TRUYỆN NGẮN…NGẮN…KHÔNG… TỰA
1/ Tèo đang chơi với đám bạn ngoài sân nhà bên cạnh, chợt thấy một cánh tay thò ra cửa sổ vẫy vẫy.
- Tụi bay ơi, vào xem ông nội thằng Tí kìa.
- Cảm… ơn… các cháu, mua giúp ông… ổ… bánh… mì, rồi đưa giúp ông ra bến… xe…
Tèo chợt hiểu, nó vụt chạy đi, một lát quay lại.
- Ông ơi, bành mì đây, ông đói lắm hả?
Vồ lấy ổ bánh mì, ông nhai ngấu nghiến một loáng hết nhẵn, tay run run.
- Ông về quê à? Sao lại thế ?
- Ừ, ông là đồ đã… bỏ… đi rồi mà!
Mấy đứa ngẩn người, cùng nhìn chằm chằm vào cái ổ khóa to đùng, lạnh lùng khóa chặt cánh cửa tận sáng hôm qua, lắc đầu…
2/ - Đúng là nhà quê! Anh đừng gặp tôi nữa, tôi xấu hổ lắm.
- Vâng ! chào em.
- Khỏi! anh nhìn kìa con Tám với thằng bồ của nó có nở mày nở mặt không, con Mẹc sao mà sang trọng chưa hả? Nhìn đi!
- Vâng, chào em.
- Khỏi, mà này, hãy trả tiền cà phê rồi mới được đi đó!
- Vâng…
3/
- Tèo, sao lưng ba mày còng xuống thế, năm ngoái tao không thấy mà.
- Tao không biết.
- Hay là ổng mắc bệnh loãng xương?
- Không, má tao dẫn đi bác sĩ rồi.
- Bác sĩ nói sao?
- Bác sĩ nói mới bắt đầu mãn tính, muốn chữa phải có thuốc đặc trị mới được.
- Thuốc gì?
- Gỗ vành móng ngựa, đốt thành than hòa nước uống.
- Gỗ đó ở đâu, sao ba má mầy không đi tìm mua?
- Mày ngu quá ba má tao không nói sao tao biết.
- Ừ hén!
4/
- Chắc tui đi tu mất ông ơi!
- Ủa sao vậy, đời đang đẹp kia mà, mấy đứa bạn ông hăm hở phát rừng, khai hoang rầm rầm đó.
- Thấy, thấy… nhưng…
- Nhưng sao, ông khỏe như voi mà.
- Voi con khỉ, khỏe nhưng đành botay.com rồi.
- Ông lẩn thẩn, sao lại bó tay?
- Đồ ngu, kiếm cùn mẹ rồi sao không bó tay?
- Ừ hén, tui cũng vậy, nên nhìn đời toàn màu xám.
- À, ra là vậy mà dóc, hèn chi hôm trước ông nói cũng muốn đi tu.
- Ừ…thôi đi kiếm chút gì cay… cay giải buồn.
- Ừ…phải đó.
Hoàng Hiếu.












