Thành viên mới
Tìm kiếm
Đăng ký nhận tin
TamQuoc.vn
Thúy Lan - Truyện thơ của Lê Hữu Bình
 

Rừng ông Hạc (Truyện ngắn của Nguyễn Tấn Ái)

Rừng ông Hạc (Truyện ngắn của Nguyễn Tấn Ái)
VANTHOVIET.COM »
19/05/2012 | 17:52
Ông Hạc ơi, nghe nói mọi rằng cái tên đã cũ hẳn thiêng, kiêng còn không đủ, huống hồ gọi xách mé, chết không dám ngáp. Huống hồ tôi, không chức không quyền, ông là kẻ cả trong làng, tôi chẳng người sang trong nước, dám u u âm âm gọi tên ông.

RỪNG ÔNG HẠC

 Truyện ngắn của Nguyễn Tấn Ái

          Ông Hạc ơi, nghe nói mọi rằng cái tên đã cũ hẳn thiêng, kiêng còn không đủ, huống hồ gọi xách mé, chết không dám ngáp. Huống hồ tôi, không chức không quyền, ông là kẻ cả trong làng, tôi chẳng người sang trong nước, dám u u âm âm gọi tên ông. Mà mấy kẻ có sang có quyền thì kiêng ông như kiêng thằng giặc, sợ ông vặt trụi cánh trụi lông trụi ô trụi dù nên chẳng trò chuyện cùng ông, chắc ông buồn, thì tôi thằng dân thứ trò chuyện với ông vậy. Ông hiểu thế thời mà bỏ chữ lễ!

 

                                                ***

 

          Tự nhỏ, đi đái cũng sợ tên rừng ông Hạc, mẹ nhọc thân cả ngày, muốn có giấc ngủ yên, khuya đứa nào mót đái, mẹ dọa coi chừng ra ông Hạc bắt chết, thế là mất đái. Làng tôi nên trù nên phú cũng nhờ một oai ông, không biết ông họ Nguyễn hay họ Dương, chỉ biết từ khai đất mở làng chỉ lưu một cái tên ông Hạc. Thuở đất còn mang mang chi địa, vết rắn vết cọp nhiều hơn cây lách cây lau, ông tổ nào chạy nạn mà lên tận âm u này mở đất, thà chết với u linh rừng thẳm còn có cơ may hơn nạn tru di, rừng bén hơi người. Mà khổ, tránh nạn người gặp nạn thú. Hổ rừng chán mùi hươu nai, cứ chiều về, sau một giấc ngủ say, lại đủng đỉnh xuống làng vồ một mạng, người đẻ không kịp cho hổ thịt. Lại còn ông xà tướng, cứ mồng năm tháng năm lại ầm ì quân tướng bò từ đỉnh núi Gai trườn xuống, đỉnh đạc ngự vào đỉnh cao mâm cổ, xơi xong con gà tế, ông yên tâm ngủ một giấc ngon lành, tỉnh giấc lại hướng núi trườn về. Nghe nói vết ông đi rộng như một đàn bừa, cỏ cây ngả rạp. Năm nào ông về mà thiếu con gà đực làm lễ thì ông hoành hành, không chết năm ba người ông không đi khỏi, làng hãi lắm..

          Ông Hạc khi đó là một thanh niên cường tráng, cũng theo lớp người tránh nạn về đây. Nghe nói ông là vệ sĩ của ông họ Hồ nào oai tướng lắm, ông họ Hồ bị Trung Quốc bắt làm nô dịch, ông bỏ xứ Nghệ chạy vào Nam, chừng năm 1410 gì đó. Thương dân đã tội lại tình, ông quyết tâm trừ thứ dữ. Cứ mỗi hôm dân làng gặp nạn, ông lại ôm côn ngồi chờ chỗ lối quen, giống cọp là chúa hay ăn đường quen. Cây côn sắt nặng bốn mươi cân. Cứ mỗi bận ông rình thì y như là một chúa sơn lâm bị toát đầu, chết giấc. Lâu dần cọp dữ chẳng dám hung hăng về làng.

          Lại nạn xà thiêng, bà con can dữ lắm, thôi mỗi năm cứ tế một con gà, chẳng dại gì chọc vào ma linh quỷ hồn. Ông Hạc nghe bàn vui vẻ gật gật. Đúng ngày mồng năm tháng năm, dân làng hồi hộp chờ ngài về nhận quả , chờ mãi không thấy, quá ngọ thì ông Hạc nắm đuôi ì ạch kéo về làng một con rắn to như cái cột đình, đen thui vằn đốm. Làng thoát nạn rắn. Nghe kể ông rình ở chổ quẹo, chờ xà thiêng uốn mình qua, ông xô ra nắm lấy đuôi kéo lại. Người rắn thi triển nội công cho đến hồi rắn thần yếu thế bị ông hất ngược lên không, nắm đuôi quay tít, đầu rắn va đập vào thân cây, vào đá tảng ven đường, nát bấy chết tốt. Mệt đuối sức , ông thả tay ra, người quay lơ thì rắn cũng quay lơ. Tỉnh sức ông mới biết mình còn sống, hì hục kéo xác rắn về. Yên nạn sơn lâm, làng tôi có tên Việc An từ đó. Về sau không biết có anh hay chữ nào sửa đổi từ Việc An thành Việt An.

