Thành viên mới
Tìm kiếm
Đăng ký nhận tin
TamQuoc.vn
Thúy Lan - Truyện thơ của Lê Hữu Bình
 

Chùm tản văn, bút ký - Xuân 2012 của nhiều tác giả

Chùm tản văn, bút ký - Xuân 2012 của nhiều tác giả
VANTHOVIET.COM »
20/01/2012 | 06:34
Tết chợ quê một thuở (Phạm Thanh Khương)
Tà áo lụa đầu xuân (Ái Nghĩa)
Những ngày tháng chạp (Nguyễn Bá Hòa)

TẾT CHỢ QUÊ MỘT THUỞ

Phạm Thanh Khương

Thế là vừa đúng 30 năm tôi mới có dịp trở lại quê ăn tết. Tôi đã đi nhiều nơi, cũng đã trải qua nhiều cái tết ở các vùng quê khác nhau. Mỗi nơi mỗi vẻ, nhưng dù ở đâu, dù bất cứ nơi nào hình ảnh chợ quê nằm bên gốc cây bàng già mốc meo, sù sì ở cái làng Nang quê tôi, nơi chôn nhau cắt rốn ở vùng đồng đất Thái Bình cứ hằn trong nỗi nhớ, là sự ám ảnh mỗi độ tết đến xuân về.

Ngày đó, vào khoảng những năm sáu mươi, bẩy mươi của thế kỷ 20, khi mà mọi chế độ tiêu chuẩn đều nằm trên tờ giấy với cuốn sổ quy định từ lạng muối, cân đường, hộp sữa đến lạng thịt, lạng mỡ lợn, vài ba lạng đỗ xanh, dăm ba bó lá dong để gói tấm bánh chưng, bánh dầy cũng được ghi chép chi tiết đến từng đầu người, đầu hộ. Cứ vào những ngày giáp tết, người người tay cầm cuốn sổ bìa xanh quăn góc, trên mỗi trang giấy còn vương mùi nước mắm, mùi dầu hỏa xếp hàng chờ đến lượt. Nằm ngay cạnh cửa hàng hợp tác xã mua bán là cái chợ quê ẩn mình dưới gốc cây bàng có tới cả chục tán xòe rộng che kín cả khu đất giữa làng với mỗi chiều dài rộng vài ba chục bước chân. Cái mảnh đất bằng phẳng ấy là cái chợ quê của làng tôi.

Khác hẳn với các phiên chợ khác. Vào ngày giáp tết, trên mảnh đất nhỏ làng để dành làm chợ người ta quy ra các khu bán hàng hóa khác nhau. Chỗ bán rau, nơi bán thịt, khu bán hoa quả, chỗ bán đồ thờ, giấy tiền, hàng mã, đồ trang trí ngày tết. Hàng quà của chợ chủ yếu là sản phẩm từ vườn, từ ruộng, từ ao, từ chuồng của các gia đình làm lụng, trồng cấy, chăn nuôi còn dư thừa hay bớt ra nhân ngày tết đem bán để có tiền sắm lễ, dành dụm làm quà mừng tuổi cháu con.

Đông nhất trong chợ người qua kẻ lại có lẽ là mấy nơi bán lá dong rừng, bán hoa quả cam, quýt và bán đồ lễ. Chỗ bán lá dong rừng, cái thứ lá dài, cứng, dày, giòn có màu xanh thẫm. Lá dong rừng không to và mềm như lá dong nhà. Bề mặt của lá chỉ rộng không quá gang tay mà những nhà trong vườn không có được dải lá dong quê mua về để gói bánh chưng, bánh giò, bánh dầy. Kế bên hàng bán lá dong là vài ba bà trong làng làm hàng xáo. Không như các chợ phiên khác, vào ngày tết, các bà thường chỉ bán duy nhất gạo nếp. Những thúng gạo nếp vun đầy có ngọn, hạt trắng, mây mẩy, ong óng người làng mua về đồ xôi, gói bánh. Bám xung quanh cái gốc bàng có hàng phiến đá đã nhẵn thín những dấu người ngồi là vài ba bà mang dăm ba ống đỗ xanh trồng trong vườn nhà, cùng dăm ba mẹt bán kim chỉ của mấy bà buôn hàng xén, tạp hóa và dăm ba người ngồi sau chiếc thúng có vài ba trái bưởi, quả phật thủ hay đôi ba nải chuối vừa lấy từ trong bồ ủ ra còn phảng phất thơm mùi hương rấm.

