Thành viên mới
Tìm kiếm
Đăng ký nhận tin
TamQuoc.vn
Thúy Lan - Truyện thơ của Lê Hữu Bình
 

Hoa xấu hổ (Phạm Thanh Khương)

Hoa xấu hổ (Phạm Thanh Khương)
VANTHOVIET.COM »
16/07/2011 | 15:04
Đã rất nhiều lần tôi cứ tủi thân cho một loài hoa mà người quê cứ nôm na gọi: Hoa xấu hổ. Tôi cũng biết, hoa còn có tên mà lớp trẻ rất mê, rất thích: Hoa Trinh nữ

HOA XẤU HỔ (Nhà văn Phạm Thanh Khương)

Đã rất nhiều lần tôi cứ tủi thân cho một loài hoa mà người quê cứ nôm na gọi: Hoa xấu hổ. Tôi cũng biết, hoa còn có tên mà lớp trẻ rất mê, rất thích: Hoa Trinh nữ. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, dù hoa có thể sẽ còn nhiều tên mĩ miều hay bay bướm, bóng bẩy hay thướt tha, dù hoa có tên hay đến đâu, với tôi, tôi sẽ chỉ gọi mãi tên hoa: Hoa xấu hổ. Như tiếng quê, đất quê, gái quê, người quê vẫn gọi nhau bằng cái tên: Cái Mít, cái Na, cái Bòng, cái Bưởi, cu Nhút, cu Cò, thằng Ngô, thằng Lúa. Tuy không bay bướm, không hay nhưng gần gũi biết bao, thân thiết biết bao và thương nhớ cũng biết bao. Tình quê, men quê còn đọng lại ấm áp ngay trong tiếng gọi mộc mạc của người.

Vào mỗi chiều khi chiếc thuyền câu trườn về bến. Khi cha vừa quăng cái dây bám vào chiếc cọc neo, tôi đã nhảy tót lên bờ, men theo triền đê tìm đến nơi có cụm hoa xấu hổ. Vẫn chiếc áo cộc hở vai, vẫn chiếc quần đùi còn vương bùn đất, còn tanh tanh mùi cá, tôi đánh bệt xuống vệ cỏ, lấy tay nhổ mấy thân cây cỏ may để trêu hoa. Tôi rất thích mỗi lần cọng cỏ may chạm hờ vào lá, cánh lá đang dang rộng là thế mà cũng từ từ khép lại. Nhất là vào buổi sớm, khi trên lá cây còn đọng đôi ba hạt sương li ti, trong vắt. Những lúc đó, lá cây khép lại như bờ mi, những hạt sương tràn ra, trông như giọt lệ còn vương trên mi mắt. Ngày đó tôi cứ nghĩ:Chắc vì tôi trêu làm hoa tủi thân mà khóc. Nhưng rồi sau này, khi đã đi học, đủ lớn, hiểu hơn về những chuyện cuộc đời, tôi lại nghĩ: Có phải không, hoa biết phận mình cả một đời chỉ nở bên bờ bên bụi, nơi góc ruộng, triền đê mà sẵn sàng khép mình nhường lại cho đời những khoảng không của đất trời để cho thiên hạ thả sức mà khoe hương, khoe sắc? Có phải không, hoa biết phận mình không thơm và cũng chẳng kiêu sa mà nhường nhịn? Hay vì hoa muốn nhún nhường trước tranh cướp, bon chen của đời? Biết mình, biết người, biết sống, biết đời có mấy ai được như hoa.

Có lẽ, suốt cả triền đê ngoài hoa cỏ may và hoa xấu hổ chẳng có loài hoa nào khoe sắc. Và có lẽ, cũng chỉ có một mình hoa xấu hổ làm bạn mà tôi rất thích được làm bạn cùng hoa. Dù nắng hay mưa, dù khô cằn hay phải ngâm mình trong nước, cây xấu hổ vẫn nở hoa và hoa vẫn cứ phơn phớt tím một đời. Những bông hoa xấu hổ tròn tròn nhỉnh hơn hòn bi ve có màu tim tím như những bông hoa hồng tú cầu nép mình bên nách lá. Hoa cứ nép bên nách lá mà nở, mà làm duyên cho cả triền đê có sắc màu bên con sông quê khuất vắng. Gặp ngày con nước lớn, những bông hoa xấu hổ nghiêng nghiêng mình bên dòng sông. Dù vắng bóng người, nhưng hoa cũng chỉ thấp thoáng bên bờ nước rồi lại ẩn nhanh vào bóng cỏ triền đê. Hoa như tự biết mình nên cũng khiêm nhường, thẹn thùng ngay cả khi làm dáng. Hoa như con gái quê tôi, giấu cả nụ cười sau vành nón trắng hay ấp bàn tay thẹn thùng che đôi má ửng hồng khi có chàng trai nói lời yêu thương nồng cháy.

Không kể mùa xuân hay mùa hạ, không phân biệt mùa thu hay mùa đông. Bốn mùa, khi mưa xuân bay bay làm dáng vương trên tóc người, lúc nắng hạ đen da cháy thịt hay khi heo may sà xuống cùng cánh én trốn đông, cũng không ngại ngần những ngày buốt giá, hoa xấu hổ vẫn nở, nở sáng một triền đê. Một triền đê cứ phơn phớt tím như dải lụa của mấy cô tiên nữ đem xuống sông giặt rồi hong trong nắng vàng chiều muộn vội về để quên ở lại. Rồi, đợi khi bóng người trên đồng đã vắng, cả triền đê rí rách tiếng bầy dế gọi nhau, dải lụa tim tím ấy theo gió đồng, nô giỡn dập dờn, dập dờn như con sóng nhỏ lăn tăn, lăn tăn suốt cả một dải đê màu phơn phớt tím.

