Thành viên mới
Tìm kiếm
Đăng ký nhận tin
TamQuoc.vn
Thúy Lan - Truyện thơ của Lê Hữu Bình
 

HẾT THỜI (Thanh Phương)

HẾT THỜI (Thanh Phương)
VANTHOVIET.COM »
04/03/2012 | 08:58
Ngôi nhà của Ngân lại được treo biển bán. Bây giờ, thay vào số điện thoại của Ngân là số điện thoại của hai đứa con. Chẳng biết rồi đây hai đứa trẻ sẽ xoay xoả ra sao với số của nả mà mẹ chúng để lại?!

 

                                                HẾT THỜI

 

                                        Truyện ngắn: Thanh Phương

 

          Một mình trong ngôi nhà hai tầng rộng thênh, Ngân bỗng thấy cô đơn, trống trải vô cùng. Từ bốn ngày nay, tức là từ ngày nhận quyết định nghỉ hưu, Ngân mới chợt nhận ra điều đó, chứ thực ra chị ta đã sống một mình từ lâu lắm rồi.

          Nằm trên đi văng phòng khách sang trọng với những bóng đèn trang trí lộng lẫy, Ngân hờ hững nhìn ti vi đang phát chương trình người mẫu. Những cô người mẫu chân dài đang uốn éo đi lại, chống tay, nghiêng người tạo dáng. Bất giác, Ngân ngắm mình trong chiếc gương lớn đối diện. Rồi Ngân đứng dậy, cũng bắt trước đi lại như đám người mẫu và để rồi tự phì cười khùng khục một mình.

          Ngân bật hết hệ thống bóng sáng để nhìn mình kỹ hơn. Chà! Khuôn mặt này đã bao nhiêu thằng đàn ông khen là đẹp gái. Hừ! Bây giờ phải gọi là đẹp lão mới đúng! Làm gì còn những nét thanh tú như ngày xưa, má chảy, cằm xệ, mắt có túi rồi. Tệ nhất có lẽ là những cái nếp nhăn quái ác, lúc nói và nhất là lúc cười nó cứ tố cáo mình tội cưa sừng làm nghé. Toàn thân thì còn khá săn chắc vì Ngân thường xuyên chơi thể thao. Nhưng cả ba vòng hầu như chung một số đo thì làm gì còn eo ót nữa.

           Nhìn vào ti vi, thấy những cô người mẫu chân dài, Ngân lẩm bẩm: Sao lại có những đứa nó ép xác gầy đến mức thế kia để làm người mẫu nhỉ? Đồ ngu! Bực mình vô cớ, Ngân cầm điều khiển, chuyển chương trình. Ôi may quá, một bộ phim tình cảm nước ngoài! Trên phim, đứa con gái trẻ măng đang bước ra từ phòng tắm, người nó choàng hờ một tấm voan hồng mỏng dính, khoe lồ lộ những đường cong thanh tân hết sức gợi cảm. Thằng đàn ông vạm vỡ nằm trên giường, ngực đầy lông lá như đười ươi đang giơ tay ra đón. Đứa con gái nhào xuống, tấm chăn mỏng kéo lên, khoảng vài giây lùng bùng…Người Ngân bắt đầu râm ran…Chuyển cảnh. Mẹ kiếp! Đang…hay thì…Ngân buột miệng chửi thề, rồi lấc láo nhìn quanh sợ có ai nghe thấy. Có ma nào đâu! Một cảm giác tiếc nuối dâng lên, cổ họng cháy khô. Ngân nhớ đến cậu lái xe mọi khi vẫn làm "phi công trẻ”của mình. Ngân cầm điện thoại, tìm số gọi. Bài nhạc chờ quen thuộc đã hết, tiếng tổng đài báo: "Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…” Hắn không nhấc máy! Ờ, mà mình làm gì còn có quyền gọi hắn đến như trước nữa nhỉ? Cách đây bốn ngày thì làm gì hắn dám không cầm máy. Kể cả vợ hắn có đang ở đấy thì với cú điện thoại của phó giám đốc, hắn vẫn phải nghe, phải đến, phải…phục tùng mọi nhu cầu của "Xếp”. Thế mới biết quyền lực nó giá trị như thế nào?! Ngân thấy tiếc nuối những năm tháng hoàng kim vừa trải qua. Đến bây giờ thì Ngân đã có đủ cả tiền bạc, danh vọng. Nhưng nếu có ai đó hỏi rằng: Chị có hạnh phúc không? Thì Ngân sẽ không biết trả lời thế nào!

