CON CHUỘT TRONG NHÀ THỜ HỌ
Truyện ngắn của Trịnh-Tuyên
Không thể có sự trùng
lặp ngẫu nhiên như thế được! Lần nào giỗ anh, khi chị bưng mâm cỗ xuống, con gà
luộc chỉ còn trơ hai cái hố mắt. Từ lỗ sọ trống hoác trên đầu con gà, nước còn
rươm rướm như có vẻ đau đớn lắm. Có một con chuột thập thò trên bàn thờ anh mỗi
khi chị thắp hương. Con chuột mầu vàng, hai con mắt như hai hạt cườm vằn những
tia đỏ. Chính con chuột này đã hỗn xược leo lên bàn thờ ung dung khoét hai mắt
con gà cúng. Nó cứ thấp thoáng như một cái bóng, khi chị chắp hai tay rì rầm
khấn vái thì nó xuất hiện, bỏ tay, nó lại tụt xuống. Đã mấy lần chị thủ sẳn cây
gậy, thế mà nó cứ thò cái đầu rung rung mấy cái ria như trêu ngươi, vì biết chị
không thể giáng cái gậy đó xuống bát hương đang nghi ngút khói.
Nó chỉ xuất hiện trong ngày giỗ anh, mọi giỗ khác thì không! Hay là anh? Chị
chợt nghĩ .Có phải linh hồn anh đã nhập vào con chuột để về với chị?
Cả làng ai cũng bảo nhà lão Tiện có phúc mới có được
nàng dâu ngoan. Khi anh Tèo hy sinh, chị mới hai mươi hai tuổi. Cưới nhau được
một tuần, anh nhập ngũ. Đó là những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu
nước. Anh là con trai độc, sau anh là hai đứa em gái. Bây giờ hai đứa em anh
Tèo đã lấy chồng, đứa nào cũng khá giả. Sau khi bố mẹ chồng "quy tiên”, toàn bộ
cơ ngơi ông bà Tiện để lại giao phó cho người con dâu cả là chị. Một năm có mấy
lần giỗ, một tay chị lo liệu. Thường thì đến kỳ giỗ ông bà, cha mẹ con cháu mới
về tề tựu đông đủ. Còn cố kỵ, cứ theo ngày mất ghi trong gia phả, chị cơm canh
thắp nhang cúng vái tươm tất.
Thế mà thoáng cái đã mấy chục năm trôi qua, tóc chị giờ bạc trắng, gần sau mươi
còn gì? Nhớ cái ngày được tin anh hy sinh, chị như người mất hồn, đêm nào cũng
thức chong chong, hai mắt trũng sâu, thâm quầng, bước đi lảo đảo. Nhiều lần chị
mơ thấy anh về, hai con mắt cứ nhìn chị đăm đăm, rồi từ hai con mắt đó biến
thành hai cái lỗ sâu hoắm rỉ ra những giọt máu. Hay anh bị thương vào mắt? Chị
hoảng hốt kêu lên: Máu, máu! Mắt anh bị thương rồi, mau băng bó lại! Ai cứu
chồng tôi!
Hai tháng sau, người bạn cùng chiến đấu trong một trận đánh đã đến nhà kể cho
chị nghe về trường hợp hy sinh của anh.
Sau khi trung đoàn 58 mở cánh cửa sắt phía Bắc Sài Gòn thành công, trung đoàn
anh ào ào xốc tới. Hướng triển khai đang thuận lợi thì bị một trung đội địch
chặn lại. Trung đội trưởng Lê Thanh Tân đã dũng cảm hy sinh. Anh vừa lao lên
thì bất ngờ một quả đạn cối địch bắn tới. Cả người anh bị hất tung, trông như
thiên thần đang bay. Đồng đội chạy lại, anh nằm sấp bất động, lật lên, cả khuôn
mặt thường ngày đẹp trai đầm đìa những máu, hai con ngươi bị sức ép của quả đạn
cối móc đi, còn trơ hai hố mắt.
