Thành viên mới
Tìm kiếm
Đăng ký nhận tin
TamQuoc.vn
Thúy Lan - Truyện thơ của Lê Hữu Bình
 

Buổi truyền hình trực tiếp (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình)

Buổi truyền hình trực tiếp (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình)
VANTHOVIET.COM »
03/05/2012 | 06:08
Nhưng sáng nay năm giờ ba mươi ông đã dậy rồi. Hôm nay là ngày chủ nhật 8/1 Ông làm sao quên được ngày trọng đại nầy. Đúng tám giờ ba mươi Đài Truyền hình VTV sẽ truyền hình trực tiép về ông và nói về công ty ông.

Buổi truyền hình trực tiếp

(Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình)

               

Thường mọi khi, sáng chủ nhật,  ông Giám đốc Trần Long  phải ngủ đến tám giờ  ba mươi mới dậy.

Nhưng sáng nay năm giờ ba mươi ông đã dậy rồi. Hôm nay là ngày chủ nhật 8/1 Ông làm sao quên được ngày trọng đại nầy. Đúng tám giờ ba mươi Đài Truyền hình  VTV sẽ truyền hình trực tiép về ông và nói về công ty ông.

Công ty  Trần  Long là công ty  mang tên ông, một công ty xuất nhập khẩu lớn có tiếng tăm của thành phố. Không phải Đài truyền hình giới thiệu ông là một doanh nhân thành đạt, mà giới thiệu ông như một người có tấm lòng từ thiện đã bỏ ra hai trăm triệu đồng để cứu sống một đứa bé bị bệnh tim. Trước khi trực tiếp giới thiệu ông trên TV, ông đã được đài truyền hình cho biết một số công việc ông cần thực hiện cùng một số câu hỏi của ban biên tập chương trình. Nội dung chung quanh  việc làm ăn thành đạt của ông cũng như  tấm lòng nhân ái của ông đã  thể hiện qua nghĩa cử tốt đẹp nầy. Mục đích để ông khỏi lúng túng khi trả lời trước hằng triệu người nghe đài.                                                               Về sự làm ăn thành công của công ty thì ông có thể trả lời vanh vách rồi. Bởi ông nghĩ làm sao người ta có thể biết nội tình làm ăn thua lỗ của ông. Ngay cả khi  Bộ cử một phài đoàn thanh tra gồm những tay có kinh nghiệm vạch lá tìm sâu, bới lông tìm vết thuộc loại sừng sõ, họ cũng chẳng tìm ra  được điều gì, huống hồ là chỉ nói khơi khơi trên đài. Ông muốn phóng đại thế nào mà chẳng được. Và đây là dịp để ông phóng đại, dại gì ông không tranh thủ nhỉ! Cái khó là nói làm sao cho mọi người hiểu được cái thiện tâm của mình. Về câu văn thì dễ. Ông Trần  Long đã nhờ nhà văn X soạn những câu trả lời cho ông  và ông chỉ cần học thuộc. Với nhà văn nầy thì khỏi chê. Viết vè chuyện buồn thì khiến người ta phải mủi lòng rơi lệ. Viết về chuyện vui thì người ta ôm bụng cười chảy nước mắt. Viết về chuyện ghen tuông thì khiến mấy bà sồn sồn có chồng ngoại tình muốn vác ngay con dao bầu đang chặt xương bò phóng ra đường tìm cho được thứ mèo mả gà đồng mà băm cho nát xác, cho dù người đàn bà mà nhà văn viết không phải là kẻ cướp chồng mình. Với cách viết của nhà văn X thì kẻ cướp chồng ai cũng đáng băm ra trăm khúc hết. Vậy thì nhờ nhà văn X viết một vài câu trả lời báo chí, với đài truỳen hình, sao cho đầy tính ẩn trắc thì có khó gì. Có một chuyện còn  khó khăn hơn thế mà ông Trần  Long đã  từng nhờ nhà văn X, mà nhà văn nầy  còn làm được thay huống hồ là việc cỏn con nầy. Đấy là câu chuyện cách đây đã bốn năm trước, khi công ty Trần  Long còn làm ăn phát đạt kia. Bây giờ thì công ty ông đang chùn lại rồi. Cũng do kinh tế toàn cầu suy thoái chứ đâu phải do ông bất tài. Nếu ông không khôn khéo léo lận, ma mãnh một chút  thì ông cũng đắp mền nằm nhà đá  như một số người làm ăn bể tắc khác rồi.