                                                          *****

                                                            ***

          Rời làng quê nghèo khó với lũ bạn cùng trang lứa, đi làm công nhân Lâm nghiệp nơi miền núi rừng Tây Bắc heo hút từ những năm bẩy mươi của thế kỷ trước. Với khuôn mặt ưa nhìn, dáng người xinh xẻo, lại có vốn kiến thức hết phổ thông trung học, Ngân may mắn được cấp trên cho đi học lớp kế toán tại chức. Có cái bằng trung cấp trong tay, Ngân được điều về Lâm trường bộ, không phải đầu tắt mặt tối như cánh chị em cùng làng. Lâu lâu mới có một buổi phải đi nhiệm thu ở một đơn vị lẻ, lúc ấy, Ngân mới như ôn lại cái kỷ niệm lội rừng, trèo núi. Đám bạn bè nhìn Ngân với ánh mắt đầy ghen tị và thèm muốn. Nhiều chàng trai lui tới hò hẹn và Ngân đã nhắm anh chàng Mạnh. Mạnh là công nhân cơ khí, vừa đi học nghề ở Đông Âu về. Cái mác đi Tây về thời ấy là nhiều cô mê lắm. Của chìm thì không biết, nhưng mơ ước được ngồi sau cái Sim Sơn đỏ như con chuồn chuồn ớt mới đét cùng với chàng vào thời điểm ấy, có nàng tuyên bố: Phút chết nên đời!

          Ngân lấy Mạnh lúc ấy được coi là đôi trai tài gái sắc. Hai người cùng tô điểm cho nhau. Mạnh không đẹp trai bằng các đối thủ khác, lấy được Ngân cũng là một niềm hãnh diện. Ngân được ngồi trên xe để ngày ngày Mạnh đưa đón cũng là niềm kiêu hãnh với bạn bè. Một ngôi nhà gỗ được dựng lên để đôi uyên ương tách khỏi nhà tập thể. Rồi hai đứa con một gái, một trai lần lượt ra đời. Nhìn vào, ai cũng phải thấy đó là một gia đình hạnh phúc. Thế mà đùng một cái, người ta thấy Ngân xin đất ra làm nhà ở riêng. Ấy là cái kỳ Ngân được lên chức phó phòng tài vụ. Anh chàng Mạnh lép vế, ở lại ngôi nhà gỗ với hai đứa con. Người ta xì xào rằng Ngân cặp bồ với tay giám đốc Lâm trường. Anh chàng Mạnh hiền lành, lép vế nên chẳng làm gì được vợ, chỉ thi thoảng uống rượu bét nhè, ra gạ gẫm. Lúc đó Ngân lại càng có cớ mắng té tát đuổi về.

          Ngân không trực tiếp nuôi dậy con, nhưng tiền nong nuôi con và cả nuôi chồng thì Ngân đưa cho Mạnh thoải mái. Rồi tay trưởng phòng bị Ngân cài bẫy, phải chuyển vùng cấp tốc. Ngân nghiễm nhiên lên chức trưởng phòng. Những chuyến công tác dài ngày càng dày hơn, có khi cả tháng Ngân không nhìn thấy mặt con. Bọn trẻ cũng đã quen với cảnh vắng mẹ từ khi bắt đầu đi học nên cứ bình thường như người ta nói: Cơm ba bữa, quần áo mặc cả ngày.