 

          Về sau nơi đây thành nơi yên tĩnh, dân chạy loạn chạy đói các nơi tụ tập về đây sinh cơ lập nghiệp, Cái làng ngó vậy mà thiêng, lại thành ra nhất cận thị nhị cận sơn, dễ sinh dễ sống. Vậy mà có thứ thú ông Hạc trị không xong, thú người. Lũ người nơi xa về nhìn ra chân tướng ông, xì xồ bàn tán. Biết không thể trị hết lũ người âm độc, ông Hạc bỏ thôn xóm trốn lên rừng, nơi xưa là lãnh địa của hổ chúa với xà thiêng, ông làm cái chòi mà ẩn thân. Mỗi tuần trăng ông chỉ xuống núi một lần, ông đem thịt thú rừng phơi khô đổi các thứ gạo muối cần dùng, rồi lại đăng sơn, ở ẩn. Rồi lâu không thấy ông về chợ nữa. Biết là ông đi, dân làng muốn lên thăm ông mà thậm thụt, sợ oai linh rừng thẳm. Họ hè nhau đốt trụi khu rừng nhằm xua thú dữ, rồi kéo nhau lên. Bộ xương ông Hạc còn nằm lại gốc cây to, thiếu mất nhiều khúc xương, đoán chắc là ông bị thú dữ vồ chết để trả thù.

 

                                      ***

         

          Không biết tự bao giờ rừng ông Hạc hết thiêng, chừng khoảng thập niên cuối của thế kỉ trước. Cái rừng rậm rịt gai gốc không có lối đi, con hổ con báo băng rừng còn khó, bây giờ sạch bong, lối thoáng, xe gỗ bò lên tận đỉnh khai thác keo lá tràm.

Duy chỉ một điều dân làng cũng như xưa, không bén mảng tới rừng làm gì. Khoảnh này của cụ A, khoảnh này của cụ X, khoảnh này của mụ L..Rừng gần đường lộ, không thế không tiền đố mà có cắm được đất rừng. Người dân thành ngoại cuộc, rừng đã của người ta.

          Chú thợ săn bên nhà tôi than thở: Rừng ấy xưa nhiều thú lắm, hươu nai có, heo bò có, còn chồn nhím thì bách vạn, nhất phá sơn lâm nhì đâm hà bá, tụi tui sống khỏe re. Chừ hết sạch rồi, đến kiếm cho ra con chồn còn khó, mà không khéo lại bị vu vạ phá rừng người ta, thua.

          Lệ là người làng, đi xa làm ăn, giàu có lắm, vòng vàng đeo cổ, đi xe bốn bánh, ít khi về quê. Bận gặp tôi hỏi: Lâu không về chơi? Nó lắc đầu: Có gì mà chơi, buồn lắm. Xưa rừng ông Hạc đến hai phần là rừng nhà mình đó, ông nội mình là địa chủ mà. Thôi thì của nhân dân trả lại nhân dân, mình vui lòng. Chỉ ức nỗi nhà mình cũng không còn lấy một sào lưu phước gọi là kỉ niệm cha ông. Mà mình hỏi mấy ông mấy bà nhân dân quanh nhà mình cũng có ai có miếng nào khai thác đâu. Không biết chia cho nhân dân ở nơi mô nữa. Kiện thưa xin xỏ thì phép vua thua lệ làng, thôi kệ, mấy đời bánh đúc có xương.

          Dinh cán bộ nông nghiệp tỉnh về chơi, ngồi với tôi bên lòng hồ Việt An, chỉ lòng hồ hỏi: Mi thấy chi không? Tôi ngơ ngác, mấy ông kĩ sư nông nghiệp nhìn đất nhìn nước đâu cũng ra vấn đề, tôi thì chịu. Hắn nói: Công trình trung thủy nông mà chỉ có dúm nước, tưới tiêu đủ mươi xã, mà cũng chỉ mươi đồng gần có kênh, vậy mà kế hoạch là dùng cho cả bốn huyện đấy. Cũng tại cái tội phá rừng. Lớp thảm thực vật giữ ẩm bị đốt trụi, rừng trồng sạch bong thông thoáng làm sao giữ nổi độ ẩm, nguồn nước từ rừng cạn kiệt, lấy đâu nước chứa lòng hồ. Cái này không phải ăn hại đái nát thì còn là cái gì?

