Sau khi tập thơ "Phiên khúc sang mùa” (song ngữ Việt – Anh) của Mai Hữu Phước (Thiếu Khanh chuyển ngữ) phát hành, nhà thơ Trương Đình Đăng, nay tuổi tròn… 80, ngồi "đọc một mạch” hết tập thơ. Rồi đọc lại những bài quan tâm. Có lẽ những hoài niêm một thời về tuổi xanh yêu dấu xa xưa chợt hiện, đại lão thi cao hứng vung bút họa nguyên vận bài thơ "Hoài niệm” (In memory) thành bài "Còn mãi tình ta” (Our love forever). Chân thành cảm ơn nhà thơ Trần Minh Hiền (Orlando, Hoa Kỳ) đã nhanh chóng chuyển ngữ Việt-Anh. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc yêu thơ bốn phương.
Hoài niệm
Em mang tình tôi
đi nơi đâu?
Duyên chưa nồng thắm đã phai màu.
Có đôi bướm ép còn trong vở
Em đâu mà nhận để tôi trao.
Em để hạ buồn cho dở dang,
Phượng như ứa máu rụng chân tường.
Tôi gom kỷ niệm ngày xa cũ,
Lấy sợi thời gian buột nhớ thương.
Chôn ước mơ đầu em sang sông,
Tim em không chút được yên lòng.
Còn tôi từ độ bên người khác
Cũng chẳng đêm nào hết nhớ mong.
Tôi vẫn thường về trên lối ấy,
Mùa trăng từ độ vắng em rồi,
Căn phòng học nhỏ ngày hai đứa
Hò hẹn chừ tôi đến với tôi!
Tôi biết rằng em cũng nhớ thương,
Lệ em khôn dấu những đêm trường.
Quyền chi tôi viết câu hờn trách,
Thêm nhọc lòng ai với cố hương.
(10/2004)
Mai Hữu Phước
(Trích tập thơ Phiên khúc sang mùa - song ngữ Việt-Anh, Nxb Văn Học 2012)
In memory
Where are you taking my love to?
The unfinished knot is now to undo
In a notebook remains a dried butterfly duo
Let me know where you are so I can bestow.
You leave the summer uncompleted
At the feet of walls blood-red flamboyant abounded
I’m collecting my memories in the old days
Using a thread of time to bind my loving ways.
Burying your early dreams you got married
In nothing your heart would ever feel gloried
As for me with the one I am bound to
I’ve never ceased missing you.
I often return along that way
With the moon since you no longer stay
The apartment we used to gain access to
I alone often come round without you!
I guess you miss and love me too
At nights, with tears your eyes would bedew
I have no rights to put any blame and
Make anyone unhappy in the native land.
(October 2004)
……………..
Bản dịch của Thiếu Khanh (Sài Gòn)
Còn mãi tình ta
(Họa nguyên vận bài thơ "Hoài Niệm”
của Mai Hữu Phước)
Còn mãi tình ta chẳng mất đâu
Trinh nguyên trong trắng thắm nguyên màu
Như đôi bướm ép ngày xưa ấy
Em nhận lòng người yêu dấu trao.
Nhắc nữa mà chi chuyện dở dang
Hạ buồn tim rớm máu ai tường
Gom bao cánh phượng bao mùa rụng
Lấp nhớ khôn đầy chẳng vợi thương.
Từ kẻ đầu nguồn, kẻ cuối sông
Dẫu đang thầm kín giấu trong lòng
Mà như thân xác lìa hai nửa
Nửa thủ phận mình nửa ước mong.
Lạc bước rời quê sang xứ lạ
Trăng tròn trăng khuyết mấy đông rồi
Có bao giọt lệ tuôn đầy gối
Người hỡi bên đời có hiểu tôi?
Đã hiểu lòng này xin hãy thương
Giữ tươi kỷ niệm bấy năm trường
Đừng hờn, đừng trách gì duyên phận
Ướp mảnh hoa tình giữ lấy hương.
Tháng 5/2012
Trương Đình Đăng
Our love forever
(Rhyming exact verses to " In memory” of Mai Hữu Phước)
There is always our love forever
Virgin, innocent it is so beautiful
Like the pair of butterflies of the old days
You have received from your darling
Don’t recall the unfulfilled love story
Sad summer for blooding heart, who knows
Collect all of fallen flamboyant flowers
Filling the nostalgia can not forget loving
Since one is from beginning of the spring, the other is at the end of river
Despite hiding in deep heart
But it is like our body dividing into two halves
One half takes care of itself, the other wishes.
Leaving hometown for strange land
The moon becomes full and then crescent for many winters
There are many tears overflowing the pillows
Do you understand me?
If you get it, please love
Keeping fresh memories for several years
Don’t resent, don’t blame the fate of love
Marinade the flowers of love to get perfume.
(May 2012)
Trương Đình Đăng
…………………..
@
Bản dịch của Trần Minh Hiền (Orlando, Hoa Kỳ)