Câu chuyện bốn năm trước nó như thế nầy. Lúc đó công ty ông cũng có số vốn lưu động đến gần cả ngàn tỉ đồng . Lúc đó cái thời của ông nó tới hay sao không biết, ông làm đâu trúng đó. Tiền vô như nước. Trong nhà ông không thiếu một vật gì. Ông tậu nhà khủng, mua xe khủng. Ông còn nhiều thứ khủng nữa nhưng không ai biết. Chỉ nhìn mấy tòa  cao ốc ở  khu Phú Mỹ Hưng, hai chữ Trần Long  như treo trên mây xanh thì ai cũng biết ông thuộc loại Khủng Long thực thụ rồi.Đêm nằm ông Trần Long suy nghĩ, tiền ông không thiếu,  chức phận ông cũng có, vậy thì ông phải làm một cái gì đó để tên tuổi ông được lưu lại cho con cháu mai sau. Nghĩ đến điều nầy ông có một nỗi đau mà ông không nói ra với ai,  kể cả vợ con ông. Đó là bọn tài phiệt trong cái thành phố nầy chúng khinh thường ông, vì cho ông là người  ít học. Dù số tiền của ông đủ để đốt cháy cả bọn nó.Nhưng chúng nó lại bảo là do ông may mắn. Thôi thì ông viết một cuốn sách cho nổi tiếng xem sao. Nhưng mà viết loại sách  gì? Ông nghĩ hoài. Sách kinh tế thì nhan nhản, mà toàn là những tay sừng sõ viết. Bằng cấp của họ, ngừời nào cũng  ôm một đống.  Ông làm kinh tế chỉ dựa  theo sự khôn ngoan và kinh nghiệm. Ông  không vận dụng một lí thuyết nào. Do vậy, loại nầy  ông viết không ăn ai. Sách nghiên cứu? Suốt đời ông có nghiên cứu vấn đề gì sâu sắc đâu. Chẳng qua ông đọc sách giải trí lúc mệt mỏi. Viết tiểu thuyết tình cảm lãng mạn? Đúng rồi,  loại nầy dễ viết mùi mẫn. Hy vọng câu chuyện của ông sẽ để đời. Vậy là ông bắt tay vào viết một cuốn tiểu thuyết. Và ông đã thuê nhà văn X viết lời giời thiệu. Trong lời giới thiệu nhà văn X đã ca ngợi tác phẩm của Trần Long với lời văn trong sáng, bố cục chặt chẽ, kết hợp với những suy nghĩ về cuộc đời một cách sâu sắc, tác phẩm đã làm toát lên một tấm lòng đầy nhân ái…vân vân… và vân vân…

Không biết sách có được độc giả chấp nhận không. Nhưng mấy tháng sau đó trong một tạp chí văn học, một nhà lí luận  phê bình văn học có uy tín, đã nói về tác phẩm nầy như sau:

" Nghe lời giới thiệu của nhà văn X, tôi cố gắng đọc tác phẩm củaTrần Long không bỏ sót một chữ. Đọc xong tôi mới bật ngửa ra là tôi đã bị nhà văn X đánh lừa một cách trắng trợn…”

                                                     

                                                              *

Chưa từ bỏ ý tưởng sống phải để lại tiếng tăm cho đời, giờ  ông Trần Long nghĩ mình phải làm một cái gì đó, cụ thể hơn, dễ gây ấn tượng hơn. Mà việc bỏ ra gần cả hai trăm triệu đồng để cứu một đứa bé không phải là việc làm thiết thực, không phải là quá ấn tượng đấy sao. Ông cha ta đã dạy” Dù xây chín đợt phù đồ không bằng làm phúc cứu cho một người " đấy sao. Tên tuổi ông sẽ nổi  lên trên tít của tất cả các tờ báo lớn và hình bóng ông được truyền đi trên tất cả các sóng của các đài truyền hình .Như thế việc làm của ông sẽ được lưu truyền mãi mãi. Trong cuộc sống ông cũng từng có kinh nghiệm: Người ăn thì còn, vợ con ăn thì hết.Có bỏ ra hai trăm triệu cũng xứng đáng.

