Thành viên mới
Tìm kiếm
Đăng ký nhận tin
TamQuoc.vn
Thúy Lan - Truyện thơ của Lê Hữu Bình
 

Lotus Pafum (Đặng Hà My)

Lotus Pafum (Đặng Hà My)
VANTHOVIET.COM »
16/03/2012 | 07:48
Truyền thuyết lại cứ kiêu hãnh hơn nhiều: Khi thần Zeus đặt Hercules lên trên bầu vú của Hera trong lúc bà đang ngủ, thế là cậu bé vô tư bú được dòng sữa thần thánh của bà và trở thành bất tử. Thử làm phép đối xứng, trên đời này làm quái gì có thằng đàn ông nào bất tử, loài mình nhiều khi cứ lẫn lộn sữa thánh và sữa người.
Lotus Pafum
                                                                          
 
Truyện ngắn của Đặng Hà My.
 

1. Trời mưa đá, những hạt nhỏ bằng hột đậu xanh rơi xuống đường, lăn qua lăn lại, vài hạt lọt qua cổ áo của cô,  len lỏi xuống khe ngực, chiếc khăn vẫn nằm nguyên trong túi xách, chả buồn lấy ra.
 Về nhà, nấu vội vàng xong góc cơm thân phận nơi xứ người, cô vừa ăn vừa khe khẽ hát một điệu Giáng Sinh mới, lại một mùa Weihnachten đến rồi. Tranh thủ lấy keo dán mấy ông sao Decor vào kính cửa số.
Thắp nến màu đỏ cho tuần thứ 2, bên cây thông thơm, giống này phải chọn, khi mua cũng phải ngửi, nếu lá không có mùi nhất định không mua, cho cũng không lấy.
Có điện thoại réo. Ai gọi, hơn 9h đêm rồi. Bên Đức… chả ai hẹn nhau giờ này.
- Chị đây! Tiếng phụ nữ đầu kia nghe dõng dạc.
Cô ngập ngừng:
- Xin lỗi…ai đấy?
- Chị là vợ anh… chị muốn ghé qua em trò chuyện một lát được không?
Thời này ai còn đánh ghen nữa nhỉ.  Mà mình có nhớ quái gì "bản nháp„ ấy nữa đâu.
Cô ngán ngẩm:
- Có gì quan trọng không chị?
- Vấn đề không ở chỗ ấy, chị chỉ muốn tâm tình với em thôi, chị vừa đọc bài thơ của em ở một trang mạng…
Hừ, thơ mạng bây giờ nhan nhản, có gì mà phải khoe đọc hay không đọc, đúng là cái thời nhà Bill Gates. Nhưng cô vẫn đồng ý.
Khoảng lát sau chiếc Mercedes đen đã đậu cửa.
Tiếng chuông binh bong…
Người đàn bà bước vào nhà, thoảng mùi hoa sen, ngan ngát.
 Chị mặc áo choàng màu đỏ. Gương mặt tươi rực rỡ như lần cô gặp ở Bochum cách đây hơn một năm.
Tuy là phụ nữ, nhưng cô thích ngắm phụ nữ đẹp, nhất là vẻ đẹp khi không cần có người khác giới chiêm ngưỡng. Cùng giới với nhau, họ không cần phải ưỡn ẹo, không cần phải vùi đầu vào học hàng trăm ngàn thủ thuật sợt trên mạng, khẹc, cô ghét cái kiểu mặc bộ đồ màu hồng trong suốt đến tuyệt vời, mặt đờ đẫn tỏ ra ngoan hiền như những con chiên sùng đạo.
 Và có thể nói không ngoa, chị đẹp thật. Khuôn mặt trái xoan, mũi dọc dừa, vẻ đẹp đoan trang giống như hoàng hậu Nam Phương, bất giác thấy một trời lạnh lẽo, những người đẹp hay sống một mình.
Cô cất áo khoác cho chị. Chị bảo muốn uống cappuchino.
Vừa uống, người đàn bà vừa nhìn cây thông tán xanh rì, khẽ nói:
- Ngày xưa, chị cũng yêu những cành thông, nhất là dịp mùa giáng sinh về, trong nhà lúc nào cũng là cây thông thơm, và nến...
