TRÊN HẠT SƯƠNG GẦY
(Ngô Đồng)
Tay cầm kỷ niệm săm soi
Thấy ngàn vết quất vài nơi úa vàng
Ngày em lệch chuyến đò ngang
Thuyền tôi úp mạn thôi sang bến đời
Một người đi với một người
Một người ở lại mà cười đắng cay
Buồn khoe trên hạt sương gầy
Bước chân lại nối nhữngngày không tên.
Lời bình:
Da diết một nỗi buồn – "Trên hạt sương gầy” của Ngô Đồng.
Trên nền nhạc bài hát "Riêng một góc trời”, bài thơ "Trên hạt sương gầy” cứ thế, thăm thẳm đi vào hồn tôi…
Tôi đã đọc các bài thơ của Ngô Đồng: Nhặt nhốt, Tối om, Người tình trong gương tím, Ngày xưa Hoàng Thị…. Ở một bài, tôi đã viết cảm nhận rằng:
"Câu thơ chẳng thể giấu lòng
Tự mình làm nên bức họa”
Mỗi bài thơ, mỗi câu thơ của Ngô Đồng là một nét vẽ cho bức chân dung dần hiện… "vô tình làm nét thơ buông”.
Người họa sĩ cố giấu mình trong ngôi nhà ảo, không cho ai biết tên thật, có địa chỉ là "ngồi giữa hư không”, sở trường là "nhìn”, nhưng không giấu được mình qua những câu thơ đầy tâm trạng. Tôi đã bắt đầu có sự hình dung về một Ngô Đồng như thế này:
"Đa tình, đa cảm, đa đoan
Để gương soi lại vỡ oan mất rồi!
Gót ngà đã bước theo người
Ngô Đồng thao thiết giữa trời tương tư...”
(Cảm nhận về bài "Người tình trong gương tím”)
Đến với bài thơ này – "Trên hạt sương gầy” lại một lần nữa cho tôi cái cảm giác ấy. Dĩ vãng tràn về nhức buốt kỉ niệm trong bàn tay:
"Tay cầm kỷ niệm săm soi
Thấy ngàn vết quất vài nơi úa vàng”
Một lá thư cũ được gìn giữ từ lâu, sao hôm nay lại lấy ra để thêm một lần thấu đến tận cùng nỗi đau tan vỡ! Tưởng thời gian qua sẽ làm cho vết thương xưa đã lành, nỗi đau đã nguôi ngoai, không ngờ, chỉ một chút gợn thôi cũng làm cho vết thương ấy bầm lên, tê tái! Tưởng đã từng trải qua bao nhiêu giông tố thì tâm hồn sẽ không còn quá nhạy cảm hay bất ngờ trước biến động cuộc đời! Nhưng không ngờ, nhìn lại kỉ niệm bằng cái nhìn "săm soi” khách quan lạnh lùng, thì lại thấy mỗi nếp gấp của kỉ niệm là "ngàn vết quất”, để đau lại càng thấm vào tận tủy tận xương! Tại sao? Bởi lẽ kỉ niệm ấy ngọt ngào quá, thủy chung quá, vậy mà hiện thực lại đắng cay quá!
"Ngày em lệch chuyến đò ngang
Thuyền tôi úp mạn thôi sang bến đời”
Hy vọng vỡ tan, con thuyền tình không về bến nữa! Người đàn ông không thể khóc vì một cuộc tình, đành nuốt ngược vào tim những xót xa cay đắng mà "người tình trong gương tím” đã để lại, đã gây nên. Không khóc được, đành cười vậy thôi!
"Một người đi với một người
Một người ở lại mà cười đắng cay”
Thế nên, ca từ của "Riêng một góc trời”, hơn bao giờ hết, đã nói thay Ngô Đồng mọi nỗi niềm: "Đời như sương khói, mơ hồ, trong bóng tối . Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi, riêng một góc trời… Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá. Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau”. Đến đây, hình ảnh "hạt sương gầy” lặng lẽ xuất hiện, long lanh đọng trên câu thơ, thay cho vạn lời buốt giá! Quãng đời còn lại chỉ còn là hư vô, với những bước chân "không tên” cứ âm thầm như thế!...
"Buồn khoe trên hạt sương gầy
Bước chân lại nối nhữngngày không tên”
Sự nghẹn ngào trong "Trên hạt sương gầy” đã bóp chặt trái tim tôi!…
31/5/2011
(Quỳnh Trâm)