Ồn ào và ầm ĩ nhất có lẽ là mấy hàng bán thịt lợn. Trên cái tấm phản đóng ghép từ hai ba tấm gỗ xoan, gỗ nhãn kê lưng lửng thắt lưng người là những tảng thịt lợn còn âm ấm nóng. Miếng thịt hồng, tươi, chắc vưng vức được xẻ ra theo yêu cầu của mỗi người mua. Có lẽ lợn nuôi chuồng nhà mới giết mổ nên miếng thịt trông không thâm đen và nhão như thịt của cửa hàng hợp tác xã bán. Tiếng hỏi giá nhỏ nhẹ của người mua, câu trả lời chao chát, gắt gỏng của mấy bà hàng thịt, tiếng dao gại vào thanh đá loẹt xoẹt, tiếng nhắc trả tiền thừa, tiếng chặt xương côm cốp rổn rảng. Thường mỗi nhà chỉ đủ tiền mua dăm ba lạng về để làm nhân gói bánh chưng cho kịp ngày ba mươi thắp lên bàn thờ tổ tiên cho đủ lễ. Mặc dù thịt lợn nuôi chuồng nhà nhưng do người mua chỉ dăm ba lạng nên miếng thịt cắt dài trông như giải vải.

Âm thầm và có lẽ sạch sẽ nhất là chỗ bán câu đối tết. Phía trên chiếc chiếu trải nằm ếp xuống mặt đất là những tấm giấy điệp màu hồng mấy cụ đồ nho già tay vê vê xoăn đầu bút lông. Khi nghiêng người, lúc cúi rạp, các cụ đồ nắn nót viết từng nét, từng chữ theo lời người đặt. Mỗi khi viết xong, các cụ gác ngọn bút lên mép chiếc nghiên, ngả người về sau, vươn tay, bẻ đốt giải mỏi. Ở khu này, tuyệt nhiên không có lời rao giá trả giá. Tùy vào số lượng chữ ít hay nhiều của người xin, tùy vào người viết là ai, đợi khi chữ viết khô, người viết cuộn tròn tấm giấy lại mà người mua cứ lặng lẽ bỏ vào trong chiếc bị cói khi dăm ba hào bạc lẻ, hoặc nhiều vài ba đồng trả công người viết.

Nơi thơm nhất, tịnh nhất là chỗ mấy cụ nhà chùa bán hương và bán giấy tiền vàng. Mùi hương thơm dìu dịu từ những sợi khói hương trầm phơ phất bay lên. Câu chào mua hàng cũng nhẹ, lời trả giá cũng mềm. Bàn tay gói hàng trả khách nhẹ nhàng gửi theo câu tụng nhẹ. Trên gương mặt người bán, trong ánh mắt người mua chan chan một miền hoài vọng.

Đông, xôm và vui nhất là khu bán pháo tết. Cứ mỗi chỗ người bán pháo tết thường có lũ trẻ quây vòng trong vòng ngoài. Để thu hút người mua và cũng làm mồi cho lũ trẻ bắt bố mẹ mua pháo tết, thỉnh thoảng người bán lại rỡ đôi ba quả từ dây pháo dở châm đầu que diêm ném xuống cạnh chân hoặc tung lên cao. Tiếng pháo nổ lẹt đẹt, đì đùng như kéo mùa xuân về sớm, cho lũ trẻ háo hức chờ giao thừa mà quên đi chuyện sắm áo mua quần diện tết. Thi thoảng, mấy hàng bán pháo lại hào phóng châm lửa cho quả pháo thăng thiên loẹt xoẹt bay vút lên trời, để lại phía sau cái màn khói trắng ngoằn ngoèo kéo theo bao con mắt mơ ước.