 Cô bảo:
- Em không thích thông lắm, mỗi khi rụng, lá vương hết ra nhà, chỉ thích mùi thơm của nó. Trong phòng  tắm của cô lúc nào cũng có chai dầu tắm mùi lá thông Tannen baum.
 
2. Hai chị em nói chuyện làm ăn của các hãng xưởng. Rồi những đơn đặt hàng của Poco, Ikea,  Zurbrüggen...những chuyến hàng mây tre đang trên đường từ Việt Nam sang... cũng chả hiểu sao hai người trở nên thân mật nhanh thế. Dù rằng cô vẫn có chút tò mò không sao giải thích nổi.
Chị mở Email bằng máy tính xách tay mang theo, chỉ cho cô xem những trang Web làm ăn của chị.
Cô ớn, công việc hàng ngày quá đủ rồi, lại ngó nghiêng Email với hợp đồng, chán.
Vào bếp, rót một tách trà hoa quả, thứ nước trong vắt mầu vàng, cô vừa uống vừa đi ra...
- Chị cũng thích thơ à?
- Có chứ, ngày xưa chị cũng làm thơ, chỉ làm cho một người, nhưng anh ấy không đọc em ạ.
Cô cúi xuống, chỉ cho chị những bài khác, thấy chị đọc rất say mê.
Hóa ra, không chỉ có Email và những con số...Hai chị em kề sát nhau, hơi thở có mùi mật ong...
Bỗng chị ta choàng tay qua cổ cô...Lạ nhỉ, chưa kịp hết hoảng hồn thì chị ta  vít đầu cô xuống...
Chiếc môi gắn nhẹ lên cổ cô và nói thì thào:
-  Này nói thật, chị đã từng ghét em lắm, ghét như thuốc độc,  nhưng khi đọc những dòng chữ em viết, chị thấy đồng cảm...
Cô im lặng như một dấu tĩnh từ; phép phân tâm đang truyền vào trí não, ngoắt nghéo, khó hiểu... Làm sao người ta có thể dung hòa sự yêu ghét bằng một vài câu thơ? Nếu vậy thì cần gì đến tôn giáo và thần linh hay thờ cúng nhỉ.
Mùi hoa sen, ngát nồng như người ta hay dâng lên chùa, còn nguyên mùi hương lửa...ngọn nến đỏ đang cháy rần rật...
  Cô vẫn đủ tỉnh táo so sánh cách biểu lộ tình cảm của người tây phương, khi người ta mến mộ nhau họ vẫn hôn khẽ khàng qua cổ như vậy, có gì là lạ nhỉ.
Chị đứng dậy và cầm lại tách cappuchino đang uống dở, cô thở phào.
Liếc xuống dưới, chân chị mang đôi giày cao cổ có viền vân hoa màu đen, chị bảo không có thói quen cởi giày mỗi khi đến nhà người khác. Mọi người đều biết là chị làm dáng, chị điệu, như một con công đực xòe cánh...có những đại nhạc hội, sẵn sàng cắm trên vành mũ một chiếc lông chim, kiêu hãnh...
  Trong ánh sáng liêu trai, cặp mắt người đàn bà đang độ chín rực lóng lánh thăm thẳm như có nước, nhiều khi không tin nổi, người như vậy lại không có hạnh phúc.
Xóa vội ý nghĩ ngại ngùng ban nãy, cô lại vui vẻ nói chuyện rất cởi mở.
 
Quãng 11 h đêm. Chị choàng áo khoác đỏ để ra về.
Ôm cô, chào từ biệt..."Ừ, chuyện thường mà”, cô nghĩ nhanh và chút cảnh giác khi vòng tay kia tay lại đụng chạm vào mình... Nhìn sang cành thông xanh sẫm huyền bí, tự hỏi, sao không thấy mùi thơm của nó, mà thay vào đó, chỉ thấy mùi Lotus thoảng ra từ cơ thể chị?
 Linh cảm có một dòng điện tràn qua, khi chị bóp bờ vai cô, nói nhỏ:
- Tschüß em, chị về nhé.
Cô gật đầu vô tư như chim gõ kiến
 Nắm lấy tay chị, (bàn tay ấy hơi thô ráp, không nuột như gương mặt), cô chia sẻ:
- Tự nhiên em thấy thương chị...