          Đây chính là thời gian Ngân tung hoành trên thương trường và cả tình trường mạnh mẽ nhất. Những đối tác của Công ty cũng chính là những người mang về cho Giám đốc và Kế toán trưởng nhiều lợi nhuận nhất. Phần trăm từ các dự án xuất nhập khẩu gỗ, cây giống, phân bón chỉ có Giám đốc, Phó giám đốc phụ trách kinh doanh và Kế toán trưởng biết. Những mưu ma chước quỷ làm cho Công ty lãi giả mà lỗ thật để lấy tiền chia nhau đã đem lại cho họ cả tỷ đồng. Tay lái xe con có tên là Thịnh thường được nghe lóng những chuyện như vậy nên tự nhiên trở thành hết sức thân tình với bộ ba này, dĩ nhiên gã cũng có phần ăn chia trong đó. Ngân cặp với Giám đốc Trọng và mấy đối tác, điều ấy thì Thịnh quá rõ, vì nhiều khi Thịnh còn phải đóng vai "người thiết kế” cho những cuộc chung đụng ấy. Nhưng chuyện Ngân cặp với Thịnh thì Giám đốc Trọng cũng không thể ngờ. Ngân hơn Thịnh hẳn một giáp, bình thường chị chị em em ngọt xớt. Ấy thế mà một lần đi công tác chỉ có hai chị em, sau khi dự một cuộc chiêu đãi của đối tác với bao nhiêu sơn hào hải vị và rượu ngoại. Về đến khách sạn, Thịnh phải dìu Ngân vào phòng. Ngân nhìn Thịnh với cặp mắt long lanh rừng rực, nhất định không chịu bỏ tay ra khỏi cổ Thịnh, làm cậu ta phát ngại. Ngân hỏi bằng cái giọng ngọt ngào, nhõng nhẽo như với người tình:

          - Thịnh thấy mình xấu gái lắm à!

          Thịnh bối rối, nhưng rồi cái máu lưu manh trong người nổi lên, cậu ta nịnh:

          - Xếp mà xấu thì cái đất nước này hết con gái đẹp rồi!

          Ngân sướng run, càng ôm chặt cổ Thịnh hơn:

          - Thế Thịnh có thích không?

          - Em đâu dám!

          - Cho đấy!

          Nói dứt lời, Ngân áp cặp môi bự phấn và nồng nặc hơi rượu vào miệng Thịnh, hôn xoắn xuýt. Thịnh cũng chẳng phải tay vừa. Cái bản năng hay nói đúng hơn cái phần Con trong hai từ đầy đủ Con Người của hai kẻ vắng chồng vắng vợ ấy đã lấn át tất cả. Chúng ôm riết lấy nhau trong niềm hân hoan thác loạn của xác thịt. Từ đó về sau, Thịnh trở thành "phi công trẻ” của Ngân. Hình như vợ Thịnh cũng không hề biết rằng chồng mình có thể dan díu với xếp. Nhất là từ khi Ngân được bổ nhiệm chức phó Giám đốc, Ngân thích lúc nào là Thịnh phải chiều lúc ấy. Có nhiều đêm, hứng chí lên, Ngân gọi điện bảo Thịnh lái xe cho mình đi có việc gấp, vợ Thịnh nghe máy rồi giục chồng đi. Chúng đưa nhau đi, hú hí chán thì về mà vợ Thịnh vẫn tin là chồng lái xe đưa xếp đi làm việc. Công bằng mà nói, vợ con Thịnh cũng được hưởng quá nhiều bổng lộc từ cái nghề lái xe phục vụ các xếp của chồng. Làm cái anh lái xe con mà xây hết nhà nhỏ đến nhà to, chẳng thua gì nhà các xếp thì quả thật cũng hiếm. Ngày lễ ngày tết, bổng lộc của các xếp mười phần, thì thằng lái xe cũng được năm phần. Như thế thì vợ Thịnh làm sao dám nghi ngờ mà xét nét chuyện đi lại đêm hôm của chồng với các xếp.    

