Thành viên mới
Tìm kiếm
Đăng ký nhận tin
TamQuoc.vn
Như cười ngắm hoa (Phạm Đình Chúc)
Truyện thơ Lý Lan
 

Mẹ ơi, mùa Vu Lan lại về...

Mẹ ơi, mùa Vu Lan lại về...
VANTHOVIET.COM »
30/08/2012 | 14:15
Một hôm, tôi bất ngờ nhận được tập sách nhỏ xinh “Nhớ mẹ ta xưa” của nhà báo, nhà thơ Huỳnh Ngọc Thành. Đây là tập tùy bút dâng mẹ của một người con đã qua nhiều mùa vu lan cài bông hồng trắng.

Mẹ ơi, mùa Vu Lan lại về...

 

          Một hôm, tôi bất ngờ nhận được tập sách nhỏ xinh "Nhớ mẹ ta xưa” của nhà báo, nhà thơ Huỳnh Ngọc Thành. Đây là tập tùy bút dâng mẹ của một người con đã qua nhiều mùa vu lan cài bông hồng trắng.

          "Nhớ mẹ ta xưa” được ấn hành bởi Nhà xuất bản Giao thông vận tải, in lần đầu 2008, tái bản 2012, chỉ vỏn vẹn có 20 trang in, với 4 bài tùy bút ngắn: "Đơn côi màu trắng”, "Nhớ mẹ ta xưa”, "Viết dưới di ảnh má” và "Bài thơ sám hối viết muộn”. Tập sách rất mỏng nên đọc được rất nhanh. Trái với độ mỏng của sách là độ dày của suy tư và trĩu nặng tình cảm của một người con riêng dành cho mẹ yêu quý của mình.

          Buông sách, trong lòng người đọc là sự ngập tràn những cảm xúc mênh mang và thiêng liêng về mẹ. Huỳnh Ngọc Thành như nói hộ chúng ta những điều mà gần như tất cả những con người con trên thế gian này đều muốn nóimuốn viết về mẹ của mình. Đó là sự hẫng hụt trong biển người khi mẹ mất. Dẫu biết rằng tử sinh là quy luật, nhưng sao một suy nghĩ thoáng qua cái ngày không mong đợi đó cũng đã cảm thấy đắng lòng, huống nữa với Huỳnh Ngọc Thành đó đã là sự thật: "Mùa vu lan năm nay con bắt đầu tập làm quen với màu hoa trắng. Dù mới năm ngoái con vẫn còn gắn bông hồng rực rỡ trên tấm áo lành lặn giữa phố xá đông vui.(Đơn côi màu trắng).

          Bằng kinh nghiệm sống của mình và sự cô đặc của nỗi đau thay màu hoa trên áo khi  mùa vu lan đến, tác giả "Nhớ mẹ ta xưa” lại dẫn người đọc vào chân lý của đức hy sinh có tên gọi là Mẹ: "Thời gian cứ lặng trôi, nhưng có những điều kỳ diệu lại vĩnh hằng trong muôn kiếp không hề phôi pha, dù chỉ là khoảnh khắc trong đời riêng của mỗi người... Đấy là tình mẫu tử và nhờ đó đã nuôi dưỡng biết bao trái tim chan chứa yêu thương trong nhọc nhằn của cuộc đời.” (Nhớ mẹ ta xưa).

          Dòng chảy cuồn cuộn của cuộc sống với những lo toan về áo cơm, tiền tài và danh vọng... khiến cho con người ta nhiều lúc bị cuốn phăng theo trong sự vô tâm của mình trước một bóng dáng ngày càng thấp bé, đơn côi và gầy guộc. Ai trong chúng ta đã chẳng có lần tự hứa với mình sẽ làm cho mẹ vui như là sự trả hiếu. Nhưng rồi thời gian cứ trôi và lòng cứ hứa... Sự ăn năn, lời thú tội của Huỳnh Ngọc Thành trước di ảnh mẹ nào khác chi sự ăn năn và lời tự thú của nhiều người: "Những năm tháng còn tươi trẻ bay nhảy cống hiến với đời, con chưa dâng tặng má một điều gì có ý nghĩa lớn lao, đậm nét. Rồi những xử sự vụng về vô tình chất chồng theo chuỗi thời gian tất bật mưu sinh, đã đẩy đưa con về phía vô tâm lúc nào không hay biết. Đến khi mỏi cánh tung hoành và thấm đẫm nắng mưa bụi bặm đường trường ngọt đắng, con tự nhủ quay về phụng dưỡng như một lời sám hối muộn màng.” (Viết dưới di ảnh má).

