Thành viên mới
Tìm kiếm
Đăng ký nhận tin
TamQuoc.vn
Thúy Lan - Truyện thơ của Lê Hữu Bình
 

Người làng Đồng (Trần Hồng Giang)

Người làng Đồng (Trần Hồng Giang)
VANTHOVIET.COM »
09/04/2012 | 21:59
Những thanh giát giường bằng tre đã cũ nát chợt oằn lên kêu cót két vì một sức nặng khác thường. Từng hơi thở hổn hển dồn dập quyện lẫn mùi mồ hôi dầu là lạ phả lên ngực lên cổ nồng nồng, ngai ngái. Cô Loan giật mình ngóc đầu dậy giọng thất thanh: “Ai đấy?”.

Người làng Đồng (Trần Hồng Giang)

Thường là suốt từ sáng đến trưa và từ chiều đến xẩm tối, lúc nào người ta cũng thấy hắn ngồi trong quán nước của bà Huệ gù ở đầu làng. Xung quanh hắn, lúc thì là mấy người đàn ông rỗi việc, lúc thì các bà các cô đi chợ hay ra đồng tiện đường ghé vào, rồi có lúc là cả mấy đứa bé học trường làng. Hắn ngồi đó oai phong như một nhà hùng biện đại tài; cũng thao thao diễn thuyết, cũng khoa chân múa tay tưởng như trước mặt đang có hàng ngàn cử tọa. Hắn thường ba hoa những chuyện đông tây kim cổ, chuyện trên trời dưới biển, kiểu như là: "Ở bên châu Phi lại mới có đảo chính, cái tay tổng thống nghe đâu phải chạy sang nước khác để tị nạn”, rồi: "Người Mỹ không phải lội ruộng bơm thuốc trừ sâu như ta đâu, mà họ dùng máy bay trực thăng để phun giống như là kiểu làm mưa nhân tạo ấy” và đến cả những chuyện vụn vặt kiểu như: "Cái nhà lão Ký ở xóm trên, bị chó nhà cắn như thế là độc lắm! Không liệu mà tiêm phòng ngay đi thì không chừng tiêu đời có ngày; mà phải tiêm đủ sáu mũi thì mới có hiệu quả!” v.v. và v.v...

Hắn luôn tự cho rằng hắn chính là người hiểu biết, thông tuệ nhất làng. Mà cũng phải thôi, bởi ở cái làng Đồng nghèo rớt mồng tơi này đã có ai học hết phổ thông như hắn. Vậy nên cái sự tự phụ của hắn ít nhiều cũng có cơ sở, và trong làng cũng không phải là không có người nể trọng hắn thực sự.

Thế vậy mà ở cái làng Đồng này lại có ít nhất là ba người không xem hắn ra cái thá gì, thậm chí ba người này lại còn thường xuyên tỏ rõ cái sự khinh miệt đối với hắn. Hắn biết thế, hắn uất lắm nhưng hắn lại không làm gì được, vì thế mà cái nỗi ấm ức trong lòng hắn cứ đầy lên, đầy lên mãi.

Người thứ nhất mà hắn cho là dám khinh thường hắn là Sửu lò rèn. Cái lò rèn của Sửu ở ngay bên cạnh quán nước bà Huệ gù, có nghĩa là hầu như không có ngày nào mà hắn không giáp mặt Sửu. Thật ra thì giữa hắn và Sửu cũng chưa từng có va chạm gì lớn, có một đôi lần khi hắn đang cao hứng thao thao diễn thuyết ở bên này thì bên kia Sửu dừng tay búa rồi vươn cổ ra nhổ toẹt một bãi nước miếng loét nhoét. Khi đó hắn quay mặt nhìn sang thì Sửu cũng gườm gườm nhìn lại, và cũng đôi lần hắn đã định mở miệng dạy cho Sửu biết thế nào là phép lịch sự tối thiểu nhưng rồi nhìn hai bắp tay đen bóng, gân thớ cuồn cuộn của Sửu đang uốn cong một thanh nhíp ô tô thì hắn thấy chờn chợn. Cái thằng Sửu này ngay từ bé đã nổi tiếng là cục tính; hồi còn đi học trường làng, lũ bạn học thường không có đứa nào dám xớ rớ đụng chạm với Sửu. Hắn còn nhớ rất rõ là Sửu bị đuổi học khi đang dở lớp sáu, bởi cái tội đánh gãy hai cái răng của thằng Vinh con ông chủ nhiệm hợp tác, chỉ vì thằng này đã lỡ miệng gọi Sửu là con nhà lò rèn nhọ đít. Hắn nghĩ, cái thằng Sửu này mới chỉ học dở lớp sáu, nên nó cư xử thiếu văn hóa như thế thì cũng chẳng lấy gì làm lạ, thế nên hắn mà đi đôi co với Sửu thì chẳng hóa ra cá mè một lứa với nhau à! Vậy là hắn thôi, nhưng hắn tự nhủ là sẽ chờ dịp để trị cho cái thằng lò rèn văn hóa lùn này biết thế nào là văn hóa, văn minh.

Người thứ hai không xem hắn ra cái vị gì ở cái làng Đồng này là Quân sẹo. Gọi là Quân sẹo vì trên mặt toàn những sẹo là sẹo. Nghe đâu dạo đi bộ đội sang đánh nhau bên Campuchia, Quân bị Pôn Pốt tóm được rồi lấy lưỡi lê rạch vào mặt cho mấy nhát, cũng may mà được quân ta ứng cứu kịp thời, đánh tháo ra được, chứ không thì đã ngủm từ tám hoánh rồi. Cái bọn Pôn Pốt là dã man lắm, giết người cứ như lão Tị râu giết bò ấy, cứ lấy vồ đập bôm bốp vào đầu rồi thì mổ bụng moi gan; lớ ngớ mà để cho nó bắt được thì chỉ có nước toi, tay Quân sẹo này thế cũng là còn may chán.

Quân sẹo cũng mới chỉ học hết cấp hai trường làng rồi đi bộ đội, so với hắn thì trình độ văn hóa còn kém xa. Hắn nghĩ vậy. Thì đã bảo ở cái làng Đồng này đã có ai được ra trường huyện học cấp ba như hắn đâu. Thế vậy nhưng Quân sẹo lại là người duy nhất ở làng Đồng đã từng ra nước ngoài. Thì sang Campuchia cũng là nước ra nước ngoài chứ còn gì. Không biết có phải tại vì thế không mà mỗi khi gặp hắn cái mặt của Quân sẹo cứ dửng dưng, khinh khỉnh, ra vẻ ta đây. Hắn ghét Quân sẹo lắm, tức đầy ruột. Không phải chỉ bởi mỗi cái việc Quân đã từng ra nước ngoài, mà còn bởi ngày trước Quân đã từng yêu vợ hắn. Vợ hắn, cái cô Loan nhà ông phó Hào, ngày ấy xinh nhất làng Đồng, khối anh chết mê chết mệt, trong đó có hắn và Quân. Ngày đó Quân bảnh trai lắm, mặt mũi nhẵn nhụi chưa có tý sẹo nào, lại học nghề mộc ở ngay trong nhà ông phó Hào nên được cô Loan để ý tới nhất. Cũng may mà rồi Quân phải đi bộ đội hắn mới chen ngang được vào tán đổ cô Loan, chứ không thì chưa biết sự thể ra sao nữa.