Lời của cô nhiều mùi xã giao hơn thật lòng.
Chị ta lại ôm vòng qua người cô, âu yếm...mùi hoa sen nồng lên...
Ông trời thật bất công, tại sao trong giờ này...một người đã là qúa thừa, lại có tận hai người phụ nữ ôm nhau, và nói lời từ biệt.
Nếu là đàn ông, khi chia tay- chắc chắn phải là rơi từ trên giường xuống, chứ không bao giờ chân còn đi giày như chị cả.
Cặp mắt vẫn loáng nước...lại gì nữa đây? Lại mặn chát à?  Lòng bỗng mênh mông mềm hơn nước, hình như cô không đứng vững.
Như chớp được lúc mềm yếu nhất của cô...rất nhanh, chị ta luồn tay vào cổ áo cô, kéo mạnh tà áo ngủ mong manh bằng vải cotton có những bông hoa nhài tây Jasminum mesnyi màu tím.
Chị ta xoa lên người cô như một tên lần đầu tiên đi ăn trộm...vừa như hối hả, vừa như mò mẫm... người ta tả mòn bút, khi làm tình giữa đàn ông và đàn bà, họ hôn nhau, xoa lên từng phân vuông, từng centimet thịt da... nhưng đằng này...
Cô giật thót người, gạt tay chị ta ra, kinh tởm.
 Chợt thấy tay chị ta cứng ngắc... bằng sức mạnh khéo léo của một con cáo, một tay bỗng lùa thật nhanh, như làn gió thốc vào người cô...và cô còn kịp nhìn thấy mảng da thịt của cô nổi lên, trắng tinh trong ánh nến...
Làn da cơ thể cô, cô thừa biết nó mịn màng, màu sữa mềm ngọt mẹ đã cho cô, và chỉ có mẹ là người phụ nữ chăm sóc cho nó từ tấm bé, chưa bao giờ có một người cùng giới nào lại được phép động đến, nó như một sự xúc phạm, không...hình như cô đang bị trừng phạt thì đúng hơn...(cô muốn tả tiếp, nhưng trí não đã làm chủ được những ngón tay, để cô tránh viết tiếp điều mà người ta có thể lẫn lộn với những trang chỉ viết về các trò chơi nặng tính dục).
Trong những Show mang ca sĩ đi hát, cô cũng biết vài cặp đôi, cả nam và nữ họ đồng tính. Có khi  chứng kiến họ vồng người trong đêm như những sườn đồi di động. Nhưng không bao giờ lại nghĩ mình như họ được. Đàn ông nó luôn là dấu dương, còn cô là dấu âm, âm hoàn toàn, và cô cũng chả thiếu dấu dương ấy bao giờ...
 Cái dấu âm như vũ trụ với một lỗ đen ngòm khi chưa xuất hiện vụ nổ Bing Bang.
Thoáng thấy chút tò mò, phiêu lưu, chút thương cảm đồng sàng, lập dị... và thấy có cái gì như sự lợm lợm nơi cuống họng. Nếu như nôn được...
Bàn tay lướt qua... hình như có cả trò đùa của ánh nến, ánh đèn, hoa sen và cành thông khi chuẩn bị bước vào giờ thứ 24 , tận cùng của một ngày, cái đuôi sau chót của màn kịch?
Đức Phật ư, không biết lúc yêu Ngài như thế nào, Ngài thuyết giảng con đường tự giải thoát khỏi tất cả mọi khổ đau bằng cách buông thả ư?
...Nhưng cô không thể kiên nhẫn thêm một giây khắc, cô hét lên; lấy hết sức gạt tay chị ta ra khi ngón tay mang dấu âm vừa chạm vào đầu ngực của cô.
Lạy trời, nếu như cô và chị là hai người đồng tính, có lẽ đó sẽ là bức tranh đẹp đẽ, cao quí và trong sạch nhất về hai người phụ nữ đẹp, cái đẹp của loài lưỡng tính.
 Nhưng không, sau tiếng hét của cô, cặp mắt kia long sòng sọc :
- Đồ khốn! tao chỉ muốn xem cơ thể mày có cái gì mà anh ta chết mê chết mệt như thế?
 Colosseum - đấu trường La Mã hiện ra. Đấu nhau cũng là cách đi đến con đường tự giải thoát cuối cùng.