Còn một nơi trong chợ mà thường mỗi khi mua hàng xong các bà các mẹ lại ghé qua là chỗ bán ngô rang để mua làm quà cho lũ trẻ mỗi khi chợ về. Những thúng ngô rang nở bung trắng trắng còn lấp lánh ánh vàng vàng của vẩy ngô bám lại. Người nhiều mua cả ống, người ít nửa cóng, thậm chí chỉ một phần ba cái cóng bò làm từ vỏ hộp sữa ông thọ. Tiền mua quà chợ là vài đồng năm xu còn lại khi đã mua sắm còn dư. Tiếng đồng xu người bán thả vào trong chiếc cóng bơ loong coong, loong coong.

Có lẽ, nơi bán nhanh tan và ít người đến nhất là chỗ bán gà, vịt, ngan. Người làng bao giờ đến gần tết cũng thường chuẩn bị từ vài ba tháng đã cho xuống ổ một hai đàn gà con. Những gia đình đi mua chẳng qua là do giáp tết, trời lạnh, có giá, đàn gà gặp sương muối bị cúm, không còn gà cúng nên phải đi mua. Người quê tôi gà cúng khi giáp canh, lúc giao thừa nhất quyết phải là gà nhà nuôi. Các cụ cao niên thường cho rằng, con vật cúng thần linh, gia tiên vào giờ khắc đầu tiên của năm thì phải của nhà trồng cấy chăn nuôi. Còn nếu đồ mua ngoài chợ của nhà khác có cúng cũng không thiêng vì là vật của người. Vì thế, nếu gia đình nào chẳng may phải đi mua thì thường phải mua về nhà trước ba bốn hôm để cho con vật được ăn cơm, ăn gạo nhà mình, lấy vía trước khi làm lễ.

Gần trưa chợ vãn rồi tan. Trên tay, trong chiếc thúng cắp nách tong tả theo người ra về là những câu thăm hỏi giá bán giá mua với những hàng quà sắm sanh ngày tết cùng gương mặt người ủ nét xuân cười. Tay bám gấu áo mẹ, le te chạy theo, lũ trẻ trên tay cầm con tò he sắc mầu mùa xuân đã hội.

Tôi lắng nghe trong gió, trong dìu dịu hương trầm tiếng người xưa vọng lại. Tôi nhận ra, cái dư âm chợ quê theo mẹ đi chợ sắm tết ngày nào đã làm nên ký ức khôn nguôi trong tôi mỗi độ xuân về. Cái góc chợ quê nhỏ nhoi bên gốc cây bàng già với những hương vị vườn tược làng quê đã cùng người làm nên những mùa xuân của một thời gian khó.

30 năm trở lại, chợ quê nay đã xa rồi. Tết đến, người làng rủ nhau lên siêu thị mua hàng, sắm lễ. Chợ quê đìu hiu khuất lấp sau những dãy nhà cao tầng mới dựng. Cây bàng già xưa ai đã hạ. Những phiến đá bao quanh gốc nhẵn dấu người ngồi nay cũng không còn. Nơi xưa, chỗ mấy cụ đồ nho cho chữ chỉ còn bóng người phơ phất trong tâm trí. Tháng tháng, năm năm biết chợ quê có còn trong nỗi nhớ những người trẻ bây giờ, trong những người bán quê lên phố thị.

Chợ quê hời, chợ quê hỡi, chợ quê ơi!

P.T.K

Ái Nghĩa (Hội An)