          Nếu Đỗ Trung Quân đã từng sám hối trong một bài thơ viết về mẹ: "Ta làm thơ cho đời và cho biết bao người con gái/ Có bao giờ thơ cho mẹ ta không...”, thì nhà báo, chàng thi sĩ Huỳnh Ngọc Thành cũng đã nghẹn ngào, gục đầu tự vấn "...Tôi đã viết những bài thơ như móc hết ruột gan cho cuộc tình chia xa với biết bao cung bậc hoài niệm chất ngất niềm đau riêng... Nhưng tiếc thay... (Bài thơ sám hối viết muộn). Chỉ đến lúc cận kề bên giường bệnh của mẹ, anh mới thoảng thốt nghẹn lời: "Dù không nghe con vẫn thèm gọi mẹ.../ Một đóa hồng cài áo sẽ xa con.”

          Tôi chợt giật mình, trông lại thấy tôi cũng không khác gì các thi sĩ đàn anh Đỗ Trung Quân và      Huỳnh Ngọc Thành trong sự tìm kiếm và đuổi bắt... Nhưng tôi may mắn hơn tác giả "Nhớ mẹ ta xưa”, vì màu hoa trên áo tôi vẫn một sắc hồng nguyên vẹn. Bất chợt tôi như muốn reo lên: Mẹ ơi, mùa vu lan lại về... Tôi biết mình và chắc rằng nhiều người cũng biết mình sẽ phải làm gì trong mùa báo hiếu này để mẹ vui, cho dù chỉ là vài lời hỏi thăm qua điện thoại.

 

                                                                   Ngũ Hành Sơn, mùa Vu Lan 2012

MAI HỮU PHƯỚC

Lên đầu trang   Trở lại  
 
Vui lòng điền thông tin và gửi đến chúng tôi!
Họ & tên     Email  
Tiêu đề     Mã bảo mật  
 
Tác phẩm & Dư luận
Cuối năm với Tuyển Thơ Văn Thơ Việt - 13/02/2013
Từ “Nỗi đau của lá” đến “Lời cầu hôn đêm qua”- một lối đi mang tên Vũ Thanh Hoa (Hoàng Quý) - 22/12/2012
Làng tôi mùa đông (Thơ Bùi Ngọc Phúc; Lời bình: Hoàng Quý) - 19/12/2012
ĐÂU ĐÂY TIẾNG SÁO VỌNG VỀ (Nguyễn Thị Phụng đọc Trăng lạnh) - 11/12/2012
DỄ DÀNG GÌ GẶP BÙA MÔI!!! - 08/12/2012
Khúc hát ngày lên (Nguyễn Thị Phụng cảm nhận ĐÊM HOA LỬA) - 03/12/2012
NGUYỄN NGỌC HƯNG GỬI “GIÓ VỀ QUY NHƠN” - 02/12/2012
LẶNG TRONG HƯƠNG LÚA (Nguyễn Thị Phụng) - 29/11/2012
TỪ THƠ ĐỌC CHƠI ĐẾN THƠ ĐỌC THẬT (Lê Bá Duy) - 24/11/2012
Nguyễn Lâm Cẩn: Vò chi mãi trái tim mình (Nguyễn Thúy Hạnh) - 18/11/2012
Hòa Văn bình GỌI của Dung Thị Vân - 17/11/2012
Em và Huế trong Thời gian và Tôi của Trịnh Yến (Lê Đình Liệu) - 14/11/2012
Thơ lúc không giờ.(Hà Văn Sĩ) - 13/11/2012
Lục bát Kim Chuông - 12/11/2012
EN TÀN…THƠM HỒN PHỐ - HOÀNG THẢO CHI - 07/11/2012
VĨNH THÔNG thả thơ cho quá khứ soi mình (Trần Hoàng Vy) - 03/11/2012
TRẦN MAI HƯỜNG VỚI NHỮNG GIỌT THƠ RƠI - 28/10/2012
Bàn tay nhỏ dưới mưa - Cuốn tiểu thuyết luận đề của Trương Văn Dân - 24/10/2012
Lời buồn cho một tổ ấm gia đình đã vỡ (Chử Thu Hằng) - 19/10/2012
SÁCH THƠ BẠN THƠ BỘ SÁCH MANG NHIỀU Ý NGHĨA VÀ CÓ GIÁ TRỊ THỜI ĐẠI - 17/10/2012
Trang 1/14: 1, 2, 3 ... 12, 13, 14  Sau
 
Tin bài mới nhất
Nội dung bình luận
THỎA TẤM LÒNG - Từ Đức Khoát - 06/12/2012
Thơ - dạo Tây Hồ - Trần Đình Thư - 06/12/2012
Nhắn tin - nguyenthiphung - 05/12/2012
Xúc động ! - Nguyễn Phước - 04/12/2012
ghen - đăng trình - 04/12/2012
Cảm ơn chị Phụng - Đàm Lan - 04/12/2012
nhận xét - NGÔ TOÀN THẮNG - 03/12/2012
SỬA LẠI BÀI HOẠ - Ngô Thái - 03/12/2012
Nhan qua - Thanhnhan - 02/12/2012
Bạn đọc - Pham Minh Giắng - 30/11/2012
Ý Tưởng Mỹ Thuật - Thiết kế Web
Nước khoáng Tip Top