Về làng, Quân sẹo chả hiểu sao mà không lấy vợ, có người bảo Quân bị Pôn Pốt nó chọc cho hỏng cái bộ phận đàn ông, nhưng cũng có người lại đoán là Quân còn tiếc cô Loan vợ hắn, thật chả biết đâu mà tin được. Nằm ở nhà chơi vài năm rồi Quân sẹo ra đấu thầu cái vụng Chằm để thả cá, rồi dựng lều ở luôn ngoài đó ít khi về nhà. Vậy mà cứ mỗi khi Quân về nhà, đạp xe lọc cọc qua cái quán nước của bà Huệ gù là hắn lại thấy tấm tức, khó chịu. Rồi cả những khi có việc phải đi qua cái vụng Chằm, nhìn những con cá trắm, cá mè to tướng quẫy lục ục dưới nước là hắn cũng thấy bực bội, chả hiểu nguyên do vì đâu nữa.

Người thứ ba ở trong làng mà hắn không ưa là Tạo lé. Có lẽ cái mà hắn không ưa chính là đôi mắt lé xếch ngược lên của Tạo. Ai đời nó nói chuyện với người ta mà mắt cứ nhìn ngược lên trời, thế vậy thì bố ai mà không tức. Đã vậy mỗi lần gặp hắn ở bất kể ở chỗ nào, Tạo cũng phải ngoác cái miệng ra đá đểu vài câu thì mới chịu được; ví dụ như khi thấy hắn ngồi ở quán bà Huệ gù thì Tạo đon đả: "Ôi, ông bác đã lại ra việc làng đấy à!”, rồi khi thấy cô Loan vợ hắn gánh phân đi qua thì Tạo lại nheo nheo cái mắt lé rồi hất hàm: "Sao để phí của giời đi thế ông bác!”,… đại loại thế.

Trình độ văn hóa của Tạo lé thậm chí còn không được bằng Quân sẹo và Sửu lò rèn. Chỉ mới học tới lớp bốn thì Tạo bị đúp vì học dốt, vậy là chán rồi bỏ học luôn. Nhưng cái số Tạo lé nó lại may. Đời là vậy, may hơn khôn, chả ai mà biết đâu mà chọn được. Ngày trước, Tạo thuộc loại thấp bé nhẹ cân, vậy nên lớn lên cũng không phải đi bộ đội như Quân hay lao động vất vả như Sửu. Nhà bố mẹ Tạo thuộc loại có tý của ăn của để ở trong làng, lại cũng chỉ có mỗi Tạo là độc đinh nên nghiễm nhiên được hưởng cái phúc lộc đồng lần ấy.

Bây giờ thì Tạo có cái cửa hàng bán phân đạm và thuốc trừ sâu to tướng ở ngay sát cổng chợ. Trong cái cửa hàng ấy lúc nào cũng thấy xếp đầy ắp những bao phân đạm cùng những gói thuốc sâu đủ nhãn mác, đi chưa tới gần đã thấy mùi nồng nặc, khai rình; nhưng cũng vì những cái thứ của nợ ấy mà người làng Đồng chảcó mấy người không phải dây dưa đò đưa với Tạo. Tới vụ chăm bón, Tạo đem phân đạm và thuốc sâu bán chịu cho cả làng, rồi đến vụ gặt Tạo cứ thế phóng xe máy chạy vè vè đi khắp làng để thu nợ với lãi suất cắt cổ. Chả vậy mà Tạo lé lại giàu nứt ra thế, cái mặt béo phúng phính híp cả cái mắt lé, còn cái bụng thì xệ xuống che mất cả cái cạp quần, nhìn mà ngứa mắt không chịu được. Bố khỉ! Đúng là ông giời ăn ở không công, cái đứa đã giàu thì cứ thế mà giàu lên mãi, giàu nứt ra, còn thằng nghèo thì mạt kiếp cũng vẫn cứ nghèo.

Hắn đã hạ quyết tâm rồi, nhất định hắn sẽ phải chỉnh đốn lại văn hóa cho cái làng Đồng này, mà muốn làm được việc đó thì trước hết là phải trị được chính những kẻ đang muốn ra mặt chống đối hắn là Sửu lò rèn, Quân sẹo và Tạo lé cái đã, cứ phải có dịp cho cái bọn ấy biết được trình độ học vấn của hắn thì chúng mới kính nể, và rồi khi đó hắn mới dễ bề ăn nói với người làng được. Vậy nhưng làm cách nào để thực hiện được thì hắn chưa nghĩ ra. Thôi hãy cứ từ từ, thong thả, chả đi đâu mà vội, rồi đâu khắc có đó; thánh nhân đã dạy rồi "dục tốc bất đạt” mà.

***

Vừa mới sáng ra, cô Loan vợ hắn đã giúi vào tay hắn một xấp tiền lẻ rồi bảo: "Ra hàng nhà Tạo lé mua cho tôi vài gói thuốc sâu đi!”. Đã nhiều lần hắn phải đi như thế rồi, bởi chả hiểu tại sao mà mỗi lần cần mua thứ gì ở nhà Tạo là cô Loan lại sai hắn đi. Thôi cũng được, mình là đàn ông trong nhà, vợ con nó nhờ tý việc thì cũng đâu có thành vấn đề gì; thêm nữa mỗi lần như thế thể nào hắn cũng bớt ra được dăm ba nghìn lẻ, ghé qua vào quán bà Huệ gù làm cút rượu chả tốt chán à! - Hắn thường nghĩ vậy nên lần nào hắn cũng vui vẻ hoàn thành tốt cái nhiệm vụ ấy.

Ra khỏi cửa hàng nhà Tạo lé với hai gói thuốc trừ sâu nằm trong túi ni-lông treo toòng teng trên cái ghi-đông xe đạp, thế nhưng tiền thì vẫn còn dư ra được gần cả chục nghìn bạc. Hắn hý hửng lên xe nhằm hướng cái quán bà Huệ gù đạp thẳng tâng tâng một mạch. Thế vậy mà mới đi chưa được nửa đường thì cái xe đạp trở chứng, xích tuột ra rơi xuống làm cho hai cái bàn đạp kẹt cứng . Cái xe của nhà hắn đã cũ lắm rồi, xích líp mòn trơ ra; hắn cứ lắp được bên này thì bên kia lại tuột ra làm hắn đã bực mình lại càng thêm bực. Hắn loay hoay chán mà vẫn chưa biết làm cách nào.

Bỗng phía sau lưng hắn phát ra một tiếng động: "ục… ục… ủm…”. Hắn quay lại nhìn nhưng chả thấy có ai. Hắn ngơ ngác, ngó nghiêng phía trước phía sau. Lại nghe "ủm… ủm…”. Đây rồi! Hóa ra là hắn đang đứng bên cái ao cá của Quân sẹo. Khỉ thế nữa chứ lại, đang cái lúc bực mình thế này. Mà không biết cái con cá gì mà quẫy nghe to thế chứ, loại này không phải trắm đen thì cũng là mè hoa. Hắn đã từng thấy vài lần ngoài chợ huyện rồi, có con nặng tới cả yến, thịt chắc nịch như thịt gà; loại này mà úp vung đem nướng lên thì cứ gọi là phải biết. Bất giác, hắn ngửi thấy cái mùi quen thuộc trong quán bà Huệ gù. Cái bà Huệ này cũng tài thật, gù rạp ra thế mà kiếm ở đâu được cái thứ rượu đến là hay, chưa cần phải uống mà chỉ mới mở nút chai ra là đã thấy thơm phưng phức, đầu lưỡi đã tê tê rồi. Hắn nuốt khan, cố nén cho nước miềng không trào ra.