TÀ ÁO LỤA ĐẦU XUÂN

Tùy bút

Ngày tết, người ta kiêng cử tránh chuyện buồn, luôn tìm cho mình một nụ cười, và vui vẻ với những người chung quanh. Ấy vậy mà sáng nay mồng một tết, lòng tôi bỗng thổn thức một nỗi nhớ vô bờ với hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Tôi nhớ mẹ tôi vì chợt thấy hình dáng một người phụ nữ vừa đi qua trước ngõ. Chị mặc một chiếc áo dài lụa vàng theo kiểu xưa, đi đôi guốc cao gót, đầu đội chiếc nón lá che mát mái tóc dài đen mượt, tay dắt một đứa bé gái chừng bảy, tám tuổi, bận một chiếc đầm mới màu đỏ tươi. Chắc hẳn nó là con của chị. Trong mắt tôi chị trông đẹp hẳn lên giữa cảnh rộn ràng của phố xuân rực rỡ muôn hồng ngàn tía. Tôi nhìn theo cho đến khi chị khuất dần trong đám đông, cũng là lúc hình ảnh của mẹ tôi hơn bốn mươi năm trước hiện về. Ấy là cái thuở tôi mới lên mười, quấn quít bên mẹ để chờ đón giao thừa. Tôi thao thức, rạo rực khi nghĩ đến những bộ đồ mới, đôi dép mới, chiếc mũ mới đang nằm im trong ngăn tủ đợi tôi. Những kỉ niệm đầy thần thoại và thiêng liêng của đêm giao thừa ngày xưa với mẹ vẫn tràn trề trong hồn tôi trong mỗi lần tết đến. Tôi trông cho trời thật nhanh sáng để tung tăng theo mẹ đi chùa lạy Phật và đến nhà bà con để mẹ chúc mừng năm mới. Tôi còn nhớ ngày mồng một của tết ấy, mẹ dẫn tôi đến thăm một bà bạn của mẹ. Trên chiếc bàn trải tấm khăn bằng nilon có in đủ hình hoa quả đầy màu sắc là mấy hộp bánh, mứt, trà, nước. Đã có mấy dì tới trước. Họ vui vẻ chào mừng và chúc nhau một năm mới tốt đẹp với những lời chúc và nụ cười thật giản dị, chất phác nhưng ăm ắp tình người . Bà bạn mẹ tôi giở khay mứt và bảo tôi ăn. Tôi còn dè dặt vì thoáng thấy đứa con trai của bà, trạc bằng tuổi tôi, ngồi cuối giường nhìn tôi đăm đăm, dường như có ý "răn đe" tôi chớ có lấy nhiều "bỏ túi". Chợt tiếng bà bạn mời mọi người: " Mời mấy chị lủm miếng trầu năm mới !". Tôi nghe có gì ngồ ngộ và thu hút trong lời mời ấy khiến tôi quên bẵng mấy lát mứt gừng, mứt khoai, mứt bí xanh, đỏ, trắng, vàng đầy khêu gợi trong khay. Trên đường về tôi thắc mắc hỏi mẹ tại sao ăn miếng trầu mà dì ấy nói lủm miếng trầu. Mẹ cười thành tiếng, xoa đầu tôi giải thích: " Dân quê ở làng mình đôi khi dùng tiếng "lủm" để thay tiếng "ăn" đó con!". Ôi, lúc ấy tôi đã cảm giác được bàn tay mẹ mềm mại làm sao! Nhìn mẹ cười và nói, tôi chợt nhận ra mẹ tôi rất đẹp, dáng thon cao trong chiếc áo dài lụa màu hồng phấn với chiếc nón lá mới che mái tóc đen tuyền thơm mùi bồ kết của mẹ trên con đường làng dìu dịu nắng xuân.

Hình ảnh của mẹ vào ngày đầu xuân năm ấy là hình ảnh đẹp nhất trong đời tôi, nó đẹp một cách chân quê như cô Tấm, một cách thanh khiết như nàng Bạch Tuyết trong tuổi thơ đầy cổ tích của tôi.

Thế rồi bao nhiêu năm qua cuộc đời của mẹ vẫn gắn với ruộng đồng, vẫn đầu tắt, mặt tối với bao nhiêu công việc của một bà mẹ quê tảo tần hôm sớm.Tấm lưng ong ngày xưa của mẹ đã trở thành sân phơi giữa hai mùa mưa nắng, lo cho anh em chúng tôi khôn lớn, mẹ đã đánh mất mùa xuân.

Nhiều năm sau, tôi lớn lên theo chồng về xứ xa, bỏ lại làng quê xưa và người mẹ hiền với đôi bàn tay nứt nẻ chai sần, gương mặt gầy còm theo năm tháng.