Cô hoàn toàn trống rỗng,  ngớ ngẩn chửi giả :
- Mụ ngu như loài chó hoang, mụ không thấy tôi đã cho thằng chồng mụ vào sọt rác từ lâu rồi hả...thịt da à, ai cũng thế mà thôi!
Lúc này cô cũng khỏe hơn bao giờ hết, hớn hở nắm cổ áo chị ta lôi xềnh xệch... chỉ vào chiếc giường chỉ có một chiếc gối và một chiếc chăn đơn màu tro hoa hồng làm minh chứng. (Lúc ngu người ta hay cố tình thanh minh những điều ngốc nghếch!)
Người đàn bà gạt tay cô ra, định tát, nhưng cô cũng không vừa, mắt hai người như tia chớp... sư tử xuất hiện lúc này cũng chỉ đáng làm cảnh mà thôi.
Cô phanh chiếc áo bị chị ta làm bật ra ban nãy và thách thức:
- Bà cắn đi, đồ bệnh hoạn!
- Mày là con đàn bà khốn nạn nhất. Tao đã từng yêu chồng tao hơn cả bản thân!
 Những người đàn bà luôn nói về sự tiết hạnh và yêu chồng con mình. Tưởng gì.
Đàn bà muôn thưở chỉ nói chuyện về đàn ông, còn đàn ông thì muôn đời quan tâm đến chính trường.
Cô chả thấy tức giận nữa, chỉ thấy thương, đàn bà ghen xấu lắm, và chỉ muốn giải thích cho chị ta bằng một câu gì đó...
 Nhưng chị ta bồi tiếp:
- Con đĩ...
Câu này dành cho bất cứ người phụ nữ nào bị người ta ghen, hoặc ghét. May mà trong đời, cô chưa phải gọi ai vậy bao giờ, vì phái đẹp chót là thế rồi, chả lẽ tự chúng mình chửi vào mặt chúng mình. Đó có thể là từ vựng, từ cổ chăng? Lỗ sĩ quá, xuất ngoại làm quái gì, nếu như cô, cô sẽ chửi là đồ Schlampe, dịch nghĩa nó y chang, lại sạch miệng, giữ được cái mùi vị mật ong ban nãy; Eva còn kịp che chiếc lá nho, còn họ, khỏa trắng cả linh hồn.
 Cô cười mỉm, bình tĩnh, ung dung như người đã qua trường tập thiền, nói như hát:
- Chồng bà khác quái gì bọn ong đực, nó chết ngay sau khi giao phối với ong chúa!
Rồi cô ngắm chị ta như con quái vật bằng silicon, họ đã ly hôn rồi mà sao bà ấy còn ghen như thế. Lại còn dám thử bóp vào vồng nhật nguyệt của cô để tìm căn nguyên cho thứ bệnh tình ái nơi chồng mình, thứ thông minh đột biến của gen tạo hóa?
 Truyền thuyết lại cứ kiêu hãnh hơn nhiều: Khi thần Zeus đặt Hercules lên trên bầu vú của Hera trong lúc bà đang ngủ, thế là cậu bé vô tư bú được dòng sữa thần thánh của bà và trở thành bất tử. Thử làm phép đối xứng, trên đời này làm quái gì có thằng đàn ông nào bất tử, loài mình nhiều khi cứ lẫn lộn sữa thánh và sữa người...hix! Cuộc sống nhàm chán nên người ta cứ thích trò chơi cút bắt.
Cô mải đuổi theo những suy nghĩ về người nữ, chứ không phải một đàn bà. Ngọn nến thẳng đứng cháy không một điều phân vân, mùi thông bắt đầu lại thoang thoảng loang ra...có lẽ cộng hưởng từ loại dầu  tắm mùi thông từ cơ thể cô nữa.
Chị ta dường như đọc được hết ý nghĩ trong đầu cô...buông tay bất lực...giọng nhỏ dần:
- Nhưng dù sao, mày không nên như thế, mày lấy anh ấy ra làm bản nháp, trong khi tao yêu thương anh ấy hơn bản thân...
 Cô chẳng buồn nói nữa; Bản nháp! Hơ, nháp còn sai đáp số nữa là...thần Ái Tình là đứa trẻ ranh có biết đọc biết viết đâu mà ký giao kèo.