Hắn nhìn xuống mặt ao, cái con cá đó hình như bị đau bụng hay sao mà cứ cố ngoi lên mặt nước mà quẫy lộn tung bọt. Hắn lại ngó trước ngó sau; vẫn chẳng thấy có bóng dáng ma nào cả. Hắn tặc lưỡi rồi cởi phắt cái quần dài ra vắt tạm lên cổ và chỉ với hơn hai bước chân, hắn đã xuống tới sát mép nước. Nhưng rồi hắn bỗng dừng lại tần ngần. Không được, chả gì thì hắn cũng là người có học thức nhất làng cơ mà, làm thế thì hèn lắm, mất mặt lắm. Thêm nữa có xách được con cá về, cô Loan vợ hắn lại vặn vẹo chỉ tổ mệt người; hắn biết là hắn có giấu được ai cái gì thì giấu chứ với cô Loan thì đừng có hòng. Nghĩ vậy, hắn quay trở lại dắt cái xe đạp đi tiếp. Nhưng đi vài bước hắn lại ngoái cổ lại nhìn xuống mặt ao, con cá vẫn đang quẫy lồng lộn dưới đó. Ánh mắt của hắn đờ đẫn lia khắp một lượt rồi dừng lại ở cái ghi-đông xe đạp và ánh mắt ấy bỗng chợt sáng lóe lên. "A ha, đây rồi!”- Hắn như mở cờ trong bụng. Vậy là cái cơ hội của hắn đã đến, lúc này mà không thực hiện ngay thì còn để tới khi nào nữa, phen này thì để rồi xem cái mặt của Quân sẹo có còn vênh lên với hắn mãi được không?- Hắn nghĩ vậy.

Hai tay hắn gỡ nhanh cái bọc ni-lông ra khỏi ghi-đông xe đạp, bên trong đó là hai gói thuốc trừ sâu màu vàng nhạt, hắn lột ra cầm lên một gói. Hắn lại ngó quanh một lượt, vẫn chẳng có động tĩnh gì. Lần này thì những bước chân của hắn đầy vẻ dứt khoát, trong khi ấy thì mấy cái móng tay của hắn ra sức cấu vào vỏ gói thuốc trừ sâu. Gớm, cái đồ quỷ ấy thế mà dai ra trò; đúng là thuốc độc có khác, người ta cũng phải đề phòng thế cho an toàn với người sử dụng. Cấu mãi không được, hắn liền móc một cái vỏ ốc ở bờ ao lên rồi cố sức ghè vào đó. Cuối cùng thì cái túi cũng rách ra, hắn mỉm cười đầy vẻ mãn nguyện như vừa làm xong một việc gì đó thật lớn lao. Hắn cầm gói thuốc đứng lên vung tay lấy đà…

Nhưng cánh tay của hắn bỗng khựng lại cứng ngắc, cái cổ áo cũng đột nhiên chật lại, xốc ngược lên thít chặt vào cổ làm cho hắn tức thở. Hắn cố ngoái đầu lại và tim giật thót khi thấy áp sát sau gáy hắn là khuôn mặt đầy những vết sần sùi, nham nhở, dọc ngang của Quân sẹo. Toàn thân hắn mềm nhũn ra run lên bần bật, bàn tay cầm gói thuốc bị Quân sẹo nắm chặt đau nhói, tay còn lại chới với chỉ về phía cái xe đạp, lưỡi hắn cứng lại, ngọng líu: "Tại… tại… cái xích xe!..”. Quân sẹo có lẽ không để ý xem hắn nói gì, vì hắn thấy cái cổ áo hình như càng được xiết chặt hơn, máu trong người dồn lên mặt nóng rần rật, nước mắt hắn ứa ra tức tưởi.

Đúng lúc ấy thì hắn nghe thấy tiếng cô Loan thảng thốt, khẩn khoản: "Anh Quân ơi, nhà em trót dại, anh tha cho!”. Thân người hắn tuột ra khỏi bàn tay của Quân sẹo, đổ sập xuống như một tàu lá chuối héo rũ. Hắn lồm cồm bò dậy rồi thất thểu đi tới dắt cái xe đạp. Cô Loan miệng lí nhí nói thêm vài lời xin lỗi với Quân sẹo rồi cũng vội bước theo hắn.

Mới đi được mươi bước chân thì hắn bỗng nghe tiếng Quân sẹo phía sau: "Hượm đã!”. Cả hắn và cô Loan đều giật thót người quay lại. Không lẽ Quân sẹo lại đổi ý? Hắn giương mắt lên nhìn thì thấy Quân sẹo đang đứng sát mép ao, một chân thò xuống nước ngoáy ngoáy. Bất ngờ Quân sẹo rút mạnh chân, và cuốn theo cái rút chân ấy là một con cá trắm đen trũi dễ chừng nặng tới dăm ký, miệng bị móc vào một sợi dây cước lớn. Hóa ra cái con cá đó đã bị Quân sẹo bắt và trói nhốt ở đó từ khi nào rồi, vậy mà hắn cứ tưởng là… Con cá rơi bẹt ngay dưới chân hắn nhưng lại kèm với một cái hất hàm của Quân sẹo về phía cô Loan: "Cô mang về cho bọn trẻ!”. Không được, thế này thì Quân sẹo làm nhục hắn quá. Hắn thế này mà thèm đi ăn xin của Quân sẹo à, có mà còn lâu nhé! Hắn liếc mắt sang cho cô Loan, ý bảo là đừng có nhận kẻo mà mất mặt hắn lắm. Khi đó hắn thấy cô Loan cũng đang đứng chôn chân lưỡng lự, ngần ngại. Phải thế chứ, không lẽ người ta làm nhục chồng mình mà còn không biết nữa thì hỏng. Cả hắn và cô Loan còn chưa biết nên làm thế nào thì đã lại nghe giọng Quân sẹo gằn gằn: "Tôi bảo cầm lấy!”. Sau câu nói của Quân sẹo, cô Loan như một cái máy, cúi xuống xách con cá lên và miệng lại lí nhí nói câu gì đó. Ôi chao, thế này thì hắn tức quá, tức không chịu nổi nữa; tuy vậy nhưng hắn tức với ai, tức vì cái gì thì chính hắn cũng không lý giải được.

***

Mặt trời vừa ló qua bụi cây dứa dại, chiếu ánh nắng gay gắt lên tấm phên nứa che trước cửa quán của bà Huệ gù thì hắn thất thểu bước vào. Cả đêm qua hắn mất ngủ vì cái vụ đụng chạm với Quân sẹo, đúng là chả cái dại nào giống cái dại nào, chả hiểu ma xui quỷ khiến thế nào. Cái thằng Quân sẹo nó mà mang chuyện đi rêu rao khắp làng thì còn gì là cái mặt hắn nữa. Đã thế cô Loan vợ hắn lại cứ đay nghiến lải nhải, rằng thì là lòng dạ gì mà độc địa như thú vật; rằng thì là đã không được như người ta mà còn không biết thân,… đến là sốt ruột. Hắn thấy mình bị ức chế quá, đầu óc mà cứ căng thẳng như thế này thì còn tư duy được cái khỉ gì nữa, thôi thì cứ ra cái quán bà Huệ gù mà ngồi cho nó thư giãn.