Nhớ một lần tôi về thăm mẹ mà không báo trước. Từ đầu ngõ tôi đã thấy mẹ ngồi bên ngạch cửa, mắt đăm chiêu nhìn vào khoảng không phía trước. Tôi đến sát bên, nhưng mẹ vẫn không hay. Tôi khẽ gọi. Mẹ giật mình và nhận ra tôi. Mẹ đứng vội dậy, ôm lấy tôi, nước mắt chảy dài. Mẹ nói trong tiếng nghẹn: "Mẹ đang ngồi nhớ con, chẳng biết giờ này con đang làm chi, có khỏe không..." Tôi đứng im trong vòng tay mẹ để tận hưởng những phút giây hạnh phúc hiếm hoi này. Tôi thấy tôi tan dần, tan dần và trở về với đứa trẻ lên mười của ngày tết xa xưa...

Mẹ ơi, hôm nay mồng một tết. Chắc các anh, các em còn ở gần mẹ đã về mừng tuổi mẹ rồi. Riêng con, một mình ngồi đây, nhìn một người phụ nữ qua đường tha thướt với chiếc áo lụa vàng mà chạnh lòng nhớ mẹ ngày xưa. Mẹ yêu ơi, mùa xuân ơi! Những tà áo xuân một thời bên mẹ nay đâu để sáng nay con bắt gặp lại dáng mẹ bốn mươi năm trước qua hình bóng một tà áo lụa đầu xuân.

Mùa xuân còn thắm dung nhan

Gương soi tuổi mẹ, thời gian... nói gì?

Mẹ ơi, con yêu và nhớ mẹ nhiều!!!.

A.NG.

__________
 
NHỮNG NGÀY THÁNG CHẠP

(Tản văn của Nguyễn Bá Hòa)

Cái rét vừa đủ cho ai đó khoe áo len màu ngọc. Thi thoảng một cơn mưa nhỏ vội vàng đến vội vàng đi. Hàng cây sạch bụi đường sáng trưng màu xanh lá. Những ngày tháng chạp sau tiết tiểu hàn nhưng trời vẫn xanh, mây vẫn trắng, một chút nắng dịu dàng.

Lang thang trên phố đông người, cảm nhận hương xuân tràn trề khắp nẻo. Thành phố trẻ đón mùa xuân bằng những pa nô tươi tắn sắc màu. Những câu gọi mời, những thông điệp cho một mùa vui mới được giăng mắc các ngả đường. Những giỏ hoa đủ màu đan xen kết thành những hình tượng đẹp mắt đặt giữa phố phường. Con lươn giữa đại lộ được dặm thêm sắc hoa vàng trên thảm cỏ non xanh. Hai bên đường hàng quán bày biện phô trương mời chào người mua sắm. Những vòng xe hối hả như chạy đua với những ngày tháng cuối.

Qua những lối đi bê tông lang thang vào những con hẽm nhỏ mới thấy mùa xuân đang đến thật gần. Bờ thành cổng ngỏ khoác lên chiếc áo mới còn hăng hắc nồng vôi. Nhà cửa được tân trang sơn mới. Những cây mai trong vườn đã trút lá, những cành xương đang rạo rực chờ đợi sự thăng hoa. Những chậu thược dược, cúc, hồng đang đơm nụ. Mảnh vườn con trước sân nhà được chăm tỉa cẩn thận, một vài luống rau đủ loại: cải, xà lách, ngò, ... có lẽ dành cho những ngày không họp chợ. Củi đã gom, nếp đã trữ, lá chuối lá dong đã sẵn sàng cho nồi bánh chưng, bánh tét. Chiếc cassets nhà ai vang lên bài ca mừng xuân quen thuộc " Xuân đã đến rồi gieo rắc ngàn hồn hoa xuống đời. Xuân đem niềm vui cho ngày xanh không hoen lời than...”. Mỗi nhà tờ lịch cũ đã được thay mới. Không ai bảo ai cùng nhau đếm ngược thời gian.

Cái se se lạnh, cái nắng dịu dàng, lất phất những hạt mưa, ôi những ngày cuối năm thật là tuyệt diệu. Lang thang để cảm nhận để hy vọng và hạnh phúc bỗng tràn về. Một mùa xuân mới tươi nguyên trở về bỏ lại sau lưng ngày hôm qua và tờ lịch cũ. Ai biết được được tờ lịch cũ và ngày hôm qua đã đi đâu, về đâu?