Chị ta đang quì xuống sàn nhà, nhặt cái sắc có dây loằng ngoằng như con rắn trên nền gỗ, có những vân nâu chạy lòng vòng hình những quả táo dại nổi trong đêm. Mùi sen lẫn vào mùi lá thông...lúc lẫn lộn, lúc phân định.
Lẽ nào chị ấy đang điên, chị ở gần một trường đại học ở Bochum. Cô chợt rùng mình…Theo thống kê, nơi ấy có sinh viên hay tự tử nhiếu nhất nước Đức, người ta cũng nghiên cứu hiện tượng đó, và kết luận, thiết kế nơi ấy rất hộp, không có những phong cảnh tấp nập vui vẻ, dẫn đến nhiều người stress... Cô bảo:
- Thôi, chị về chuyển chỗ ở đi, đừng ở nơi ấy nữa, những gì qua rồi hãy cho nó qua.
 Rồi nâng chị dậy. Định cúi xuống lau mắt cho chị….
Nhưng chị ta hắt tay cô ra, đứng lên, môi mím chặt, lạnh lùng bước ra khỏi cửa.
Tiếng xe nổ rì rì...
Cô đóng cửa chính, lao ra phía ban công nhìn cho tới khi đèn xe xi nhan nháy nháy....khuất hẳn qua góc ngoặt của phố đêm.
Quay vào phòng, lại phảng phất mùi hoa sen.
 Chợt nhớ ra điều gì...cô mở tủ kính, lấy ra lọ nước hoa ngày trước anh ta mua tặng mà cô chẳng bao giờ dùng, thấy trên vỏ hộp giấy màu tím có in chữ: Lotus.
 
                                                                                                                       Đ.H.M


Lên đầu trang   Trở lại  
 
Vui lòng điền thông tin và gửi đến chúng tôi!
Họ & tên     Email  
Tiêu đề     Mã bảo mật  
 
Thư viện Truyện ngắn
Thi Hoa Hậu… Giám khảo, trọng tài - Sơn Đông - 25/04/2014
Chiếc Nhẫn Bí Mật - Ngọc Châu - 03/03/2013
Cành Đào Phiên Chợ Cuối Năm - 09/02/2013
Nghệ nhân - Truyện ngắn Ngọc Châu - 15/12/2012
“MI NU” NGỐC NGẾCH Truyện ngắn: Lê Bá Hạnh - 07/12/2012
Bay lên đi ước mơ (Truyện ngắn Hòa Văn) - 03/12/2012
XẮP XẮP Truyện ngắn của Võ Anh Cương - 01/12/2012
Nhà thương điên (truyện ngắn Đàm Lan) - 26/11/2012
Nước mắt phố phường (Truyện ngắn của Trọng Bảo) - 24/11/2012
Bác tôi - Truyện ngắn của Nguyễn Minh Khiêm - 22/11/2012
Thằng hèn - Nguyễn Thế Duyên - 21/11/2012
Mái tóc- Truyện ngắn của Vugia - 18/11/2012
Bến An Lành - Truyện ngắn Hòa Văn (tt) - 17/11/2012
Con gái xứ Đoài - Truyện ngắn của Phạm Thị Phong Lan - 15/11/2012
Truyện ngắn Bến An Lành Truyện ngắn Hòa Văn - 13/11/2012
MỐI TÌNH HOA CẨM CHƯỚNG - Truyện ngắn của Võ Anh Cương - 09/11/2012
Đùa - Truyện ngắn. Thái Bá Tân - 08/11/2012
ĐOẠN KẾT MỘT MỐI TÌNH Truyện ngắn của Nguyễn Một - 04/11/2012
QUỐC CA (Hoàng Thảo Chi) - 30/10/2012
Câu chuyện về một chú dế lửa (Nguyễn Bá Trình) - 26/10/2012
Nhân quả (Truyện ngắn Thái Bá Tân) - 20/10/2012
NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ (Truyện ngắn của Bão Vũ) - 16/10/2012
