CHƯƠNG 17.
Giục Phể về quê, Hoàng Khánh
Liên muốn có dịp hàn huyên với Hồng Len đôi chút. Cá vừa mắc lưới còn ê ẩm
trong mình cơn đau sứt vây, bể trán. Chả biết có tin được rằng, Khánh Liên là
người tốt. Nhưng một liều, ba bảy cũng liều, Hồng Len ngồi lên xe theo Khánh
Liên về Thành phố xem sao.
- Len ạ. Nhà bố mẹ Hạ đấy.
- Eo ơi. Chị, em sợ lắm chị
ạ.
- Sợ gì? Họ phải sợ mình thì
có.
Hoàng Khánh Liên bấm chuông gọi cửa. Hồng Len
nhìn con chó lai to dễ sợ đang chồm lên, mừng quýnh. Ngắm rất nhanh ngôi nhà
to, cao đến mỏi cổ, Hồng Len giống như kẻ mất hồn.
- Cháu chào bác ạ.
Hồng Len cất tiếng chào
trước. Khánh Liên nhanh nhau hỏi theo:
- Ông bô có nhà không? Bà!
Khánh Liên thoăn thoắt khép
lại cánh cổng rồi mở cửa, đưa mắt bảo Hồng Len bước theo bà Hỵ vào nhà. Nhìn mẹ
Hạ xọp đi, tóc trắng, hai tay chống lên đầu, ngồi thụp xuống chiếc ghế, mặt phờ
phạc.
Không ai biết nói gì. Lúc
lâu, bà Hỵ ngước lên nhìn trộm Khánh Liên rồi lại vội cúi xuống, buồn xỉu.
- Các cô vẫn còn đến đây sao?
Ôi, ma túy. Thằng Hạ nhà tôi coi như đã chết. Bố nó, lăn ra ốm trên kia. Chắc
chắn rồi sẽ chết theo nó. Nhà này mạt vận. Phúc đức cũng hết rồi.
Có lẽ, cả Khánh Liên và Hồng
Len không cảm được tâm trạng mình lúc này, chỉ thấy người đàn bà ngồi trước mặt
mình đang bị đè bẹt, sắp tan ra trong nỗi bi thương quá lớn.
- Bà có biết người này là ai
không?
Khánh Liên vỗ lên vai Hồng
Len.
- Vợ cưới chui của Hạ đấy.
Hồng Len đấy. Cô gái làng Thắng đấy bà ạ.
Mắt bà Hỵ bỗng sáng lên nét
vui rồi tự nhiên mồ hôi tóa ra. Bà ngắc ngoải như bị lên cơn choáng.
- Ôi, đau quá. Đau quá. Ông
Hỵ trồng cây gì để đẻ ra cái quả, cái nhân ma quái ở nhà này. Hai đứa bay đều
xinh đẹp, nom thông minh tư chất thế kia. Vậy mà, vậy mà...
Chờ bà Hỵ tỉnh lại, Khánh
Liên hỏi:
- Thưa bà, phía chúng con có
lỗi gì không?
Bà Hỵ bỗng khóc to.
- Không. Không. Thằng Hạ hại
đời con. Làm dang dở các con.
Khánh Liên cùng Hồng Liên đều
chảy nước mắt. Rút chiếc khăn lau đôi mắt ngầu đỏ, Khánh Liên trần tình mọi suy
nghĩ của mình rồi đặt xuống bàn hai chùm chìa khóa, hai căn nhà mà Khánh Liên
và Hồng Len đang ở.
Bà Hỵ buồn lặng người.
- Các cô trả lại tôi hai căn
nhà kia ớ? Tôi vẫn chưa mở được mắt hay sao? Tôi vẫn là người hám của lắm à.
Thằng Hạ. Ừ. Đến con người cũng chẳng là gì kia nữa, huống hồ...
Nhưng cảm ơn các cô, cảm ơn
cái nghĩ. Hãy tha thứ cho tôi. Tha thứ cho người đàn bà bất hạnh này.
*
* *
Tạm biệt bà Hỵ, ra đến ngõ,
Hồng Len ngồi lên xe, nhích người, áp chặt vào lưng Khánh Liên.
- Chị ơi. Tội nghiệp
nhất là người mẹ, người phụ nữ chị nhỉ.
Len:
- Ông Hỵ đâu, sao chị không
cho em gặp.