Hắn chưa kịp đặt đít xuống cái ghế tre ở góc quán như thường ngày thì tay hắn đã vẫy vẫy với bà Huệ gù: "Bà cứ cho cái tang như mọi khi ấy nhé!”. Bà Huệ gù thì không vội, bà nhè cái bã trầu đang nhai lúng búng trong miệng ra cầm tay rồi thủng thẳng: "Thì vưỡn vậy, mà hôm nay tiền tươi chứ chú?”. Ôi chao, cái bà gù này giờ cũng sinh ra chắc lép với hắn. Cũng may mà mấy nghìn mua thuốc sâu còn dư từ hôm trước vẫn còn nằm nguyên trong túi, may là vì hôm qua cô Loan cứ mải đay đả hắn về chuyện Quân sẹo nên quên không tra hỏi tới, chứ không thì đến bẽ mặt với cái con mẹ gù này. Hắn thọc tay vào túi nắm lấy mớ tiền lẻ móc hết ra rồi đặt bộp lên cái chõng chỗ bà Huệ gù đang ngồi: "Hừm, bà tưởng thằng này chày cối đấy phỏng! Chả tiền thì cái gì đây!”. Bà huệ gù cũng vẫn cứ không vội, bà chậm rãi mở cái nút can nhựa rồi với tay lấy một cái vỏ lon bia đong ra nửa lon rượu thơm nức. Hắn chộp lấy cái vỏ lon bia đựng rượu rồi đưa ngay lên mũi mà hít hà, giống như kiểu bọn trẻ con thường hay ngửi kẹo. Phía bên kia Sửu lò rèn lại vươn cổ phun ra ngoài một bãi nước miếng, thế nhưng hắn chả hơi đâu mà để ý tới làm gì.

Gió nam lồng lộng thổi vào cái quán trống hoác của bà Huệ gù, hơi rượu chạy rần rật xuống cổ lên mũi, hắn ngả đầu vào cái vách nứa, hai mắt lim dim. Bỗng cái giọng the thé của bà Huệ gù làm hắn giật mình: "Cái con bé Luyến sao đi học lại giở về thế kia hử?”. Hắn mở choàng mắt thò cổ ngó ra, đúng như lời bà Huệ gù, cái con Luyến, đứa con gái thứ hai của hắn đang xách cặp lếch xếch đi qua. Con cái thế này thì có bực mình không kia chứ! Hắn giơ tay ngoắc ngoắc, miệng hấm hứ không rõ tiếng. Con bé Luyến lụt cụt đi vào, mắt lấm lét, mặt mũi tái xanh. Hắn nhướn đôi lông mày, trợn mắt rôi vung tay đập đánh rầm xuống cái chõng tre của bà Huệ gù làm con bé giật thót người. Bà Huệ gù cũng giật mình, bà vội lôi con bé xích về gần phía mình một chút, giọng bà ôn tồn: "Cứ nhẩn nha xem sự thể ra sao chứ chú!”. Bên kia, Sửu lò rèn hình như cũng bị giật mình vì cú đập tay của hắn, Sửu dừng tay búa quay nhìn sang, hai mắt nheo nheo, đôi lông mày nhíu lại giật giật.

Bên này cái mũi hắn chun lại khịt khịt, mấy ngón tay của hắn chợt vươn ra túm lấy cái vành tai hồng hồng của con bé Luyến mà kéo cùng lúc với cái âm thanh gầm gừ kìm nén trong cổ họng: "Làm sao?”. Con bé Luyến mặt cắt không còn hột máu, miệng ríu ríu: "Tại con chưa có tiền đóng học nên thày bảo về nhà lấy tiền!”. Cái mũi của hắn lại càng quăn lên ác liệt hơn: "Thế sao mày không nói mẹ mày đưa tiền?”. "Con hỏi mẹ mấy hôm nay rồi, nhưng mẹ bảo chưa có!”. Các ngón tay của hắn lỏng ra rồi buông khỏi vành tai con bé: "Hôm qua chưa có thì nay có, đi về nói mẹ mày đưa tiền cho rồi đi học!”. "Nhưng mẹ đi bơm thuốc trừ sâu ngoài đồng Vạc từ sáng sớm rồi!” – Con bé đã có vẻ trấn tĩnh trở lại. "Thế thì thôi đi về! Khi nào có tiền thì đi học cũng chả chết ai! Biến!..”. Con Luyến như chỉ chờ có thế, nó nhón chân một cái đã ra tới cái cửa liếp. Hắn quay người đặt đít lại cái ghế tre, cất giọng kẻ cả với bà Huệ gù: "Vợ con nó nặng nợ thế đấy bà ạ!”…

"Cái con Luyến quay lại tao bảo!”. Lần này thì tới lượt hắn giật mình, vì cái giọng ồm ộp của Sửu lò rèn ở bên ngoài. Bố khỉ! Lại chuyện gì nữa đây! Hắn ghé mắt nhòm qua khe liếp thấy Sửu đang đứng bên ngoài giơ tay vẫy vẫy. Con Luyến lại xách cặp lấm lét quay lại. Hắn thấy Sửu thọc bàn tay dính đầy than vào cái túi quần đùi cũng nhem nhễ là than móc ra một mớ tiền lẻ rồi giúi vào tay con Luyến: "Tiền đây! Quay lại trường nộp cho thày giáo rồi mà học!”. A, ra là vậy! Thế này thì quá thể lắm, nó làm như thế có khác nào nó chửi vào mặt mình là thằng bất tài không lo được cho vợ con! Mặt hắn nóng phừng phừng như đang ngồi cạnh cái lò nung gạch, cảm giác nồng độ cồn đang có trong máu của hắn có tý nào thì đều dồn hết cả lên mặt. Hắn bước sấn ra quài tay túm lấy cái bím tóc của con bé Luyến giật ngược lại, tay còn lại vung lên giáng xuống mặt con bé một cái tát chối chết: "Tao cấm nghe chưa! Cái thằng bố mày còn chưa chết nhá!”. Một bên má của con Luyến đỏ ửng in rõ hình năm ngón tay, nước mắt nó giàn giụa cùng với những tiếng nấc tắc nghẹn trong cổ họng, những đồng tiền lẻ trong tay nó văng ra bay tung tóe. Cái con này là lỳ lợm nhất nhà, không dạy cho nó bài học thì không nên thân người được. Bàn tay hắn lại vung lên… nhưng mắt hắn bỗng tối sầm lại, người ngã bật ngửa ra phía sau, mông đít hắn nện phịch xuống mặt đường đá lởm chởm đau điếng. Cú đấm bất ngờ của Sửu vào ngay chính giữa mặt nên làm cho hắn choáng váng mất vài phút. Khi hoàn hồn lại, mở mắt ra toan bò dậy thì hắn mới nghe tiếng Sửu đang gầm gừ như một con thú: "Thằng khốn! Tao nhịn mày lâu lắm rồi!”, kèm theo đó Sửu lại co chân đạp tiếp một cái nữa, làm cho cái thân hình vốn đã hom hem vì rượu của hắn lại ngã vật xuống. Lần này thì hắn nằm im, nước mắt nước mũi nhểu ra, nhưng tai hắn vẫn nghe loáng thoáng tiếng con Luyến mếu máo: "Bác ơi!.. Cháu xin bác,… bác tha cho bố cháu!..”. Hắn hé mắt ra nhìn, thấy Sửu lại chũn miệng phun ra một bãi nước miếng rồi lững thững quay vào ngồi lại bên cái bễ lò rèn…

***

Cái giống đàn bà đúng là nói cái gì là dai như đỉa, rác hết cả tai, nhức cả óc! Vợ với con, chả khác gì cái nợ truyền kiếp. Cả bữa cơm tối hắn ngồi nhai như bò nhai rơm, cố chịu trận cho xong bữa rồi đứng lên vơ cái áo cộc cánh vắt lên vai lững thững bước ra đường làng.