Chùm truyện ngăn ngắn Hòa Văn: Từ rày đỡ lo..., Tối lửa tắt đèn..., Vẫn chưa đầy đủ! - 14/10/2012
Tiền sự (Hoàng Thảo Chi) - 06/10/2012
NHƯ MỘT DÒNG SÔNG - Truyện ngắn Nguyễn Hữu Duyên - 04/10/2012
DỐC GIỜI ƠI - Truyện ngắn Đoàn Lê - 02/10/2012
Ngoại tình - Truyện ngắn Nguyễn Thế Duyên - 29/09/2012
DÌ NĂM Truyện ngắn của Võ Anh Cương - 27/09/2012
HOA NGỌC ANH - Truyện ngắn Nguyễn Hữu Duyên - 22/09/2012
Chữ nghĩa (Truyện ngắn Phạm Hữu Hoàng) - 19/09/2012
Truyện ngắn của Võ Anh Cương - 18/09/2012
MƠ ƯỚC BÊN ĐỜI - Truyện ngắn Nguyễn Hữu Duyên - 14/09/2012
Một câu chuyện văn chương - Nguyễn Thế Duyên - 12/09/2012
Một Thời Để Mất - Bùi Ngọc Tấn - 09/09/2012
HAI MẢNH ĐỜI LẮP GHÉP - Truyện ngắn của Võ Anh Cương - 07/09/2012
Thư Tình (Truyện ngắn Hòa Văn) - 06/09/2012
Bài thơ về Mẹ (Nguyễn Bá Trình) - 01/09/2012
GIẤC MƠ - Truyện ngắn của VÕ ANH CƯƠNG - 26/08/2012
Chân dung - Truyện ngắn của Nguyễn Quang Thân - 20/08/2012
Tường nhà mỏng quá (Truyện ngắn Dạ Ngân) - 17/08/2012
Tàu tống gió (Truyện ngắn của Lê Quang Trạng) - 15/08/2012
Xin Cho Tôi Trái Tim (Truyện ngắn Hòa Văn) - 13/08/2012
Hoang tưởng (Truyện ngắn của Kiều Giang) - 10/08/2012
Chuyện lãng mạn cuối cùng (Truyện ngắn của Đoàn Lê) - 01/08/2012
Chồng nhặt (Truyện ngắn: Nguyễn Thế Duyên) - 29/07/2012
Phó tiến sĩ không hữu nghị (Truyện ngắn của Vũ Bão) - 24/07/2012
Câu chuyện ở Lạc Dương (Truyện ngắn của Võ Anh Cương) - 22/07/2012
Chuyện cà tiêu (Truyện ngắn của Lê Ngọc Tâm) - 18/07/2012
Không thể tha thứ (Truyện ngắn Nguyễn Thế Duyên) - 14/07/2012
Phép tính cuộc đời (Thủy Hướng Dương) - 10/07/2012
Nơi không mồi cá vẫn cắn câu (Lê Ngọc Tâm) - 10/07/2012
Ông giáo lập dị (Truyện ngắn. Thái Bá Tân) - 06/07/2012
Mùa sông chửa (Truyện ngắn Trần Ngọc Hoàng) - 28/06/2012
Chỉ của riêng mẹ (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình) - 20/06/2012
Chốn sơn khê (Truyện ngắn của Đoàn Lê) - 15/06/2012
Tình cha ấm áp (Truyện ngắn Trần Minh Hiền) - 12/06/2012
Cái tội chia đôi (Truyện ngắn của Nguyễn Thị Phụng) - 07/06/2012
Chị Đồng (Truyện ngắn của Đàm Lan) - 01/06/2012
Án không tuyên (Truyện ngắn của Đàm Lan) - 28/05/2012
Nốt nhạc xanh (Truyện ngắn của Nguyễn Thị Phụng) - 24/05/2012
Sự dối trá ngọt ngào ( Trần Minh Nguyệt) - 22/05/2012
Rừng ông Hạc (Truyện ngắn của Nguyễn Tấn Ái) - 19/05/2012
Lối xưa ngậm ngùi (Truyện ngắn của Đàm Lan) - 16/05/2012
Chuyện tình ở Câu Giang (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình) - 14/05/2012
Giấc mơ Kiều (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Hòa) - 10/05/2012
Đời không tẻ nhạt (Truyện ngắn Trần Thị Thu Hà) - 08/05/2012