Để chuẩn bị cho buổi truyền hình trực tiếp chu đáo, tối trước đó ông Trần Long đã học thuộc lòng các câu trả lời. Ông cố gắng nói chậm rãi từng chữ, nhấn mạnh  từng lời, với một thanh âm truyền cảm và xúc động. Ban tổ chức đài truyền hình còn cho ông Trần Long biết, trong buổi truyền hình có một đoạn phim ông sẽ dẫn cháu  gái vừa được chữa lành bệnh tim đi quanh bệnh viện một vòng. Vậy là ông Trần Long  cố tập giữ cho mình một nụ cười thật phúc hậu, một dáng bước đi thật thong thả dịu dàng. Môt vài cử chỉ thật âu yếm . Ông lập đi lập lại những động tác ấy thật nhiều lần. Cho đến lúc thuần thục thì ông  nhìn đồng hồ, đã bảy giờ ba mươi. Còn đúng một giờ nữa. Điện thoại reo. Ban tổ chức đài truyền hình nhắc giờ - Vâng quên làm sao được tôi sắp sửa lên xe đây- Vâng vâng tôi nhớ rồi, tôi chuẩn bị kỹ không để sơ suất gì đâu, các anh đừng lo. Tài xế đã đợi sẵn từ lúc sáu giờ ba mươi. Bước lên xe ông nói với tài xế- Lái cẩn thận không gấp đâu, còn đến ba mươi lăm phút nữa. Mình đến đó chỉ  mất hai mươi phút.

Đến ngả tư Đinh Tiên Hoàng, kẹt xe. Trần Long nhướng người  lên nhìn phía trước. Những  trần, những mui xe con, xe buýt  từng hàng kín mít chen chúc giữa hàng hàng lớp lớp xe máy. Từ chỗ xe của Long đến đèn đỏ phải trên trăm mét. Đèn xanh. Xe mới nhích một vài mét, lại đèn đỏ. Đèn xanh. Xe vừa  nhích lên lại đèn đỏ. Nhìn đồng hồ. Mồ hôi trán Long rịn ra. Long chửi thề. Đèn xanh. Một chiếc xe ưu tiên réo còi vượt lên,  tài xề phải cho xe lách sang bên và chậm lại. Đèn đỏ. Còn mười phút. Điện thoại reo. –Đang kẹt xe ở ngả ba Đinh Tiên Hoàng-Còn bảy phút. Hiểu rồi.Đèn xanh, xe Long phóng lên phía trước. Chiếc xe khủng mầu cam của  Long đổ trước Đài truyền hình vừa đúng tám giờ ba mươi lăm phút. Long phóc xuóng xe lẹ như sóc rồi  hối hả bước vào. Mới bước đúng ba bước rười, Giám đốc Trần Long bị một người ở đâu đó phía sau bước vội đến chặn ngang trướcmặt. Nhìn kỹ, một người đàn bà ăn mặc dơ dáy ôm đứa con không biết trai hay gái, chân cẳng  ốm tong teo, da mặt  xanh mét. Người đàn bà ẳm đứa con đưa ra trước mặt ông Long. Bà ấp úng:

-Thưa ông, con tôi bi bệnh tim phải mổ, tôi không có tiền chạy chữa. Xin ông làm phúc giúp đỡ…

Long vừa  lau mồ hôi trán vừa nói như thét vào mặt người đàn bà:

-Đau tim , đau tim. Sao ai cũng đau tim vậy? Đứng qua bên. Bà không biết tôi đã trễmất năm phút  rồi sao?

Vừa nói ông Trần Long đẩy vẹt hai mẹ con người đàn bà sang một bên, bước hối hả vào cửa chình của đài truyền hình.

                                                                         *

 

Cả gia đình  Giám đốc Trần Long xem truyền hình tại nhà riêng. Trên màn hình chiếc TV hiệu LCD đang chiếu lại cảnh ông Long dẫn cháu nhỏ đã được bệnh viện cứu sống sau một cơn mổ tim, dạo quanh sân bệnh viện. Chợt ông Long nhìn xuống mọi người trong gia đình (đó là lúc ông nhìn vào ống kính quay phim).  Vợ ông Long bổng  cười thành tiếng:

-Coi kìa! Sao đang quay cảnh nầy mà anh lại mang vẻ mặt như mặt  hình sự vậy?

Cô con gái ông Long ngồi cạnh đấy lại cười to hơn:

-Xem ba giống một diễn viên điện ảnh lần đầu tiên đóng một vai chính trong một bộ phim khó không bằng.