NBH
_________________________
 
 
Trần Huy Minh Phương
 

 Miên man dòng xuân

 

Thoáng một cái, xài hết ba trăm sáu mươi lăm ngày mà hổng biết. Bao dự tính giằng co rồi dang dở, chưa kịp nghĩ thấu, chưa xiết làm xong, phân vân nhiều nốt lặng, yêu người chưa sâu nặng, nợ người chưa trả xong … ngày giũ vội qua đi. Ngẩn ngơ, mùa về!

Mai đã vàng sân thắp nến sáng hồng rợp trời, đào hồng phơn phớt mọng trái tình ấm nồng khai xuân. Em chúm chím áo thơm mùi tết, ta loanh quanh ngỡ ngàng trước Giêng. Trái Giêng thì ngon, tròn vành vạnh nõn, miết một đường trăng cho sóng bút khơi thơ lòng … ừ! Mới đó lại bóng xuân lồng lộng đầu ngõ cho mé hiên đời ta cũng rạo rực một niềm yêu, giọt sương sớm mai xuân chừng như trong veo và lung linh ngàn sắc nắng ngọt.

Xuân về! Giũ sạch muộn phiền giằng co ngày lao nhọc.

Tết kìa! Náo nức thơm phong vị nghìn xưa.

Ta cùng em du xuân thơ thới bên trời đất, lắng sâu long niệm nhớ người xưa: viếng lại nghĩa trang mộc mạc ân tình xanh rêu huyền sử bi hùng; rủ nhau về thăm lại nơi đã từng một thời nương náu, đẹp thay câu "nhường cơm xẻ áo …”; đẹp trong hôm nay tên của những con đường, tên những ngôi trường mà các vị tằng tổ của chúng ta đã sống và cống hiến trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc và kiến quốc. Ta du xuân để thấy lòng mình lớn thêm sau mỗi chặng đường của cuộc hành trình từ CON đến NGƯỜI!

Em ơi!

Kìa mùa xuân rực rỡ rủ tua trời màu ngọc bích.

Kìa lòng ta hội ngộ cùng ân tình thôn dã. Kính lạy nông dân nuôi đời ta lớn. Kính lạy lam lũ cho ngày xanh mơn man.

Mẹ đã cười bên thềm xuân. Cha đã nâng chén trà trong sương sớm chờ đón các con vui về sum họp.

Nẻo xa nghìn trùng nay đã trùng phùng.

Và đêm nay, ta lại nghe bà kể bắt đầu từ "ngày xửa ngày xưa …” mà nụ cười rơi tòm cùng trăng sao nhé! Đó, mo cau, quạt giấy rồi cái mền cũ tả tơi choàng qua vai đã bao lần làm long bào hoàng tử, làm áo dài cô dâu, làm đuôi rồng, đuôi phụng ủ ấm ta suốt dọc miền thơ. Không biết rồi đây cháu con mình có còn thích nghe cổ tích từ sau bồ lúa, ngoài sân rơm, chái hiên nghe khói bếp hay là chúng nó xem và nghe từ bàn phím, từ khoa học công nghệ thông tin. Thời đại phải vậy mà. Hoài xưa để ru cho con trẻ bây giờ nung nấu nhiều ý tưởng đẹp cho đời xanh trong tiếng hát. Cho lòng xôn xao gió tết.

Mùa xuân nầy, ơi! Huyền, Thoại, Thạch, Lộc, Ninh, Trung, Quân, Tú, Phong, … có tỉa lá kịp, giắt kịp lộc vàng niềm vui cùng con cháu vướng vít chân son, lon ton qua ngày nắng chảy tràn hân hoan.

Rơm thơm vàng thả khói tít trời xa, xốn xang chưa kìa! Lữ khách chưa kịp xuân, giẫm lại ngày thu cũ mà đợi chờ hời ru. Trăng treo lơ lửng … uống đi em, uống đi anh những giọt trong veo từ nơi bắt đầu nguồn hạnh phúc.