          Cứ thế, thời gian trôi đi, phải đến gần hai chục năm sau Ngân mới chính thức ký đơn ly hôn với Mạnh. Đó là lúc những đứa con của họ đã đi học chuyên nghiệp cả. Cũng phải thừa nhận cái anh chàng Mạnh quá đớn hèn. Cái mã của anh chàng đi Tây về chỉ được vài năm là tàn tạ. Bị vợ đá, cắm cho hàng chục cái sừng nhưng anh chàng chẳng biết làm gì, ngoài việc uống rượu say rồi chửi đổng. Khi các con đi học hết, còn lại một mình, vợ ký đơn ly hôn thì cũng là lúc thân xác Mạnh tanh bành vì rượu, trông chẳng còn ra cái con người nữa. Bệnh xơ gan cổ trướng đưa anh chàng bợm rượu đi gặp tổ tiên quá nhanh, đến nỗi chẳng mấy người còn nhớ đến anh ta mà thương xót!

          Hai đứa con của Ngân là hai cái máy tiêu tiền. Chúng đua nhau mua xe đẹp và thoải mái chạy theo các mốt ăn chơi của con nhà thượng lưu. Đi học chuyên nghiệp mà chúng thuê riêng phòng khách sạn sang trọng để ở. Chúng đưa người yêu về sống thử như vợ chồng, không hợp lại thay như thay đồ. Phải nói hai đứa xứng đáng là hai bản sao của mẹ chúng. Ngân mở hẳn cho mỗi đứa một tài khoản riêng, cứ thấy vãn tiền thì lại chuyển vào, nên chẳng mấy khi mẹ con phải gặp nhau. Hôm Mạnh chết, hai đứa con về chịu tang bố ba ngày rồi lại đi. Đứa nào cũng tóc xanh tóc đỏ trông quái dị vô cùng.

          Giám đốc Trọng nghỉ hưu, người thay thế là Hoàn, một phó giám đốc vốn đồng cấp với Ngân. Hai cái gu có vẻ không hợp nhau vì tay  này quá trẻ và không cùng dây nên thường xuyên nảy sinh những mối bất hoà. Chỉ gần một năm sau khi Hoàn nhậm chức thì Ngân được cấp trên động viên nghỉ. Kể ra thì phải sáu tháng nữa Ngân mới đủ tuổi năm mươi, vì vậy Ngân cũng có ý bây cưa, lầy lữa ở lại để kiếm chác thêm. Tuy nhiên, vì cấp trên thúc ép liên tục nên Ngân đành nghỉ trước, hưởng nguyên lương, lại còn được thanh toán một khoản hơn trăm triệu. So với những gì Ngân đã có thì số tiền ấy không lớn. Nhưng nó là cái mốc để cho Ngân biết rằng từ nay quyền lực đã hết, những chữ ký đã không còn có thể mang về lợi nhuận như những ngày đang làm việc. Tiếng nói của Ngân cũng không còn trọng lượng. Bọn nhân viên, mới hôm qua còn xun xoe lấy lòng, lúc nào cũng phải đón ý để chiều chuộng xếp, thì hôm nay đã tỏ ra lơ láo, bất cần.

          Hừ!...Mới có bốn ngày trời! Ngân buông tiếng thở dài không giấu giếm. Ờ! Có ma nào đâu mà phải giấu giếm. Căn nhà hai tầng thênh thang chỉ có mỗi một mình, Ngân có cảm giác mình chẳng khác nào một hoàng hậu bị nhốt trong lãnh cung. Tiền bạc thì không thiếu, cái Ngân cần bây giờ là một người bạn, một người tình, một người tâm đầu ý hợp để có thể chung hưởng cái thành quả mà Ngân đã giành giật được. Người đó là ai thì Ngân chưa hề nghĩ ra? Nếu là đàn ông mà ở vào cái tuổi của Ngân thì vẫn còn có thể lấy vợ đàng hoàng. Nhưng với Ngân, một người đàn bà đã dám gạt bỏ cả hạnh phúc gia đình để đi tìm danh vọng, tai tiếng um xùm thì ai có gan mà dám tìm đến?