- Thôi, thế là đủ. Không nên
gặp lão. Không nên. Một gương mặt người thật khủng khiếp, đáng sợ.
- Ông bị ốm, liệt à?
- Chắc vậy. Tội con trai lớn
thế. Choáng, đổ là phải. Mà thôi, hãy quên đi em nhé.
Khánh Liên quẹo xe, lách vào
lối ngõ rồi dừng lại căn nhà hai tầng. Giàn hoa giấy trước cửa tím lên rực rỡ.
- Nhà chị đây Len ơi - Khánh
Liên nhìn Hồng Len vẻ lạ lẫm. May mà chị đã kịp phòng thân em ạ. Bây giờ có thể
công khai nhá. Nhà này chị mới mua năm ngoái bằng chút ít vốn riêng. Chị cho
hai sinh viên, người cùng quê đang thuê ở nhờ đấy.
Bỗng tiếng chuông điện thoại
rung lên bản nhạc điệu đà, Khánh Liên vội mở máy, mặt vui vui.
- Vâng. Khánh Liên đây ạ.
Vâng, anh Điêm có quyết định tha ạ. Vâng, chính xác, hai giờ chiều nay ạ. Vâng.
Vâng. Khánh Liên cảm ơn anh.
Hồng Len reo lên suýt vồ lấy
chiếc máy trên tay Khánh Liên.
- Sao, anh Điêm có quyết định
tha hả chị.
- Ừ. Điện của Viện trưởng
Kiểm sát Tiền Châu đấy.
- Chị có quen biết không?
- Sơ sơ thôi. Nhưng họ biết
chị. Với lại chị trực tiếp khiếu nại, đề nghị báo tin cho thân nhân là chị.
- Mừng quá. Nỗi oan đã được
giải. Nhưng, được vạ, má sưng mà.
- Thì họ cũng sẽ xử mấy đứa
làm láo đấy.
- Sao chị biết?
- Viện trưởng vừa bảo, sẽ kỷ
luật vài trường hợp tiêu cực.
Có phải vui, hay thoáng phút mụ đi, Khánh Liên
chẳng biết làm gì, đứng thần ra, tay vẫn nắm một bên vai Hồng Len.
- Báo tin cho anh Phể lên
ngay.
- Ôi, đúng đấy - Ba anh em
mình đến trại giam đón Điêm.
Khánh Liên mở máy, giục Len.
- Đọc đi. Em nhớ chứ. Số máy
của văn phòng Ủy ban nhân dân xã Quý Xuyên đấy.
Khánh Liên áp tai nghe chờ
tín hiệu máy gọi, mắt ngước nhìn đồng hồ trên tay, lẩm nhẩm:
- Năm mươi ki lô mét. Còn hai
tiếng rưỡi đồng hồ. Đẹp. Chị em mình đợi Phể.
CHƯƠNG 18.
Phể, Khánh Liên và Hồng Len đến trước
cửa trại giam sớm mười lăm phút. Đúng hai giờ chiều, sau khi giám thị mời lên
phòng cho biết quyết định đình chỉ điểu tra vụ án và quyết định tha Điêm của
Viện kiểm sát. Điêm ngơ ngác bước ra phía cổng. "Kìa, Phể. Khánh Liên. Cả Hồng
Len nữa đã có mặt ở đây. Ôi tất cả mọi người đã cứu Điêm, không bỏ rơi Điêm”.
Điêm khựng lại. Phể vội chạy vượt lên, ôm lấy Điêm, nức nở khóc. Thấy người con
trai thương bạn cất lên tiếng khóc hu hu, Hoàng Khánh Liên, Hồng Len rồi Điêm
động lòng, nước mắt ứa ra dàn dụa.
- Điêm ơi, chính anh đã hại
em. Thằng Hạ! Anh nể nó, mang em đến cho nó, để em bị nó bẫy vào cửa chết - Phể
vừa ôm Điêm vừa sụt sùi, kể lể. Điêm xúc động an ủi:
- Đời cay đắng là vậy. Nhưng
việc của em đã được công an gửi giấy minh oan về địa phương anh ạ.
- Đúng. Lẽ ra họ phải đưa
Điêm về tận chính quyền nơi cư trú làm việc ấy mới đúng - Hoàng Khánh Liên nổi
cáu - Nhưng thôi, ông Trời có mắt, thằng
Hạ chết hẳn rồi anh ạ.
- Thằng Hạ chết? Làm sao vậy,
Khánh Liên?