Rồi tôi xa quê, tháng năm bươn trải mưu sinh. Những miền quê tôi qua, những khoảng rừng tôi đến, những vùng đất xứ người, ở đâu, khi nào, gặp màu phơn phớt tím của hoa tôi lại nhớ đến nôn nao về miền quê tuổi thơ đã sống. Nơi có triền đê, nơi cánh hoa người quê cứ nôm na gọi hoa xấu hổ. Nơi sắc phơn phớt tím của hoa như dải lụa bên sông mà các nàng tiên đem hong nắng vàng chiều muộn vội về để lại. Nơi cánh hoa như người quê lam lũ tảo tần nơi góc ruộng triền đê, e ấp thẹn thùng nở những bông hoa không hương, tròn tròn như những bông hồng tú cầu, làm dáng cho triền đê nơi khuất vắng. Nơi có cánh hoa, khi có ai vô tình chạm phải, nhún nhường khép cánh nhường lại cho đời cả một khoảng không dù là rất nhỏ. Nơi người quê tôi nhẫn nhịn cả đời cứ lặng lẽ làm ăn. Người quê tôi học hoa, nhẫn nhịn một đời để mưu sinh, làm chồng làm vợ, sinh con.

Hoa không kiêu sa mà sao lòng tôi luôn nhớ. Hoa không ngát hương mà sao trong mỗi giấc mơ quê tôi vẫn xao xuyến bồi hồi. Có phải không, chính cái sắc phơn phớt tím, chính sự nhún nhường nhẫn nhịn của hoa đã ủ trong tôi, đã dạy cho tôi nhận ra lẽ sống trên đời. Có phải không hoa ơi, sự lặng lẽ thủy chung, biết nhún nhường trước cuộc đời bon chen là điều hoa muốn gửi. Như hoa, cứ lặng lẽ âm thầm mang sắc màu cho triền đê quê một màu thương nhớ. Như màu hoa, cứ phơn phớt tím, lặng lẽ đi bên đời giữa muôn vàn toan tính của người.

Mùa này, hoa xấu hổ có còn phơn phớt tím triền đê?

Nhà văn Phạm Thanh Khương

Lên đầu trang   Trở lại  
 
Nội dung bình luận
CAM XUC - Gửi bởi: Nguyen Thanh Tuyen - 09/10/2011 | 16:23
Khiem nhuong, sang trong, ngot ngao... Nhu mot Tuy but hap dan goi moi. Toi thich the.
 
Vui lòng điền thông tin và gửi đến chúng tôi!
Họ & tên     Email  
Tiêu đề     Mã bảo mật  
 
Tản văn & Ký
Bữa tiệc ly – Tập truyện ngắn hay của Lê Hoài Nam - Sơn Đông - 07/04/2014
LÀM NGHỆ THUẬT - Đàm Lan - 15/12/2012
Quê tôi đi ra biển - Tản văn Nguyễn Minh Khiêm - 29/11/2012
Tri ân ngày Lễ Tạ Ơn (Nguyễn Thúy Hạnh) - 28/11/2012
XIN LỖI CỤ LOMONOSOV! (Hoàng Thảo Chi) - 19/11/2012
Ngày họp mặt (Công Khanh) - 17/11/2012
Hõm sâu Một vỉa ngời kỷ niệm long lanh - 16/11/2012
Bến Tre – điểm du lịch trữ tình mùa lễ hội - 15/11/2012
Vùng lõm - Tản văn Nguyễn Minh Khiêm - 13/11/2012
Yêu lắm sắc vàng mùa lúa chín - 07/11/2012
Câu chuyện giàu nghèo (Tản mạn của Đàm Lan) - 05/11/2012
Tre (Tản văn của Huỳnh Kim Bửu) - 02/11/2012
DÒNG SÔNG VÀ CON ĐƯỜNG - 02/11/2012
Mẹ quê (tản văn của Quỳnh Dao) - 21/10/2012
Những xúc cảm tháng mười (Nguyễn Thúy Hạnh) - 19/10/2012
HÀ NỘI: NGẪM NGHĨ TRÊN ĐƯỜNG ĐI - Hàn Sĩ Huy - 18/10/2012
Chùm tản văn Hoàng Thảo Chi - 17/10/2012
Những cuốn sách đi qua đời tôi (Hàn Sĩ Huy) - 10/10/2012
Cổng làng (Nguyễn Minh Khiêm) - 08/10/2012
Năm rồng nói chuyện rồng - 30/09/2012
Trang 1/8: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Sau
 
Thông tin liên hệ
Thư ký thường trực
Biên tập viên
Thanh Nhã
thanhnha@vanthoviet.com
ĐT: 097 650 44 33
Tin bài mới nhất
Nội dung bình luận
THỎA TẤM LÒNG - Từ Đức Khoát - 06/12/2012
Thơ - dạo Tây Hồ - Trần Đình Thư - 06/12/2012
Nhắn tin - nguyenthiphung - 06/12/2012
Xúc động ! - Nguyễn Phước - 04/12/2012
ghen - đăng trình - 04/12/2012
Cảm ơn chị Phụng - Đàm Lan - 04/12/2012
nhận xét - NGÔ TOÀN THẮNG - 03/12/2012
SỬA LẠI BÀI HOẠ - Ngô Thái - 03/12/2012
Nhan qua - Thanhnhan - 02/12/2012
Bạn đọc - Pham Minh Giắng - 30/11/2012
Ý Tưởng Mỹ Thuật - Thiết kế Web
Nước khoáng Tip Top