          Cứ nghĩ đến cái cảnh quây quần đầm ấm của những gia đình bình thường, nhiều khi Ngân thấy thèm khát quá. Giá có thể đánh đổi được thì có lẽ Ngân sẽ đổi ngay. Ngân thấy tiếc nuối cho những ngày đầu xây tổ ấm cùng Mạnh. Mà nghĩ đến anh chàng cù lần ấy làm gì? Cái số của Mạnh chỉ đến thế! Nếu cứ sống với anh ta, thì có lẽ bây giờ mình cũng phải lo từng đồng như bọn bạn cùng quê. Lấy đâu ra tiền mà trang trải cho con cái ăn học, lại còn mua sẵn cho mỗi đứa một căn hộ chung cư cao cấp ở Thủ đô…Nghĩ đến những thành quả của mình, Ngân lại thấy tự hào. Niềm phấn hứng trở lại. Giá mà ... "Reng reng…!”… "Reng reng…!”…

          Bỗng có tiếng chuông gọi cửa. Đã gần mười hai giờ khuya. Ai mà còn đến nhà mình vào giờ này! Chắc là…Cái nhịp điệu bấm chuông này thì chỉ có Thịnh! Ôi! Chàng phi công trẻ vẫn còn nhớ đến mình! Theo thói quen, Ngân trút vội bộ đồ ngủ, xịt chút nước hoa, khoác lên tấm thân lúc ấy chỉ còn ba mảnh vải bằng một tấm khăn choàng mỏng, rồi vội vàng chạy xuống mở cửa.

          Cánh cửa vừa hé thì ba người ập vào làm cho Ngân chết sững. Người vào đầu là Hoa vợ Thịnh, hai người kia là hai cậu em của Hoa. Cô ta cầm cái điện thoại di động của Thịnh, dí thẳng vào mặt Ngân, giọng rít lên:

          - Chị vừa gọi vào máy này phải không?

          - Ớ!...ớ…! Các người…!

          Ngân vô cùng bối rối cố kéo cái khăn che những vùng kín để tránh con mắt của ba chị em Hoa.

          - Đấy, các cậu xem! Giờ này! Ăn mặc như thế này! Gọi điện thoại cho anh các cậu!...Đến đây làm gì chứ!

          - Ớ…!Này…này…!

          - Chị không biết xấu hổ à đồ đĩ già!

          - Này! Cô liệu mà ăn nói!

          - Á à! Bây giờ chị là ai chứ! Hôm nay tôi cảnh cáo cho chị biết: Những chuyện cũ tôi bỏ qua, từ nay mà còn dan díu với chồng tôi thì đừng có trách ! Nhá…! Thôi! Về chúng bay!

          Hai cậu em chỉ hầm hừ chẳng nói gì, theo Hoa ra về. Ngân đứng chôn chân tại phòng khách. Nỗi cay đắng, nhục nhã ê chề khiến người ta có thể chết ngay được. Thì ra Hoa đã biết mọi chuyện. Trước đây, nó chấp nhận để chồng nó phục vụ mình, cũng là để lợi dụng mình. Mình cũng đã tạo cho nó bao nhiêu cơ hội làm ăn, để đến bây giờ…Ngân gần như đổ ập xuống đi văng. Đôi con mắt hầu như chưa biết khóc bao giờ, lúc ấy ầng ậng nước. Một quyết định đột ngột nảy ra trong đầu: Bán xới!

                                                          *****

                                                            *** 

          Sáng hôm sau, người ta thấy Ngân lên xe ca đi xuôi rất sớm. Ở bên dưới ổ khoá cửa nhà treo toòng teng tấm biển: " Bán nhà! Liên hệ số điện thoại…”

          Có lẽ trên đời có nhiều cái không thể ngờ được. Nhưng điều bất ngờ nhất với Ngân là người gọi điện thoại hỏi mua nhà đầu tiên và duy nhất lại chính là Thịnh. Thịnh thông báo là đã hạ biển và yêu cầu Ngân cho biết giá bán. Ngân nói không muốn bán cho vợ chồng Thịnh vì nhiều lý do. Cuối cùng, Thịnh tuyên bố rằng: "Nếu không bán cho em thì xếp không bán được cho ai đâu!”. Ngân bực bội: "Cậu điên rồi à!” và cúp máy.