Cái làng Đồng vốn đã nghèo xơ nghèo xác, tối đến ra đường lại càng thấy chán mớ đời. Đường xá gì mà cứ khấp kha khấp khểnh, lồi lên lõm xuống chả theo cái quy luật nào. Ở các nơi khác thì tối đến là điện đóm sáng tưng bừng, vậy mà đây thì tối thủi tối thui, nhà nào nhà lấy cửa đóng im ỉm cứ như sợ trộm nó mò vào nhà không bằng, mà trong nhà giá mà có được tý của nả gì cho cam, đằng này nhà nào cũng trống huơ trống hoác đố tìm thấy cái gì bán nổi được dăm chục nghìn. Tối đến lặn mặt trời cái là cả làng cứ vắng tanh vắng ngắt, buồn thỉu buồn thiu, tịnh chả có chỗ nào mà tụ họp vui chơi cho đầu óc thư giãn; chả trách người trong làng thường hay bức xúc, động một tý cái là gây gổ cãi cọ với nhau được ngay. Cái món tâm lý mà bị kìm nén lâu ngày không giải tỏa được là cũng sinh ra lắm vấn đề chứ chả bỡn đâu. Ôi chao, biết tới khi nào thì cái sự văn minh, văn hóa nó mới tỏa ánh sáng đến được với cái làng này!

Gió từ cánh đồng làng lồng lộng thổi vào mặt từng cơn mát lạnh làm cho tinh thần của hắn tỉnh táo, khoan khoái hơn khi ở nhà. Những bước chân vô định của hắn cũng nhẹ nhõm hơn trước khi đột ngột dừng lại trước một quầng sáng hắt ra từ một khung cửa sổ. Phía trong khung cửa sổ đó nhấp nhô những cái đầu và những tiếng nói rì rầm. "Úi chà, còn thế nữa chứ! Nhà Du ròn hồi này cũng gớm nhỉ, tụ tập xóc đĩa mở bát thế này thì có ngày dân quân nó gô cổ!”. Hắn nghĩ thầm trong bụng như vậy nhưng bước chân vẫn xăm xắn hướng về phía ánh sáng đèn.

Hắn vừa thò cổ qua cánh cửa nhà Du ròn thì đã nghe cái điệu cười khùng khục của Tạo lé khi đó đang ngồi cầm cái: "Úi giời, ra là ông bác! Thế mà làm em cứ tưởng công an hình sự nó rình mò gì ở ngoài ấy chứ!”. Mẹ cha cái thằng đểu, nó không chọc chạch được một vài câu là không yên, thôi tính nó đã vậy thì cũng cứ mặc xác nó. Hắn tuột dép ra rồi ghé đít ngồi xuống mép chiếu ngay cạnh Tạo lé. Tạo nhích cái mông bè bè xoay người lại phía hắn và vẫn cái giọng đá đểu: "Ông bác có tiền không mà cũng ngồi vào đây?”. Hắn ậm ừ trong miệng, định bụng vẫn chẳng thèm để ý tới Tạo lé, nhưng cái thằng ngửi hơi tiền cứ thính như mũi chó ấy chắc cũng thừa biết là trong túi hắn chả khi nào có nổi được chục nghìn bạc, nên vẫn cứ muốn chọc tức hắn: "Cái anh cờ bạc xóc đĩa này mà cứ tay không đánh giặc thì chả nước non gì đâu, thôi ông bác không có tiền thì ngồi xa xa ra mà chầu rìa thôi nhá!”. Cả mấy cái miệng ngồi quây tròn quanh chiếu bạc đều ngoác ra cười lên hô hố sau câu nói của Tạo lé. Hắn lại thấy nóng mặt, thế nhưng quả là trong túi hắn không có tiền thật, hắn có định đi tới đây cờ bạc đâu, chỉ là vui chân mà bước vào vậy thôi chứ xưa nay hắn cũng đâu có thèm gì mấy cái trò cờ bạc rạc rài này. Cái lũ này cũng đâu có hồn ra gì cho cam, thằng thì đi làm phu hồ chân tay lúc nào cũng sứt sẹo vì vôi vữa, thằng thì lái cái xe công nông suốt ngày nổ máy phành phạch đi chở khoán cho thiên hạ… Hắn cũng chả muốn chấp nhặt với bọn này làm gì, vì hắn là người có học có hành tử tế chứ không như người ta. Vậy dưng cơ mà giờ ngồi đây nghe cái bọn này nó xỉa xói thì hắn cũng uất lắm! Mà cái tính hắn nó vậy, khi đã ấm ức cái gì là cứ thấy bứt rứt, bực bội trong người đố có chịu được. Thôi thì chẳng thà… Hắn nhổm người phủi đít quần rồi đứng phắt dậy bước ra ngoài đi thẳng, phía sau lưng hắn những tiếng cười giễu cợt, khinh khi hồi nãy vẫn cứ vang lên dai dẳng bám theo lưng hắn ra tận ngoài con ngõ sâu hun hút của nhà Du ròn…

Thế vậy mà rồi chưa tới nửa giờ sau hắn đã lại quay trở lại nhà Du ròn. Cả Tạo lé cùng đám con bạc đều bất ngờ về sự xuất hiện của hắn, và khi cả bọn còn chưa kịp tỏ thái độ gì thì hắn đã móc từ trong túi quần ra một cái bọc ni-lông chỉ bé bằng hai đầu ngón tay rồi dằn mạnh xuống ngay trước mặt Tạo lé. "Tao không có tiền nhưng có cái này! Cũng chơi được chứ hả?” – Cái cằm của hắn hất hất về phía Tạo lé với đầy vẻ tự đắc. Tạo lé đưa tay ra chộp lấy cái gói và dùng những ngón tay bụ bẫm rụt rụt như những quả chuối mắn mà mò mẫm lần giở cùng với sự tò mò cao độ không kiềm chế. Đúng là cái thằng nó đã quen với hơi tiền có khác, cứ hau háu như con chó đói vớ được khúc xương vậy. Lớp bọc ni-lông nhanh chóng bung ra rồi bay qua vai Tạo lé, tiếp đó là một lớp giấy mỏng cũng thuận đà bay theo rồi nhẹ nhàng đậu xuống nền gạch nhà Du ròn. Trên tay Tạo lé khi ấy còn lại một lớp vải bọc cuộn tròn. "Gớm, cái của khỉ gì mà đóng gói kỹ quá vậy ông bác? Đây rồi!.. Úi chà chà…”- Những con mắt quanh chiếu bạc đều mở căng ra hết cỡ ngó vào cái bàn tay mũm mĩm, lũn chũn của Tạo lé, trong đó là một chiếc nhẫn vàng chóe. Tạo lé cầm chiếc nhẫn tung tung lên trong lòng bàn tay rồi ước lượng: "Hai chỉ đây! Cái này thì thằng em rõ lắm, ngày trước nó là của bà cụ nhà em bán lại cho bà phó Hào đây mà! Ông bác hoành tráng quá, dám mang cả của hồi môn ra đặt với bọn này cơ đấy!”- Tạo lé tiện tay nhét luôn chiếc nhẫn vào túi áo ngực: "Thôi được, thằng em tạm chuyển nó ra thành tiền mặt giúp ông bác nhé, yên tâm, đúng giá thị trường đấy!”. Dứt lời, Tạo móc túi quần lôi ra một xếp tiền lật lật đếm đếm rồi xòe vào mặt hắn.