Tiếng quê hương da diết miết tình, nhớ thương hoài cái giậu mồng tơi, rau tập tàng sau nhà mẹ nuôi ta lớn. Nhớ thương hoài người bên giậu mồng tơi giờ hai con đã qua ngày xuân huyền thoại. Ta đã xa bao lâu rồi nhỉ?! "Lá diêu bông” ta tìm hoài hổng thấy. "Bến My Lăng” ta ngồi chờ rền rĩ cùng trăng sao đã bao lâu chưa thấy người về.

Xuân nầy con về kịp, kỷ niệm đằm sâu trào dâng dâng mắt sóng, cánh mai vàng lấp lánh nụ cười xuân. Vạch tiếp trang đời cho lòng thêm rộng mở để CÕI NGƯỜI còn thương lắm những buồn, vui. Ràn rạt mùa đi. Hãy để ta thật sự đơn độc đi em, rồi ta sẽ thấy sự hoan hỉ của đời, sự sum vầy của mỗi người, mỗi nhà và vút cánh én bắt đầu từ một bình minh lựng đỏ.

 

.Cù Lao Dung, ngày 18 – 11 – 2009 &

Thạnh Trị, ngày 18 – 02 – 2010

(Sáng mùng 5 Tết Canh Dần).

T.H.M.P

Lên đầu trang   Trở lại  
 
Vui lòng điền thông tin và gửi đến chúng tôi!
Họ & tên     Email  
Tiêu đề     Mã bảo mật  
 