          Không biết Thịnh có điên hay không, nhưng chỉ ba ngày sau, Công ty nhận được tin Ngân bị nhồi máu cơ tim, chết đột ngột tại Hà Nội, Gia đình đã đưa vào Đài hoá thân hoàn vũ.

          Xe Thịnh lại đưa đoàn lãnh đạo Công ty về dự lễ tang người thủ trưởng, người bạn tình của mình. Không hiểu trong lòng cậu ta nghĩ gì?

          Ngôi nhà của Ngân lại được treo biển bán. Bây giờ, thay vào số điện thoại của Ngân là số điện thoại của hai đứa con. Chẳng biết rồi đây hai đứa trẻ sẽ xoay xoả ra sao với số của nả mà mẹ chúng để lại?!

 

                                                                 Lai Châu, tháng 9/2011

            

Lên đầu trang   Trở lại  
 
Vui lòng điền thông tin và gửi đến chúng tôi!
Họ & tên     Email  
Tiêu đề     Mã bảo mật  
 
Thư viện Truyện ngắn
Chùm truyện ngắn của Hoàng hiếu - 31/10/2011
Trung quân (Truyện ngắn của Nguyễn Một) - 27/10/2011
Đẹp (Truyện ngắn của Đàm Lan) - 24/10/2011
Ba ngày và một lần (Truyện ngắn của Phan Đình Minh) - 21/10/2011
Ðem xuân vẽ lại (Truyện ngắn của Phạm Vân Anh ) - 19/10/2011
Quê mùa lũ (Truyện ngắn của Thủy Hướng Dương) - 16/10/2011
Thanh Minh (Truyện ngắn Nguyễn Một) - 14/10/2011
Vết sẹo hồn tôi (Truyện ngắn của Phan Ngọc Hải) - 11/10/2011
Đánh dậm (Truyện của Ngọc Châu) - 08/10/2011
Tên một ngã ba (Truyện ngắn của Lê Bá Duy) - 07/10/2011
Chùm truyện cực ngắn của Thy Nguyên - 04/10/2011
Chuyến đi Pa-ri (Truyện ngắn của Bão Vũ) - 03/10/2011
Những tâm hồn đồng điệu * (Lưu Quang Minh) - 30/09/2011
TÀU ĐI HÒN GAI (Truyện ngắn của Nguyễn Quang Thân) - 28/09/2011
Người đẹp (Truyện ngắn của Bão Vũ) - 26/09/2011
Chiếc xương sườn Ađam (Truyện ngắn của Ngọc Dung) - 25/09/2011
Nết (Truyện ngắn của Lê Khánh Mai) - 23/09/2011
Thư tình ( Truyện ngắn của Kim Oanh ) - 21/09/2011
Ngã rẽ (Truyện ngắn của Trương Văn Dân) - 20/09/2011
Mùa cải hoa vàng (Truyện ngắn Hoàng Trọng Muôn) - 17/09/2011
Sóng ngầm (Truyện ngắn của Nguyễn Một) - 13/09/2011
Bản so nat “ Nụ hôn và những bông hồng ” (Nguyễn Thế Duyên) - 10/09/2011
Má tôi học chữ (Truyện ký của Võ Anh Cương) - 07/09/2011
MỘT TUẦN (Truyện ngắn của Ninh Đức Hậu) - 05/09/2011
Không phải ác mộng (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình) - 03/09/2011
Rừng xưa xanh lá (Bùi Ngọc Tấn) - 01/09/2011
Em của chị hoa hồng dại (Truyện ngắn của Nguyễn Thế Duyên) - 30/08/2011
CẬU HAI, BÀ NGỌA VÀ ĐỒNG TIỀN LẺ (Ngô Khải Hoàng) - 28/08/2011
CHUYỆN TÌNH XÓM NÚI (Trịnh Tuyên) - 26/08/2011