Cái đồng hồ côn nhà Du ròn khua kính coong kính coong đúng mười hai tiếng. Hắn đưa tay quệt mồ hôi lấm tấm rịn ra trên trán, chiếc nhẫn hồi môn chỉ còn chưa được phân nửa. Tiếng Tạo lé thì thầm bên tai hắn: "Ông bác cứ yên chí đi, cờ bạc ăn nhau về cuối mà!”. Hắn vẫn tỉnh bơ không tỏ thái độ gì nhưng trong bụng đã có phần bồn chồn.

Cái đồng hồ lại khua kính coong, nhưng lần này chỉ phát ra có mỗi một tiếng duy nhất. Hắn mắm môi mắm lợi, tay cầm mớ tiền cuối cùng đã nhàu nhĩ bởi những cái bóp tay đầy bức bối của hắn đặt mạnh xuống giữa chiếu: "Ván cuối đây!” – Giọng hắn ư hứ trong cổ họng. Tạo lé nghiêng cái mặt ngó lom rom sang hắn cười nhăn nhở: "Cuối là cuối thế nào, ông bác cứ bình tĩnh mà chơi, có hết thì thằng em đây lại đầu tư tiếp, lo cái gì!”.

Cái bát mở ra, hắn đưa hai tay lên ôm lấy đầu, các ngón tay cào cào vào mớ tóc rối bù. Tạo lé cố nén cái tiếng cười lục khục của mình lại mà không được: "Ông bác đen bạc thế này thì chốc nữa về nhà tha hồ mà đỏ… với bác gái nhé!”. Hắn ngồi đần mặt ra thẫn thờ, hai con mắt nhìn vô định ngây dại. Thời gian trôi đi chậm chạp và hắn chỉ bừng tỉnh khi thấy người hơi chao đi bởi bàn tay của Tạo lé vỗ vai hắn: "Tình hình thế nào hả ông bác? Có làm thêm tý nữa để gỡ lại cái nhẫn về cho khỏi tủi cái vong linh bà phó Hào thì thằng em xuất vốn cho, còn muốn về đỏ tình với bác gái thì đứng lên cho nó thoáng để bọn đàn em đây đỡ nóng nực tý nào!”. Hắn thấy mừng rỡ như người đắm đò vớ được cái phao cứu sinh nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra điềm tĩnh. Phải thế chứ, để cho nó biết mình yếu tinh thần thì có mà hỏng bét. Thôi thì đằng nào cũng đã lỡ rồi, dù gì thì phải gỡ được cái nhẫn về, chứ để cái nhà cô Loan mà biết được thì có mà… Mà biết đâu, trời về sáng số hắn lại đỏ, không chừng gỡ được cái nhẫn xong rồi còn dư ra chút ít sáng mai ra quán mụ Huệ mà nâng lên đặt xuống thì khoái phải biết. "Nào thì đưa đây!”- Hắn khều khều mấy ngón tay về phía Tạo lé. "Cứ thong thả, gì mà vội thế ông bác! Thôi thì thằng em cũng chả phải chắc lép gì đâu, nhưng cái tính em nó cứ hay cẩn thận, vậy nên ông bác cho em xin mấy chữ làm tin cái đã. Ông bác là người lắm chữ nhất cái làng Đồng này, chắc là có chả khó khăn gì đâu nhỉ!” - Cái bút bi và một quyển sổ bé bằng bàn tay ngay lập tức chìa sát vào mặt hắn. Đúng là cái thằng có tiếng căn ke khôn lanh có khác, nó quen cái kiểu cho vay nặng lãi cắt cổ thiên hạ rồi, thế nên chả dễ nó cho không ai cái gì. Nhưng mà thôi mặc xác nó, đã đến nước này thì quan trọng gì ba cái tẹp nhẹp. "Nào thì viết! Gì chứ cái đoạn chữ nghĩa thì thằng này không thiếu nhá!”- Hắn giật mạnh lấy cái bút và quyển sổ từ tay Tạo lé. "Ấy chết, ông bác cứ nói thế làm mất quan điểm, đây chỉ là vấn đề thủ tục thôi mà!”- Tạo lé nhẩn nha đút lại quyển sổ vào túi rồi lại nhẩn nha móc tiền ra đếm đếm làm cho hắn càng thêm sốt ruột.

Cái đồng hồ lại đổ chuông theo đúng giờ đã định. Một người há miệng ra ngáp rồi uể oải đứng dậy: "Thôi các bác ở lại, em về xem có còn đỏ được tý nào nữa không đây!”. "Này, định ăn non đấy hử? Không xong với thằng này đâu nhá!”- Đôi lông mày của hắn nhướn lên, tay thì chỉ vào người vừa mới đứng dậy. "Khốn nạn cái thân em, có ăn được miếng nào mà non với già, bác không thấy tiền nó chui vào cái cửa hàng phân đạm hết rồi đấy à!”. Hắn ngẩn mặt nhìn quanh một lượt. Tạo lé lại cố giấu cái điệu cười lục khục ở trong cổ họng. Thêm một người nữa đứng lên và bước thẳng ra sân. Du ròn đứng chờ sẵn ở bên bậu cửa: "Thôi khuya rồi, mời các bố biến đi cho gia chủ còn đóng cửa nào! Vợ con nó kêu cắn từ tối đến giờ rồi!”…

Hắn đi trên đường làng với những bước chân chuệnh choạng. Trời tối hun hút, con đường khấp khểnh cùng với cái đầu chao đảo như trong cơn mê làm cho hắn bỗng thấy có cảm giác hoảng hốt, sợ hãi. Một bàn tay bất ngờ đặt lên vai làm cho hắn đứng tim: "Hượm đã nào ông bác, vội gì thế!”- Tiếng Tạo lé cất lên rất khẽ ở ngay sau gáy hắn. Rất nhanh chóng, hắn đã bình tĩnh trở lại và nghe rõ từng lời của Tạo lé: "Này, chả lẽ ông bác để cho sáng mai cả cái làng Đồng này nó rêu rao là ông bác đem cả của hồi môn của vợ đi gá bạc à? Sẽ mất mặt lắm đấy ông bác ạ! Thôi thì tiện đây anh em ta bàn bạc tý, em cũng chỉ là muốn giúp ông bác thôi mà!”. Hắn chưa kịp phản ứng gì thì cái miệng của Tạo lé đã ghé sát vào tai hắn, những tiếng thì thầm thì thầm lẫn trong gió nhưng hắn vẫn nghe rõ mồn một. Lại nghe thấy tiếng hắn ư hứ trong cổ họng, tay hắn hất hất lên cao ngang mặt. Tạo lé nắm lấy bàn tay ấy của hắn ấn nhẹ xuống rồi lại ghé miệng vào tai hắn. Cứ thế một hồi, một hồi rồi thấy cái đầu hắn gật gật. Tạo lé như chỉ chờ có vậy, vội móc chiếc nhẫn từ trong túi ra nhét vào tay hắn và vẫn thì thầm tiếng gió: "Đây, nhẫn của ông bác đây! Còn cái giấy nợ thì thằng em cứ vẫn phải giữ để làm tin cái đã nhé!”. Hắn cầm lấy chiếc nhẫn nhét lại vào người trong lúc Tạo lé lại đưa tay vỗ vỗ lên vai hắn một lần nữa.