Tản văn & Ký
PHẠM XUÂN TRƯỜNG – CHÁY HẾT LÒNG VỚI NHỮNG ĐAM MÊ - 02/10/2011
Bạn ta (Đàm Lan) - 15/09/2011
Quê nhà thương nhớ (Tản văn Thiếu Hoa) - 15/09/2011
Tạp văn: Tản mạn về sự tích bánh trung thu - 12/09/2011
Nửa vầng trăng mênh mông (Tạp bút Nguyễn Thị Phụng) - 08/09/2011
“CÓ PHẢI EM LÀ MÙA THU HÀ NỘI” (Chử Thu Hằng) - 06/09/2011
Đừng là khúc độc hành (Huỳnh Văn Thống) - 28/08/2011
Cuộc phỏng vấn (Đàm Lan) - 28/08/2011
Năm tháng đời người (Trọng Bảo) - 25/08/2011
Lão đại Lưu Đạt… (Nguyễn Đức Hòa) - 14/08/2011
Vầng trăng tháng Bảy (Đàm Lan) - 14/08/2011
Những thằng già nhớ mẹ (Vũ Thế Thành) - 12/08/2011
Tản mạn Phượng - Đào Vinh - 04/08/2011
Chiều trên hồ Việt An (Hoàng Hiếu) - 03/08/2011
Với Quế Sơn yêu thương (Ký- Nguyễn Thị Phụng) - 30/07/2011
Quế Sơn – Hội An ngày 28 tháng 7, tạp ghi – Phạm Lưu Đạt - 29/07/2011
Nghịch cảnh (Đàm Lan) - 23/07/2011
Hồn nhiên (tùy bút thơ của Nguyễn Anh Tuấn) - 22/07/2011
Hoa xấu hổ (Phạm Thanh Khương) - 16/07/2011
Điểm mặt thời gian (Tản văn của Đàm Lan) - 10/07/2011
Như ngửa bàn tay anh đón sao rơi (An Thảo) - 03/07/2011
TÔI VIẾT TRUYỆN NGẮN “NGƯỜI ĐÀN BÀ CỌP VỒ” (Dương Phượng Toại) - 02/07/2011
ĐỘC THOẠI TRÊN MỘT CHẶNG VẠN LÝ TRUNG HOA (Bút ký) - 27/06/2011
Tôi hiểu về "đạo thơ" như thế nào? (Thuỷ Hướng Dương) - 22/06/2011
Mấy chốc mà đời thành cỏ hoa (Tản văn của Đinh Thanh Hải) - 22/06/2011
Báo chí (Tùy bút của Đàm Lan) - 18/06/2011
Tạm biệt Anh (tản văn của Song Thùy) - 14/06/2011
Tản mạn về hành trình của một truyện thơ (Hàm Long) - 07/06/2011
Vật thực (Tản văn của Đàm Lan) - 05/06/2011
Hà Nội qua thơ của những thi nhân (Phạm Ngọc Thái) - 05/06/2011
Mưa nắng miền Đông (Hà Diệp Thu) - 04/06/2011
Người về hồn sóng Quy Nhơn (Nguyễn Thị Phụng) - 01/06/2011
Xem phim Nợ đa tình (Tạp văn của Thanh Trắc Nguyễn Văn) - 21/05/2011
HÀ NỘI CỦA TÔI ĐANG VÀO MÙA SẤU (Chử Thu Hằng) - 19/05/2011
Công viên địa chất toàn cầu - Bút ký Lâm Xuân Vi - 17/05/2011
HOÀNG CẦM GIỮA CÕI DIÊU BÔNG (AN THẢO) - 05/05/2011
Theo con sóng vơi đầy - Bút ký của Nguyễn Thị Phụng - 03/05/2011
Ơi cánh cò cánh vạc- Bút ký của Dương Phượng Toại - 28/04/2011
VÒNG TAY XA ẤM TRƯỚC NGỰC THỜI GIAN - Tản bút của DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI - 26/04/2011
Bay lên khát vọng Bạch Đằng - Lê Duy Thái - 22/04/2011
Một chút cho "Thơ tình duyên hải miền Trung" - Nguyễn Thị Phụng - 21/04/2011
Đong đầy nỗi nhớ Hà Nội - Duy Thủy - 20/04/2011
Hà Nội đêm trở gió - Tản văn: Chữ Thu Hằng - 19/04/2011
CHIẾC KHĂN Ở NHÀ SÁNG TÁC ĐẠI LẢI - Lê Bá Hạnh - 17/04/2011
Ước gì có cánh - Tản văn của Dương Hiền Nga - 16/04/2011
Về thăm quê nội - Ký của Minh Hương - 12/04/2011
Dáng xưa tôi tìm - (Phan Trang Hy) - 11/04/2011
VIỆT NAM- AI CŨNG LÀ HIỆP SĨ! (Hồ Chí Bửu) - 07/04/2011
Suy tư - Tản văn của Trần Huyền Nhung - 05/04/2011
Làn Hương – nâng tầm thương hiệu trà B’Lao. ( Tản văn của Trần Huyền Nhung) - 04/04/2011
Biển mưa- Liên ký của Đàm Lan - 01/04/2011
Hạnh phúc trong tĩnh lặng - Song Thùy - 28/03/2011
Cùng Trần Vân Hạc Lên Tây Bắc Hái Thơ (Nguyễn Nguyên Bảy) - 19/03/2011
Anh không bước nổi qua tà áo em! - Trần Vân Hạc - 06/03/2011
Nguyễn Nguyên Bảy Thủng thẳng với thơ... (Phần 1) - 04/03/2011
Trang 2/2: Trước  1, 2
 
Thông tin liên hệ
Thư ký thường trực
Biên tập viên
Thanh Nhã
thanhnha@vanthoviet.com
Tin bài mới nhất
Nội dung bình luận
THỎA TẤM LÒNG - Từ Đức Khoát - 06/12/2012
Thơ - dạo Tây Hồ - Trần Đình Thư - 06/12/2012
Nhắn tin - nguyenthiphung - 06/12/2012
Xúc động ! - Nguyễn Phước - 04/12/2012
ghen - đăng trình - 04/12/2012
Cảm ơn chị Phụng - Đàm Lan - 04/12/2012
nhận xét - NGÔ TOÀN THẮNG - 03/12/2012
SỬA LẠI BÀI HOẠ - Ngô Thái - 03/12/2012
Nhan qua - Thanhnhan - 02/12/2012
Bạn đọc - Pham Minh Giắng - 30/11/2012
Ý Tưởng Mỹ Thuật - Thiết kế Web
Nước khoáng Tip Top