24/11/2012
Bác tôi - Truyện ngắn của Nguyễn Minh Khiêm - 22/11/2012
Thằng hèn - Nguyễn Thế Duyên - 21/11/2012
Mái tóc- Truyện ngắn của Vugia - 18/11/2012
Bến An Lành - Truyện ngắn Hòa Văn (tt) - 17/11/2012
Con gái xứ Đoài - Truyện ngắn của Phạm Thị Phong Lan - 15/11/2012
Truyện ngắn Bến An Lành Truyện ngắn Hòa Văn - 13/11/2012
MỐI TÌNH HOA CẨM CHƯỚNG - Truyện ngắn của Võ Anh Cương - 09/11/2012
Đùa - Truyện ngắn. Thái Bá Tân - 08/11/2012
ĐOẠN KẾT MỘT MỐI TÌNH Truyện ngắn của Nguyễn Một - 04/11/2012
QUỐC CA (Hoàng Thảo Chi) - 30/10/2012
Câu chuyện về một chú dế lửa (Nguyễn Bá Trình) - 26/10/2012
Nhân quả (Truyện ngắn Thái Bá Tân) - 20/10/2012
Trang 1/12: 1, 2, 3 ... 10, 11, 12  Sau
 
Thông tin liên hệ
Thư ký thường trực
Biên tập viên
Thanh Nhã
thanhnha@vanthoviet.com
ĐT: 097 650 44 33
Tin bài mới nhất
Nội dung bình luận
THỎA TẤM LÒNG - Từ Đức Khoát - 06/12/2012
Thơ - dạo Tây Hồ - Trần Đình Thư - 06/12/2012
Nhắn tin - nguyenthiphung - 06/12/2012
Xúc động ! - Nguyễn Phước - 04/12/2012
ghen - đăng trình - 04/12/2012
Cảm ơn chị Phụng - Đàm Lan - 04/12/2012
nhận xét - NGÔ TOÀN THẮNG - 03/12/2012
SỬA LẠI BÀI HOẠ - Ngô Thái - 03/12/2012
Nhan qua - Thanhnhan - 02/12/2012
Bạn đọc - Pham Minh Giắng - 30/11/2012
Ý Tưởng Mỹ Thuật - Thiết kế Web
Nước khoáng Tip Top