- Nó dính vào vụ buôn lậu,
lượng lớn hêrôin ở biên giới.
- Buôn lậu lúc nào? Nó nằm
viện cơ mà.
- Nó lừa đấy. Nằm viện chưa
đầy mươi ngày đã chuồn đi đánh quả.
- Vậy à? Nó hại nhân. Nhưng
đã nhân nào hại nó? Chính nó giết nó thôi. Mà thôi. Đời thằng Hạ chẳng còn gì
để nói nữa, phải không?
Khánh Liên giục Điêm ngồi lên
xe Phể, còn mình lai Hồng Len, bốn người đưa nhau về nhà Điêm, cách trại giam
chừng hai mươi nhăm cây số.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ của bốn
con người mà ai nấy đều mang trong lòng cái tan nát, đau, ngậm ngùi của tháng
năm, cảnh ngộ. Ba năm trời, Hoàng Khánh Liên lấy chồng và coi như đã chấm dứt
một đời chồng tủi nhục. Hồng Len tơ non như tia nắng ban mai bỗng bị lừa, bị
đày đọa, dở dang. Len thành bông hoa nát sau mưa vùi, gió dập. Điêm vì bạn, vì
chút tình, chút nghĩa bỗng dưng phải gánh chịu nỗi đau oan trái, đắng cay. Còn
Phể? Phể vì tiền, vì chút quyền, chút lợi cỏn con, vì nhu nhược, cợt đùa nữa mà
hóa thành kẻ ác, phản bội anh em, bè bạn.
- Nào, hôm nay phải tháo
lòng, cởi dạ nói với nhau tất cả chuyện đầu cua, tai nheo, trên trời dưới đất
đấy.
Hồn nhiên như về chính nhà
mình, khi Điêm vừa mở cửa, Khánh Liên đã kịp thay bộ quần áo mặc trong nhà,
Liên giục Hồng Len cùng quét dọn nhà, rửa cốc chén, giặt giũ màn chiếu cho
Điêm.
- Hai anh cứ ngồi nói chuyện
nhé - Khánh Liên phân công - Lát nữa, anh Phể
cắt tiết hộ con gà. Anh Điêm sắp hộ mấy cái nồi để nấu. Vậy thôi. Hai
người cứ "ca” đi. Bài gì đã làm cho đời phải mở mắt to ra mà nhìn đấy. Khổ
thật. Hơn một tháng nhà không có người ở, hôi hám, mốc mác hết cả. Hồng Len ơi.
Nước uống sôi rồi kìa. Thao tác nhanh em nhé.
Khánh Liên thoăn thoát làm
mọi việc. Chẳng biết vui hay buồn, Liên luôn miệng nói như để át đi cái tâm
trạng ấy.
Chưa đầy hai tiếng đồng hồ,
các món ăn ngon, thịnh soạn đã được dọn ra.
- Chà. Đúng là dân Thành phố.
Khánh Liên xứng đáng là trưởng ban tổ chức. Trưởng ban hậu cần nữa, chứ nhỉ?
Phể xuýt xoa khen, kéo Điêm
ngồi xuống chiếc chiếu trải giữa nền nhà.
- Món ăn hả. Tất cả do Hồng
Len đạo diễn đấy. Len giỏi giang lắm. Chỉ cái tội khôn, lấy im lặng là vàng
thôi.
Từ những nỗi gian lao của mỗi
số phận con người với những ngày khổ đau, lận đận vừa qua, cuộc hội ngộ của họ
thật hạnh phúc. Cái hạnh phúc sau những ngày nước mắt, còn rưng rưng khi họ
ngước nhìn nhau.
- Chả biết vin vào tư cách
gì, nhưng hôm nay, giữa phút này, em xin phép được nói câu trước nhất nhá.
Sau hai ba lần mời nhau chạm
cốc, Khánh Liên phá tan không khí lặng trầm.
- Mọi người ơi! Có lẽ, không
bao giờ thằng Hạ hình dung nổi, một bức tranh có thật ở đời này. Bức tranh "tứ
tử trình làng” tại nhà Điêm hôm nay. Nơi Hạ biến ân thành oán, gieo vạ, bỏ tù
Điêm. Nơi Khánh Liên, vợ Hạ. Nơi Hồng Len, bị lừa làm vợ hai Hạ. Rồi Phể nữa...