Thề là cả nhà cùng cười

Ông Long thì không cười. Ông nhớ nét mặt đó chính  là nét mặt ông mới vừa gắt người đàn bà mang đứa con bệnh tim đến xin tiền. Khiến  ông quýnh lên vì sợ mất thời gian làm hỏng kế hoạch của buổi truyền hình trực tiếp.

          

                                                         *

Tôi đem câu chuyện đó kể cho vợ tôi nghe. Tôi tưởng cô sẽ nguyền rủa tên Trần Long là hám danh. Nhưng không ngờ nàng lại nói:

Muốn được nổi tiếng là tâm lí chung của người đời. Ngay như cụ Uy Viễn Tướng quân Nguyễn Công Trứ cũng đã thẳng thắn phát biểu:

   Không công danh thà nát với cỏ cây.

Chỉ tiếc lão Trần Long nhà ta lại không có tài để làm được việc lưu danh thiên cổ. Nhưng dù sao trong cuộc đời ông ấy cũng đã làm được một việc có ích đó  là cứu sống được một mạng người. Có nhiều người sống một đời chẳng giúp ích ai được điều gì. Người đáng chê trách trong nầy, theo em  chính là tay nhà văn X nào đó anh ạ. Đó mới là người vô liêm sĩ.

                               SG 1/5/2012   NBT

Lên đầu trang   Trở lại  
 
Vui lòng điền thông tin và gửi đến chúng tôi!
Họ & tên     Email  
Tiêu đề     Mã bảo mật  
 
Thư viện Truyện ngắn
Truyện ngắn số Tết 2012 (Nhiều tác giả) - 20/01/2012
Bãi giữa - Truyện ngắn của Trọng Bảo - 16/01/2012
Đừng đùa với ma (Truyện ngắn của Thái Bá Tân) - 12/01/2012
Mưa mùa đông (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình) - 09/01/2012
ĐỨA CON BỊ RUỒNG BỎ (Vũ Thanh Phương) - 04/01/2012
Tiếng chim sẻ trong thánh đường (Nguyễn Một) - 03/01/2012
Thị trấn thiếu dòng sông (Truyện ngắn của Nguyễn Một) - 20/12/2011
Vàng (Truyện ngắn của Trần Ngọc Hoàng) - 16/12/2011
Chuyện buồn về gã thợ vẽ kiểu nhà thành Basơra (Truyện ngắn của Bão Vũ) - 13/12/2011
Một truyện tầm phào (Truyện ngắn của Trần Thị Thu Hà) - 10/12/2011
Câu chuyện bên bờ My Lăng (NBT) - 08/12/2011
Nợ tình (Truyện ngắn của Nguyễn Bá Trình) - 03/12/2011
THOÁT CHẾT Ở DÒNG SÔNG MUỖI (Thủy Hướng Dương) - 01/12/2011
Người đợi (Truyện ngắn của Ninh Đức Hậu) - 29/11/2011
Sông xưa (Truyện ngắn của Nguyễn Một) - 26/11/2011
Bệnh lạ (Lưu Quang Minh) - 23/11/2011
Người học trò cũ (Truyện ngắn của Mang Viên Long) - 20/11/2011
Phận bạc (Truyện ngắn của Nguyễn Quang Quân) - 17/11/2011
Vật thể lạ (Truyện ngắn của Lưu Quang Minh) - 15/11/2011
Đi đêm (Truyện ngắn của Nguyễn Quang Thân) - 13/11/2011
Trang 6/12: Trước  1, 2, 3 ... 5, 6, 7 ... 10, 11, 12  Sau
 
Thông tin liên hệ
Thư ký thường trực
Biên tập viên
Thanh Nhã
thanhnha@vanthoviet.com
ĐT: 097 650 44 33
Tin bài mới nhất
Nội dung bình luận
THỎA TẤM LÒNG - Từ Đức Khoát - 06/12/2012
Thơ - dạo Tây Hồ - Trần Đình Thư - 06/12/2012
Nhắn tin - nguyenthiphung - 06/12/2012
Xúc động ! - Nguyễn Phước - 04/12/2012
ghen - đăng trình - 04/12/2012
Cảm ơn chị Phụng - Đàm Lan - 04/12/2012
nhận xét - NGÔ TOÀN THẮNG - 03/12/2012
SỬA LẠI BÀI HOẠ - Ngô Thái - 03/12/2012
Nhan qua - Thanhnhan - 02/12/2012
Bạn đọc - Pham Minh Giắng - 30/11/2012
Ý Tưởng Mỹ Thuật - Thiết kế Web
Nước khoáng Tip Top