Người đi nhặt nắng (Nguyễn Thúy Hạnh) - 07/05/2012
Trảng Vương (Truyện ngắn của Trần Như Luận) - 05/05/2012
Buổi truyền hình trực tiếp (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình) - 03/05/2012
Con chuột trong nhà thờ họ (Trịnh Tuyên) - 28/04/2012
HOẠ VÔ ĐƠN CHÍ (Truyện ngắn Trần Minh Hiền) - 25/04/2012
Lênh đênh lòng hồ.(Truyện ngắn Nguyễn Tấn Ái) - 23/04/2012
Suối nguồn (Truyện ngắn Phan Đình Minh) - 22/04/2012
Sự nhầm lẫn (Truyện ngắn của Trần Thị Bích Chi) - 20/04/2012
Tắc đường (Truyện ngắn Phan Trang Hy) - 18/04/2012
Mười ăn một (Truyện ngắn Vân Đình Hùng) - 16/04/2012
Chờ Nhật thực (Truyện ngắn của Đoàn Lê.) - 14/04/2012
Chuyện cổ tích dành cho tuổi bốn mươi (Truyện ngắn Nguyễn Thế Duyên) - 12/04/2012
Người làng Đồng (Trần Hồng Giang) - 09/04/2012
Nếu còn sống chị ở đâu ? (Truyện ngắn. Thái Bá Tân) - 06/04/2012
Đoạn kết một mối tình (Truyện ngắn của Nguyễn Một) - 02/04/2012
ĐÁM MÂY HÌNH CON GÁI - Nguyễn Bá Hòa - 28/03/2012
Đi tìm nới đâu (Truyện ngắn của Trần Thị Bích Chi) - 25/03/2012
Trái cam tuổi thơ (Truyện ngắn của Ngọc Châu) - 23/03/2012
Truyện Ngắn "Một lần làm vợ" của nhà văn Đàm Lan - 21/03/2012
Lotus Pafum (Đặng Hà My) - 16/03/2012
MẮC NỢ THÒNG ĐONG - Trần Hồng Giang - 12/03/2012
Câu chuyện về hai người bạn (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình) - 10/03/2012
Muôn nẻo trần ai (Truyện ngắn- Lê Mạnh Thường) - 08/03/2012
HẾT THỜI (Thanh Phương) - 04/03/2012
Mùi hương hoa bưởi - Truyện ngắn của Nguyễn Một - 03/03/2012
Thực hay mơ? (Truyện ngắn của Lưu Quang Minh) - 01/03/2012
Nhìn từ phía khác - Truyện ngắn Dạ Ngân - 27/02/2012
Lãng tử (Truyện ngắn của Bão Vũ) - 23/02/2012
Vừa đi vừa tủm tỉm (Truyện ngắn của Ninh Đức Hậu) - 20/02/2012
Chuyện tình của hạ (truyện ngắn của Đàm Lan) - 17/02/2012
GIẬT MÌNH (Khổng Thị Thơm) - 15/02/2012
MIỀN HOA NẮNG - 09/02/2012
Đôi dép lốp - Truyện ngắn của Phạm Tú Uyên - 07/02/2012
Một chuyến đi về (phần còn lại) Truyện của Song Thùy - 03/02/2012
Trang 1/3: 1, 2, 3  Sau
 
Thông tin liên hệ
Thư ký thường trực
Biên tập viên
Thanh Nhã
thanhnha@vanthoviet.com
Tin bài mới nhất
Nội dung bình luận
THỎA TẤM LÒNG - Từ Đức Khoát - 06/12/2012
Thơ - dạo Tây Hồ - Trần Đình Thư - 06/12/2012
Nhắn tin - nguyenthiphung - 06/12/2012
Xúc động ! - Nguyễn Phước - 04/12/2012
ghen - đăng trình - 04/12/2012
Cảm ơn chị Phụng - Đàm Lan - 04/12/2012
nhận xét - NGÔ TOÀN THẮNG - 03/12/2012
SỬA LẠI BÀI HOẠ - Ngô Thái - 03/12/2012
Nhan qua - Thanhnhan - 02/12/2012
Bạn đọc - Pham Minh Giắng - 30/11/2012
Ý Tưởng Mỹ Thuật - Thiết kế Web
Nước khoáng Tip Top