Bốn chúng ta bỗng gặp nhau, cụm vào nhau trong nỗi cảm thông, thương mến. Chúng
ta thành anh em, bầu bạn. Từ nỗi đau, hạt mầm yêu thương lại nẩy xanh từ đây.
Chỉ những con người như chúng ta mới có nút buộc chân thành, giản dị và nồng
thắm này thôi. Khánh Liên không quá lời đâu nhé. Nhờ cái không ra gì là Khánh
Liên lấy Hạ, thành vợ, thành con dâu của một ông Phó chủ tịch mà Liên hiểu được
cái ra gì, cái đẹp, cái thật nó nằm ở chỗ nào, nó chỉ có ở chỗ nào kia đấy.
Khánh Liên nói bằng tâm
huyết, như tự rút ruột mình, như bắt được chính giây phút thăng hoa tự đáy lòng
mình phát lộ.
- Thưa hai anh và Hồng Len
của chị - Hình như, bốn chúng ta ở đây
đều vướng trong nhau chút tình, đều hằn trong nhau chút hận - Liên chỉ vào
Điêm, cụ thể - Điêm cứu em chết đuối trên sông. Phể giúp em ngày đầu gặp Hạ.
Điêm làm chồng hờ cho Len ngày cưới... Đấy là tình. Nhưng, Len cướp chồng em.
Vì Phể và Len mà Điêm phải vào tù. Rồi, em yêu Điêm, ở mối tình đầu, song, Điêm
lạnh lùng chạy trốn để em sa chân ngã vào bể khổ... Đấy là hận.
Khánh Liên bậm chặt hai môi,
dừng lại lau hai dòng nước mắt lăn xuống gò má.
Nghe Khánh Liên nhắc tới kỷ
niệm xa lắc thuở nào, Điêm ngước lên ngỡ ngàng, hai mắt nhìn đắm đuối.
- Khánh Liên! Em tha thứ cho
anh! Anh nhà quê, tự ti, khờ khạo nữa. Ngày ấy, em xinh đẹp. Anh lại bỏ học, về
gánh một gia đình nghèo, không ít gian lao. Anh đã trốn em... Và, anh trách em
thì có...
Bây giờ, đến lượt Phể và Hồng
Len rơi vào sự bất ngờ. "Thì ra, Điêm và Khánh Liên là lứa đôi của mối tình
đầu, của một bên là ân nhân với một bên là tình yêu của trái tim tuổi trẻ”.
Khánh Liên đã trấn tĩnh, mạch
tâm tình như đầy tràn không ngăn lại được. Liên nói:
- Trong cái rủi, có cái may
này chăng. Đó là, Khánh Liên được gặp lại anh Phể, anh Điêm. Được gặp Hồng Len,
cô gái nết na, xinh đẹp. Nếu Len không chê, chị xin được kết nghĩa chị em với
cái người có với nhau một hoàn cảnh là thế Len ạ.
- Ôi, đặc biệt đấy. Xin chúc
mừng, chúc mừng.
Phể và Điêm vỗ tay reo lên.
Hồng Len nhìn Khánh Liên, rơi nước mắt. Nét mặt Len sáng lên vẻ lung linh, tươi
tắn.
Khánh Liên nói nửa vui, nửa
thật.
- Còn anh Điêm. Anh tính sao?
Khánh Liên, người yêu cũ. Hồng Len, người vợ hờ. Hai cái lỡ lầm, lấm láp này,
anh có rộng lòng, bỏ qua, có vì yêu mà coi chúng em được trong xanh lại không?
Khánh Liên dừng lại. Điêm
bỗng dưng bị dồn vào thế bí. Mọi người thấy Khánh Liên đặt ra một ý nghĩ bất
ngờ, khó xử. Chưa ai biết nói gì. Hồng Len vội kêu lên:
- Ôi, Khánh Liên! Sao chị lại
nói vậy?
- Chị cứ nói vậy đấy. Xem
bụng dạ anh Điêm nghĩ thế nào nào?
Ở đời, có người trồng lau mà
hóa mía đấy. Còn khối người cầm được cái trong xanh kia để rồi lại để nó rơi
vào cái ê chề, lấm láp - Khánh Liên đổi giọng nhìn Điêm - Khánh Liên nói câu
này không phải cho mình đâu nhé. Khánh Liên đã xấu, đủ vứt bỏ đi rồi. Nhưng, rất
khó tìm được ai, xinh đẹp, nết na, đáng yêu thương như Hồng Len, người "vợ hờ”
đã bị cuộc đời đày đọa này đâu nhá. Len bị lấm láp à? Giờ Len sẽ trong xanh.