Trong nhà le lói hắt ra ánh sáng đỏ quạch của chiếc đèn ngủ Trung Quốc. Hắn đẩy nhẹ cái cửa lách rồi bước vào nhà rồi cởi áo vắt lên thành giường. Cô Loan nghe tiếng động biết là hắn liền trở mình quay mặt nằm sát vào tường. Hắn leo vội lên giường rồi vòng tay ôm lấy ngang người cô Loan lật trở lại. Cô Loan không nói gì chỉ hất mạnh tay hắn ra rồi lại xoay người nằm quay mặt trở vào. Hắn thì vẫn không thấy chùn, lại lấy hết sức lao vào một lần nữa. Cô Loan cố sức giãy giụa mong thoát ra nhưng không được liền ngóc cổ lên nói khẽ vào tai hắn: "Buông ra đi! Hôm nay người tôi đang bẩn!”. Hắn sững người lại một chút, vòng tay ôm lỏng ra một chút nhưng cuối cùng hắn vẫn tặc lưỡi: "Bẩn thì bẩn, sợ cái cóc khô gì!”. Hắn hùng hục đè chặt cô Loan xuống giường, tay hắn lần mò cởi bỏ quần áo trên người cô Loan giống như kiểu người ta bóc lá gói bánh dày ở ngoài chợ. Khi hắn cởi đến cái quần lót thì một mớ vải màn bùng nhùng ướt nhép, mùi tanh tanh bung ra theo. Hắn hằn học quăng cái mớ bùng nhùng ấy ra rồi lại tiếp tục hì hụi làm cái việc của một con đực khát tình. Cô Loan thở hắt ra một tiếng thật dài rồi nằm yên cắn chặt hai hàm răng chịu đựng. Đang dở chừng, hắn chợt buông tay dừng lại nói khẽ: "Nằm yên hẵng nhá, để tớ ra tắt đèn cái đã!”- Hắn nói rồi chui ra khỏi cánh màn bước tới nhấn vào cái công tắc điện. Bóng tối đen kịt bao trùm lấy gian nhà, trời đêm thanh vắng, lặng ngắt chỉ nghe tiếng thở đều đều của lũ trẻ con ở buồng trong cùng với tiếng bước chân vội vội.

Những thanh giát giường bằng tre đã cũ nát chợt oằn lên kêu cót két vì một sức nặng khác thường. Từng hơi thở hổn hển dồn dập quyện lẫn mùi mồ hôi dầu là lạ phả lên ngực lên cổ nồng nồng, ngai ngái. Cô Loan giật mình ngóc đầu dậy giọng thất thanh: "Ai đấy?”. Trong màn tối lờ mờ một bóng đen trườn thoắt ra khỏi giường lao về phía cái cửa lách vẫn còn hé mở. Cái đèn ngủ đỏ quạch lại được bật lên, hắn bước nhanh về phía chiếc giường tay vén rộng hai cánh màn ra cúi người vào: "Khẽ thôi nào! Tôi đây chứ làm gì có ai!”. Cô Loan ngước lên nhìn chằm chằm vào hắn một lúc rồi bất ngờ co chân lấy hết sức đạp thẳng vào mặt hắn một cú chí mạng: "Đồ khốn nạn!...”- Giọng cô Loan gằn gằn. Tất cả sức mạnh của người đàn bà lực điền dường như đã được dồn cả vào cú đạp đó, vậy nên nó làm cho hắn ngã quay ra lăn lông lốc xuống dưới nền nhà. Hắn xoay người định ngổm dậy nhưng thấy toàn thân cứng đơ, hắn muốn kêu to lên nhưng cổ họng chỉ phát ra được những tiếng ú ớ. Thật chả hiểu ra sao nữa, hắn vẫn còn thấy tỉnh táo lắm, tai vẫn còn nghe tiếng cô Loan ngồi khóc tấm tức ở trên giường, nghe cả tiếng bọn trẻ con giật mình nói mớ ở buồng trong nữa…

Trần Hồng Giang

Điện thoại:0945724890

Email:tranhonggiang@ymail.com

Lên đầu trang   Trở lại  
 
Vui lòng điền thông tin và gửi đến chúng tôi!
Họ & tên     Email  
Tiêu đề     Mã bảo mật  
 