Bến sông xưa- Truyện ngắn của Trọng Bảo - 24/08/2011
Viết đi, viết đi! Ôi, dân ta! - Thủy Hướng Dương - 21/08/2011
Đêm Cổ Nguyệt Đường-Truyện ngắn của Nguyễn Quang Thân - 14/08/2011
Uống rượu một mình – (Truyện ngắn của Võ Anh Cương) - 12/08/2011
Mây trắng ngang trời (Truyện ngắn của Phan Hoài Thủy) - 10/08/2011
Ma quỉ trong lòng ta (Truyện ngắn của Thái Bá Tân) - 08/08/2011
SUÝT GẶP NẠN VÌ MỘT CÂU THƠ.(Truyện ngắn của Trịnh Anh Đạt) - 06/08/2011
Hoa hồng đến từ xứ khác (Truyện ngắn của Võ Anh Cương) - 03/08/2011
Túi da (Truyện ngắn của Bão Vũ) - 02/08/2011
Những Đứa Con Của Hai Người Lính (Nguyễn Thế Duyên) - 28/07/2011
CÁI BẪY - Truyện ngắn NGUYỄN BÁ HÒA - 26/07/2011
Thoát chết nhờ cái "Maniven" (Truyện ngắn của Trịnh Anh Đạt) - 23/07/2011
Lời tiên tri của một bà điên (Truyện ngắn của Vu Gia) - 21/07/2011
VESPA VÀ CON SÓNG NHỎ (Võ Anh Cương) - 19/07/2011
Bông hồng không gai (Truyện ngắn của Trọng Bảo) - 16/07/2011
Quỹ tích cuộc đời (Truyện ngắn của Võ Anh Cương) - 14/07/2011
Ngày cuối (Đoàn Lê) - 12/07/2011
Lễ máu (Truyện ngắn của Nguyễn Thế Duyên) - 10/07/2011
Biết đi về đâu (Truyện ngắn của Vĩnh Thông) - 09/07/2011
Đám chết của lão hà tiện (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình) - 06/07/2011
Cái chết lạnh (Truyện ngắn của Đình Kính) - 04/07/2011
Ca sĩ kẹo kéo (Truyện ngắn của Lưu Quang Minh) - 02/07/2011
’Bàn tơ động" của tôi (Truyện ngắn của Võ Anh Cương) - 30/06/2011
Thanh minh (Truyện ngắn của Nguyễn Một) - 28/06/2011
Tình yêu (Truyện ngắn của Nguyễn Thế Duyên) - 20/06/2011
Phần mềm - Truyện ngắn của Phan Đình Minh - 17/06/2011
Rượu quý (Truyện ngắn của Bão Vũ) - 16/06/2011
Một Tối Vui (Truyện ngắn của Bùi Ngọc Tấn) - 14/06/2011
Khói màu đen (Truyện ngắn Hồ Chí Bửu) - 12/06/2011
Vĩ nhân thời ốc đảo ( Truyện ngắn dự thi của Lê Hoài Nam) - 10/06/2011
Lão Ngô và con trai (Truyện ngắn của Họa sĩ Lê Bá Hạnh) - 09/06/2011
Dạy trâu (Truyện ngắn của Ngọc Châu) - 07/06/2011
TIẾNG KÈN XASOPHON - Truyện ngắn: Phạm Xuân Hiếu - 04/06/2011
Giàu nghèo cũng cỡ một quan tài (Truyện ngắn của Đông Nguyên) - 02/06/2011
Pho tượng tình yêu - Truyện ngắn của Nguyễn Một - 31/05/2011
Vượt thời gian (Truyện ngắn của Lưu Quang Minh) - 30/05/2011
Cà phê Ban mê - Truyện ngắn của Nguyễn Quang Quân - 29/05/2011
Chuyện có thể xảy ra - Truyện ngắn của Bão Vũ - 28/05/2011
DƯỚI VÒM TRỜI HÌNH RĂNG CƯA- TRUYỆN NGẮN CỦA HOÀNG PHƯƠNG NHÂM - 27/05/2011
Lặng thầm -Truyện ngắn của Nguyễn Vĩnh An - 26/05/2011