- Ừ. Hay. Khánh Liên có cái
nghĩ hay đấy.
Phể cười vui, tán thưởng. Anh
nói khéo:
- Trên đời, mọi việc ở con
người, ở lòng mình cả thôi. Cái quan trọng của một đời chồng vợ là tình, là
nghĩa. Là tình yêu với niềm thương chân thật, mặn nồng. Điêm ơi, nói đi. Chú
nghĩ thế nào nào?
- Anh Phể, em xin anh đấy.
Rồi chị Khánh Liên nữa - Hồng Len đứng dậy than van - Mình đã xúc phạm đến anh
Điêm rồi chăng? Anh Điêm là người em vô cùng quý yêu, trân trọng mà...
Mọi người im lặng. Điêm chẳng
nói gì. Hồng Len bỗng quay sang Phể:
- Em cũng không còn mặt mũi
nào để về cái làng Thắng nhà mình mà sống được nữa, anh Phể ạ.
- Len đi đâu?
- Vào vùng kinh tế mới Đắc
Lắc.
- Vậy ngôi nhà ở Tiền Châu
Len tính thế nào?
- Em đã trả tận tay ông bà Hỵ
rồi mà.
- Cả căn nhà khu bờ sông của
em cũng vậy - Khánh Liên vội chêm vào - Em bắt chước Len, chúng em đã trả hết.
Chẳng cần gì thứ của nả ấy nữa.
- Hai em mang trả ông bà Hỵ
rồi sao? - Phể hỏi - Xử sự vậy là cao tay, đẹp đấy.
Khánh Liên nhìn Hồng Len nói
như mếu:
- Vậy Len vẫn muốn đi Đăk Lăk
à? Len không muốn ở lại như điều chị mong muốn hay sao?
- Mong muốn thế nào? Khánh
Liên nói nghe nào?
Nghe Khánh Liên gợi ra ý lạ,
Phể túm lấy vặn hỏi. Khánh Liên phân trần:
- Anh Phể, anh Điêm nghe nhé.
Hôm qua, em đã bàn kỹ với Len. Em đã ly dị Hạ. Đã mua căn nhà ở phố đang cho
tụi sinh viên ở thuê. Nếu Hồng Len không muốn về quê, thì về ở cùng em. Em đang
là kế toán của cơ quan xuất nhập khẩu. Em sẽ bố trí Len vào đấy làm thu mua,
kiểm nghiệm hay việc gì phù hợp thì tùy. Mọi việc khác tính sau. Khó khăn sẽ
cùng nhau gỡ dần. Như thế, các anh nghe được chứ.
- Ồ, tốt quá. Hồng Len ưng đi
em, với lại Khánh Liên làm được việc này, người đời ca ngợi cả hai em lắm đấy.
Cả Phể và Điêm đều vỗ tay,
khích lệ. Khánh Liên vẻ tự tin:
- Việc này em lo trong tầm
tay thôi mà. Chỉ sợ Hồng Len không chịu.
Khánh Liên nhìn Len chờ đợi
rồi chợt quay sang Điêm.
- Còn chàng "Họa sĩ xóm” của
em này nữa. Có chịu về chỗ em nhận hợp đồng vẽ thuê các mẫu mã cho các mặt hàng
thủ công hay không? Nhiều việc lắm đấy. Anh có bằng lòng cho em giúp anh một
tay không? Hay là, anh lại muốn trốn chạy em nữa?
Điêm cười. Bây giờ Điêm mới
nói:
- Anh cảm ơn em. Nhưng mọi
việc cứ bình tĩnh một chút. Để anh suy nghĩ thêm rồi sẽ trả lời em.
Thấy Khánh Liên trở thành
"chủ tọa” khéo điều tiết mọi việc xảy ra trong buổi gặp gỡ, gây không khí vui,
ấm áp mà gần gũi cho mọi người. Phể nghĩ: "Khánh Liên giỏi đấy. Cái va chạm,
trải nghiệm ở trường đời, ở thị thành, ở con người sống tiếp cận với nhiều đối
tượng, nhiều mặt đối lập của đời sống, công việc. Liên khác xa những ngày Phể
gặp. Nhưng, có một điều Phể tin, Khánh Liên là người tốt”. Phể nhìn Liên rồi
nói:
- Khánh Liên ơi. Em phải cho
anh xin lỗi trước đã. Anh có tội với em. Nhưng...