Trời ơi! Có phải vì thế mà mỗi lần giỗ, anh lấy đôi mắt gà để bù cho đôi mắt
anh đã mất? Anh tuổi con chuột! Đúng rồi, chị nhớ lại, khi mới yêu nhau, anh đã
nói thế! Anh cầm tinh con chuột. Anh nói với chị là thịt gà luộc, anh chỉ thích
mỗi cái "thủ cấp”của nó thôi. Người ta thì ăn những phần ngon của con gà, còn
mình thì giành lấy cái đầu, cái thủ. . Khổ thân anh! Lần nào cúng giỗ, chị cũng
vừa khấn gọi tên anh, vừa nức nở. Có năm, chị đặt lên đĩa mấy cái đầu gà liền,
nhưng duy nhất, chỉ có cái đầu gà trên đĩa xôi là bị mất hai con mắt.
Sau ngày đoạn tang anh, chị vẫn còn trẻ lắm. Hai mươi lăm tuổi, vừa độ chín của
người con gái, xuân sắc đậm đà. Có duyên kiếp gì không mà mấy người đàn ông rất
đàng hoàng ngỏ lời thương chị đều tuổi Mão. Chị từ chối thẳng thừng! Chị không
mê tín, nhưng chồng chị tuổi con chuột, đã chết một lần, giờ lấy chồng tuổi
Mão, mèo ăn thịt chuột, lẽ nào chị lấy chồng để giết hại anh một lần nữa?
Không! Người chồng sau không thể là tuổi Mão!
Thế rồi chị ở vậy cho đến bây giờ!
Hôm nay là giỗ lần thứ ba mươi sáu, ngày anh hy sinh. Hai người em gái bận
việc nhà chồng không về . Một mình chị với một mâm cơm cúng. Hương cháy gần hết
mà chị không làm sao cất nổi lời. Chị cứ gục đầu lên bàn thờ nức nở.
- Anh ơi, dưới cõi âm, có phải vì không còn đôi mắt, mà anh phải mượn mắt gà để
thay thế không? Con gà cũng là một sinh linh, nếu anh lấy đi đôi mắt của nó,
thì sang thế giới khác, nó còn nhìn thấy gì mà canh bới để kiếm miếng ăn? Nếu
cần đôi mắt để đi lại trong cái thế giới mờ mịt ấy, thì em xin hiến trọn anh
đôi mắt của em đây. Ba mươi mấy năm nay, em có mắt cũng bằng thừa! Nhìn về
phương nào cũng vô vọng. Anh hãy biến thành con chuột về mà khoét mắt em đi!
Đôi mắt của một người đàn bà đã mù loà từ khi yêu anh, để rồi chịu suốt một đời
goá bụa… Còn đủ can đảm, anh hãy móc mắt những kẻ đã gây ra cuộc chiến tranh
đẫm máu này…Chính chúng nó đã lấy đi đôi mắt của anh và tuổi thanh xuân của
chúng ta.
Trên bàn thờ bỗng nhiên bát hương bốc cháy đùng đùng. Con chuột lông vàng
xuất hiện. Nó đứng bằng hai chân sau, hai cái chân trước xoa xoa vào nhau, đầu
cúi gục xuống một cách buồn thảm. Từ hai con mắt nhỏ như hạt cườm của nó, nhỏ
ra hai giọt nước trong suốt như pha lê.
Khi chị ngẩng mặt lên thì con chuột biến mất. Trời đã chạng vạng, bốn bề vắng
lặng. Chị run run bưng mâm cỗ cúng đặt xuống cái giường cưới, cái giường mà từ
ngày xa anh, đã hành hạ sống suốt ba mươi sáu năm tuổi thanh xuân của đời chị..
Lần này, chị không tin vào mắt mình, trên cái đầu gà tái nhợt, hai con mắt vẫn
còn nguyên vẹn.
10/2011