          Tôi cũng vui vui chút lòng khi thằng bạn thời khố rách của tôi, có thời gian làm địa chính xã, có được bảy héc ta keo ở rừng ông Hạc. Mai mốt hứng hứng có khi xin hắn đưa lên tham quan, thăm lại rừng, lâu quá!

          Chỉ tiếc cây cổ thụ mấy trăm năm nơi buổi khai thiên lập địa ông Hạc đã ngủ giấc ngàn năm dưới gốc chừ không còn nữa. Xưa mỗi chiều đứng ở chợ nhìn lên, bóng cây lừng lững, to hơn cả cái đình thị, mỗi bận mưa núi cứ thấy chớp sét nhì nhằng, lũ nhỏ tụi tôi tin là thiên lôi đang trừ quỷ. Cái cây có lẽ cùng tuổi với cây thần sơ-múc buổi Đăm San, hay chí ít cũng cùng tuổi với cây cảm-lãm thời Ê-đi-xê, như mọc từ thần thoại sử thi mọc lại, cây thiêng vậy mà ông thần đèn nào dời đi đâu không rõ.

          Xưa không biết chuyện gì, tôi lại ề à hỏi nội hỏi mẹ, giờ nội chết rồi, mẹ cũng mất rồi, chuyện hoang đường này tôi biết hỏi ai đây? Hỏi ai đây hở vong linh ông Hạc?.

                                                          Nguyễn Tấn Ái

                                                Giáo viên trường THPT Quế Sơn

Lên đầu trang   Trở lại  
 
Vui lòng điền thông tin và gửi đến chúng tôi!
Họ & tên     Email  
Tiêu đề     Mã bảo mật  
 
Thư viện Truyện ngắn
Chiếc Nhẫn Bí Mật - Ngọc Châu - 03/03/2013
Cành Đào Phiên Chợ Cuối Năm - 09/02/2013
Nghệ nhân - Truyện ngắn Ngọc Châu - 15/12/2012
“MI NU” NGỐC NGẾCH Truyện ngắn: Lê Bá Hạnh - 07/12/2012
Bay lên đi ước mơ (Truyện ngắn Hòa Văn) - 03/12/2012
XẮP XẮP Truyện ngắn của Võ Anh Cương - 01/12/2012
Nhà thương điên (truyện ngắn Đàm Lan) - 26/11/2012
Nước mắt phố phường (Truyện ngắn của Trọng Bảo) - 24/11/2012
Bác tôi - Truyện ngắn của Nguyễn Minh Khiêm - 22/11/2012
Thằng hèn - Nguyễn Thế Duyên - 21/11/2012
Mái tóc- Truyện ngắn của Vugia - 18/11/2012
Bến An Lành - Truyện ngắn Hòa Văn (tt) - 17/11/2012
Con gái xứ Đoài - Truyện ngắn của Phạm Thị Phong Lan - 15/11/2012
Truyện ngắn Bến An Lành Truyện ngắn Hòa Văn - 13/11/2012
MỐI TÌNH HOA CẨM CHƯỚNG - Truyện ngắn của Võ Anh Cương - 09/11/2012
Đùa - Truyện ngắn. Thái Bá Tân - 08/11/2012
ĐOẠN KẾT MỘT MỐI TÌNH Truyện ngắn của Nguyễn Một - 04/11/2012
QUỐC CA (Hoàng Thảo Chi) - 30/10/2012
Câu chuyện về một chú dế lửa (Nguyễn Bá Trình) - 26/10/2012
Nhân quả (Truyện ngắn Thái Bá Tân) - 20/10/2012
Trang 1/12: 1, 2, 3 ... 10, 11, 12  Sau
 
Thông tin liên hệ
Thư ký thường trực
Biên tập viên
Thanh Nhã
thanhnha@vanthoviet.com
ĐT: 097 650 44 33
Tin bài mới nhất
Nội dung bình luận
THỎA TẤM LÒNG - Từ Đức Khoát - 06/12/2012
Thơ - dạo Tây Hồ - Trần Đình Thư - 06/12/2012
Nhắn tin - nguyenthiphung - 06/12/2012
Xúc động ! - Nguyễn Phước - 04/12/2012
ghen - đăng trình - 04/12/2012
Cảm ơn chị Phụng - Đàm Lan - 04/12/2012
nhận xét - NGÔ TOÀN THẮNG - 03/12/2012
SỬA LẠI BÀI HOẠ - Ngô Thái - 03/12/2012
Nhan qua - Thanhnhan - 02/12/2012
Bạn đọc - Pham Minh Giắng - 30/11/2012
Ý Tưởng Mỹ Thuật - Thiết kế Web
Nước khoáng Tip Top