Ban mai dịu dàng (Truyện ngắn của BÍCH NGÂN) - 22/05/2011
NGƯỜI GẶP VẬN MAY (Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Hùng) - 20/05/2011
Cặn bã của lỗi lầm - Truyện ngắn của Lưu Văn Khuê - 18/05/2011
Chiếc khăn - Truyện ngắn của Thái Bá Tân - 17/05/2011
Tiếng bồ câu - Truyện ngắn của Hồ Chí Bửu - 15/05/2011
Con Mốc - Truyện ngắn của Đoàn Lê - 12/05/2011
Phóng sinh - Truyện ngắn của Phan Đình Minh - 10/05/2011
CHIẾC CỌC CÕI - TRUYỆN NGẮN CỦA KAO SƠN - 08/05/2011
Đời tài xế - Truyện ngắn Dương Thị Nhụn - 06/05/2011
Cù lao - Truyện ngắn của Phan Danh Hiếu - 04/05/2011
Chốn quê - Truyện ký của Phan Đình Minh - 03/05/2011
Kẻ vô học - Truyện ngắn của Nguyễn Một - 01/05/2011
Thiên thần của anh - Truyện ngắn của Lưu Quang Minh - 28/04/2011
Bệnh nhân định kỳ - Truyện ngắn của Dạ Ngân - 26/04/2011
Lời nhắn gửi của bác tôi- Truyện ngắn của Phan Đình Minh - 26/04/2011
Lầu chim én - Truyện ngắn của Bão Vũ - 25/04/2011
Cơ quan thăng tiến - Truyện ngắn của Lê Hoài Nam - 23/04/2011
Lối xưa ngậm ngùi - Truyện ngắn của Đàm Lan - 22/04/2011
LỆ HỌ Cao Năm (Phần 1) - 21/04/2011
Chuyện người lập ấp và kinh doanh địa ốc - Truyện ngắn của Lưu Văn Khuê - 20/04/2011
Con chó và vụ ly hôn - Truyện ngắn của Dạ Ngân - 18/04/2011
Lửa cháy phía chân trời - Truyện ngắn của Hoàng Phương Nhâm - 15/04/2011
Chàng thi nhân đầu bạc - Truyện ngắn Nguyễn Quang Thân - 13/04/2011
Người đàn ông tắm - Truyện ngắn của Nguyễn Cẩm Hương - 11/04/2011
Hàng xóm tốt - Truyện ngắn của Gia Thanh - 10/04/2011
Trong Tim Tôi Có Một Vị Tướng - Truyện ngắn của Hoài Hương - 09/04/2011
Diễn viên - Truyện ngắn của Nguyễn Hoàng Lược - 08/04/2011
Mùi trăng - Truyện ngắn Thái Bá Tân - 06/04/2011
Trò chơi của người - Nguyễn Hiếu - 05/04/2011
Ám ảnh - Truyện ngắn của Kao Sơn - 04/04/2011
Mây Hàng- Truyện ngắn của Bão Vũ - 03/04/2011
Trang 2/3: Trước  1, 2, 3  Sau
 
Thông tin liên hệ
Thư ký thường trực
Biên tập viên
Thanh Nhã
thanhnha@vanthoviet.com
Tin bài mới nhất
Nội dung bình luận
THỎA TẤM LÒNG - Từ Đức Khoát - 06/12/2012
Thơ - dạo Tây Hồ - Trần Đình Thư - 06/12/2012
Nhắn tin - nguyenthiphung - 06/12/2012
Xúc động ! - Nguyễn Phước - 04/12/2012
ghen - đăng trình - 04/12/2012
Cảm ơn chị Phụng - Đàm Lan - 04/12/2012
nhận xét - NGÔ TOÀN THẮNG - 03/12/2012
SỬA LẠI BÀI HOẠ - Ngô Thái - 03/12/2012
Nhan qua - Thanhnhan - 02/12/2012
Bạn đọc - Pham Minh Giắng - 30/11/2012
Ý Tưởng Mỹ Thuật - Thiết kế Web
Nước khoáng Tip Top