Thư viện Truyện ngắn
Thi Hoa Hậu… Giám khảo, trọng tài - Sơn Đông - 25/04/2014
Chiếc Nhẫn Bí Mật - Ngọc Châu - 03/03/2013
Cành Đào Phiên Chợ Cuối Năm - 09/02/2013
Nghệ nhân - Truyện ngắn Ngọc Châu - 15/12/2012
“MI NU” NGỐC NGẾCH Truyện ngắn: Lê Bá Hạnh - 07/12/2012
Bay lên đi ước mơ (Truyện ngắn Hòa Văn) - 03/12/2012
XẮP XẮP Truyện ngắn của Võ Anh Cương - 01/12/2012
Nhà thương điên (truyện ngắn Đàm Lan) - 26/11/2012
Nước mắt phố phường (Truyện ngắn của Trọng Bảo) - 24/11/2012
Bác tôi - Truyện ngắn của Nguyễn Minh Khiêm - 22/11/2012
Thằng hèn - Nguyễn Thế Duyên - 21/11/2012
Mái tóc- Truyện ngắn của Vugia - 18/11/2012
Bến An Lành - Truyện ngắn Hòa Văn (tt) - 17/11/2012
Con gái xứ Đoài - Truyện ngắn của Phạm Thị Phong Lan - 15/11/2012
Truyện ngắn Bến An Lành Truyện ngắn Hòa Văn - 13/11/2012
MỐI TÌNH HOA CẨM CHƯỚNG - Truyện ngắn của Võ Anh Cương - 09/11/2012
Đùa - Truyện ngắn. Thái Bá Tân - 08/11/2012
ĐOẠN KẾT MỘT MỐI TÌNH Truyện ngắn của Nguyễn Một - 04/11/2012
QUỐC CA (Hoàng Thảo Chi) - 30/10/2012
Câu chuyện về một chú dế lửa (Nguyễn Bá Trình) - 26/10/2012
Nhân quả (Truyện ngắn Thái Bá Tân) - 20/10/2012
NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ (Truyện ngắn của Bão Vũ) - 16/10/2012
Chùm truyện ngăn ngắn Hòa Văn: Từ rày đỡ lo..., Tối lửa tắt đèn..., Vẫn chưa đầy đủ! - 14/10/2012
Tiền sự (Hoàng Thảo Chi) - 06/10/2012
NHƯ MỘT DÒNG SÔNG - Truyện ngắn Nguyễn Hữu Duyên - 04/10/2012
DỐC GIỜI ƠI - Truyện ngắn Đoàn Lê - 02/10/2012
Ngoại tình - Truyện ngắn Nguyễn Thế Duyên - 29/09/2012
DÌ NĂM Truyện ngắn của Võ Anh Cương - 27/09/2012
HOA NGỌC ANH - Truyện ngắn Nguyễn Hữu Duyên - 22/09/2012
Chữ nghĩa (Truyện ngắn Phạm Hữu Hoàng) - 19/09/2012
Truyện ngắn của Võ Anh Cương - 18/09/2012
MƠ ƯỚC BÊN ĐỜI - Truyện ngắn Nguyễn Hữu Duyên - 14/09/2012
Một câu chuyện văn chương - Nguyễn Thế Duyên - 12/09/2012
Một Thời Để Mất - Bùi Ngọc Tấn - 09/09/2012
HAI MẢNH ĐỜI LẮP GHÉP - Truyện ngắn của Võ Anh Cương - 07/09/2012
Thư Tình (Truyện ngắn Hòa Văn) - 06/09/2012
Bài thơ về Mẹ (Nguyễn Bá Trình) - 01/09/2012
GIẤC MƠ - Truyện ngắn của VÕ ANH CƯƠNG - 26/08/2012
Chân dung - Truyện ngắn của Nguyễn Quang Thân - 20/08/2012
Tường nhà mỏng quá (Truyện ngắn Dạ Ngân) - 17/08/2012
Tàu tống gió (Truyện ngắn của Lê Quang Trạng) - 15/08/2012
Xin Cho Tôi Trái Tim (Truyện ngắn Hòa Văn) - 13/08/2012
Hoang tưởng (Truyện ngắn của Kiều Giang) - 10/08/2012
Chuyện lãng mạn cuối cùng (Truyện ngắn của Đoàn Lê) - 01/08/2012
Chồng nhặt (Truyện ngắn: Nguyễn Thế Duyên) - 29/07/2012
Phó tiến sĩ không hữu nghị (Truyện ngắn của Vũ Bão) - 24/07/2012
Câu chuyện ở Lạc Dương (Truyện ngắn của Võ Anh Cương) - 22/07/2012
Chuyện cà tiêu (Truyện ngắn của Lê Ngọc Tâm) - 18/07/2012
Không thể tha thứ (Truyện ngắn Nguyễn Thế Duyên) - 14/07/2012
Phép tính cuộc đời (Thủy Hướng Dương) - 10/07/2012
Nơi không mồi cá vẫn cắn câu (Lê Ngọc Tâm) - 10/07/2012
Ông giáo lập dị (Truyện ngắn. Thái Bá Tân) - 06/07/2012
Mùa sông chửa (Truyện ngắn Trần Ngọc Hoàng) - 28/06/2012
Chỉ của riêng mẹ (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình) - 20/06/2012
Chốn sơn khê (Truyện ngắn của Đoàn Lê) - 15/06/2012
Tình cha ấm áp (Truyện ngắn Trần Minh Hiền) - 12/06/2012
Cái tội chia đôi (Truyện ngắn của Nguyễn Thị Phụng) - 07/06/2012
Chị Đồng (Truyện ngắn của Đàm Lan) - 01/06/2012
Án không tuyên (Truyện ngắn của Đàm Lan) - 28/05/2012
Nốt nhạc xanh (Truyện ngắn của Nguyễn Thị Phụng) - 24/05/2012
Sự dối trá ngọt ngào ( Trần Minh Nguyệt) - 22/05/2012
Rừng ông Hạc (Truyện ngắn của Nguyễn Tấn Ái) - 19/05/2012
Lối xưa ngậm ngùi (Truyện ngắn của Đàm Lan) - 16/05/2012
Chuyện tình ở Câu Giang (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình) - 14/05/2012
Giấc mơ Kiều (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Hòa) - 10/05/2012
Đời không tẻ nhạt (Truyện ngắn Trần Thị Thu Hà) - 08/05/2012
Người đi nhặt nắng (Nguyễn Thúy Hạnh) - 07/05/2012
Trảng Vương (Truyện ngắn của Trần Như Luận) - 05/05/2012
Buổi truyền hình trực tiếp (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình) - 03/05/2012
Con chuột trong nhà thờ họ (Trịnh Tuyên) - 28/04/2012
HOẠ VÔ ĐƠN CHÍ (Truyện ngắn Trần Minh Hiền) - 25/04/2012
Lênh đênh lòng hồ.(Truyện ngắn Nguyễn Tấn Ái) - 23/04/2012
Suối nguồn (Truyện ngắn Phan Đình Minh) - 22/04/2012
Sự nhầm lẫn (Truyện ngắn của Trần Thị Bích Chi) - 20/04/2012
Tắc đường (Truyện ngắn Phan Trang Hy) - 18/04/2012
Mười ăn một (Truyện ngắn Vân Đình Hùng) - 16/04/2012
Chờ Nhật thực (Truyện ngắn của Đoàn Lê.) - 14/04/2012
Chuyện cổ tích dành cho tuổi bốn mươi (Truyện ngắn Nguyễn Thế Duyên) - 12/04/2012
Người làng Đồng (Trần Hồng Giang) - 09/04/2012
Nếu còn sống chị ở đâu ? (Truyện ngắn. Thái Bá Tân) - 06/04/2012
Đoạn kết một mối tình (Truyện ngắn của Nguyễn Một) - 02/04/2012
ĐÁM MÂY HÌNH CON GÁI - Nguyễn Bá Hòa - 28/03/2012
Đi tìm nới đâu (Truyện ngắn của Trần Thị Bích Chi) - 25/03/2012
Trái cam tuổi thơ (Truyện ngắn của Ngọc Châu) - 23/03/2012
Truyện Ngắn "Một lần làm vợ" của nhà văn Đàm Lan - 21/03/2012
Lotus Pafum (Đặng Hà My) - 16/03/2012
MẮC NỢ THÒNG ĐONG - Trần Hồng Giang - 12/03/2012
Câu chuyện về hai người bạn (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình) - 10/03/2012
Muôn nẻo trần ai (Truyện ngắn- Lê Mạnh Thường) - 08/03/2012
HẾT THỜI (Thanh Phương) - 04/03/2012
Mùi hương hoa bưởi - Truyện ngắn của Nguyễn Một - 03/03/2012
Thực hay mơ? (Truyện ngắn của Lưu Quang Minh) - 01/03/2012
Nhìn từ phía khác - Truyện ngắn Dạ Ngân - 27/02/2012
Lãng tử (Truyện ngắn của Bão Vũ) - 23/02/2012
Vừa đi vừa tủm tỉm (Truyện ngắn của Ninh Đức Hậu) - 20/02/2012
Chuyện tình của hạ (truyện ngắn của Đàm Lan) - 17/02/2012
GIẬT MÌNH (Khổng Thị Thơm) - 15/02/2012
MIỀN HOA NẮNG - 09/02/2012
Đôi dép lốp - Truyện ngắn của Phạm Tú Uyên - 07/02/2012
Một chuyến đi về (phần còn lại) Truyện của Song Thùy - 03/02/2012
Trang 1/3: 1, 2, 3  Sau
 
Thông tin liên hệ
Thư ký thường trực
Biên tập viên
Thanh Nhã
thanhnha@vanthoviet.com
Tin bài mới nhất
Nội dung bình luận
THỎA TẤM LÒNG - Từ Đức Khoát - 06/12/2012
Thơ - dạo Tây Hồ - Trần Đình Thư - 06/12/2012
Nhắn tin - nguyenthiphung - 06/12/2012
Xúc động ! - Nguyễn Phước - 04/12/2012
ghen - đăng trình - 04/12/2012
Cảm ơn chị Phụng - Đàm Lan - 04/12/2012
nhận xét - NGÔ TOÀN THẮNG - 03/12/2012
SỬA LẠI BÀI HOẠ - Ngô Thái - 03/12/2012
Nhan qua - Thanhnhan - 02/12/2012
Bạn đọc - Pham Minh Giắng - 30/11/2012
Ý Tưởng Mỹ Thuật - Thiết kế Web
Nước khoáng Tip Top