- Nhưng gì? Úp mở với Liên
làm gì. Anh nói đi...
- Thằng Hạ,... nó bỏ dở công
trình Quý Xuyên, quê anh rồi.
- Vậy, em có dính gì vào đấy?
- Em không dính. Nhưng em ở
thành phố, em quen biết nhiều. Anh muốn nhờ em cùng xông vào các cửa để nhờ họ
tháo gỡ ách tắc này. - Phể thành thực:
- Hạ bỏ dở công trình này,
cán bộ, dân chúng Quý Xuyên "làm thịt” anh đấy. Nỗi đáng sợ là, dân các địa
phương đang đua nhau khiếu kiện tràn lan. Ngay sau đây, anh sẽ tự nguyện đưa
mình lên thớt em ạ.
- Anh sẽ làm gì nào?
Khánh Liên hỏi. Phể bảo:
- Cách tốt nhất là thành
khẩn, công khai, tự kiểm điểm trước dân, trước lãnh đạo. Anh biết. Dân mình
giàu lòng vị tha. Có khuyết điểm, dám nhận, biết ăn năn hối lỗi và sửa chữa, họ
sẵn sàng dung thứ. Anh có sai lầm ở một số khía cạnh, nhưng tuyệt nhiên không
tham ô, tham nhũng, ăn cắp tiền nhét vào túi riêng mình.
- Anh dám làm như anh vừa nói
chứ?
- Anh sẽ làm. Anh nghĩ kỹ rồi
mà.
Khánh Liên xòe tay cho Phể
bắt.
- Em có lời khuyên anh. Đấy
là kế sách số một. Anh làm được như thế, em hoan nghênh và sẵn sàng giúp anh
bằng tất cả khả năng có được của mình.
Phể tỏ ra yên tâm. Dường như
không còn gì phải nói thêm câu chuyện muốn được cậy nhờ Liên, Phể nhìn sang
Điêm, móc từ trong túi một lá thư đặt xuống trước mặt:
- Có một việc, xin ý kiến mọi
người nhé - Phể do dự lựa lời - Đây là thư của em gái Điêm gửi cho tôi. Một
tháng qua, chắc không thấy tin anh - Phể mở ngoặc - Em Điêm vẫn thường xuyên
gửi thư thăm gia quyến ông bác kết nghĩa mà.
- Em nó nói sao? - Điêm vội
cắt ngang - Nó có biết chuyện tôi phải vào trại hay không? Nó hết tiền tiêu rồi
hả. Tôi thương nó. Tôi nhớ chứ. Tôi đang định sớm mai...
Không để Điêm nói hết, Phể
chủ động đề xuất.
- Sớm mai nhá. Điêm còn yếu
hả. Nhưng yếu cũng phải đi. Tôi tải xe máy, đưa Điêm vào tận trường gặp hai em
cho chúng nó yên lòng - Phể quay nhìn Khánh Liên, Hồng Len nói - Hai em ạ. Ba
anh em Điêm thương quý nhau lắm. Chúng nó có một người anh lý tưởng, một tấm tình
huynh đệ thật hiếm. Anh đã nhiều lần rơi nước mắt vì tụi chúng nó rồi.
Nghe Phể nói, cả Khánh Liên
và Hồng Len đều nhìn Điêm cảm động. Phể vừa dứt lời, Khánh Liên vội dàn xếp.
- Vậy thì, thế này nhá. Nhưng
mọi người phải nghe Liên đấy. Tối nay, anh Phể ở lại đây với Điêm. Em và Len về
thành phố. Đúng sáu rưỡi sớm mai, được chưa? Em sẽ có tắc xi xuống đón hai anh.
Em mời tất cả cùng đi Hà Nội một chuyến cho vui. Bốn con người trời run rủi cho
gặp nhau này phải có một kỷ niệm nho nhỏ nào chứ. Chúng ta sẽ vào thăm trường,
có quà cho em Điêm và đi thăm một vài nơi nào đó. Còn tối mai. Anh Phể, anh
Điêm và Hồng Len nhớ nhé! Tối mai, tại căn nhà mới của riêng em. Em mời tất cả
cùng đến thăm, mừng cho em và dự tiệc tại nhà. Chúng ta lại có buổi hàn huyên
những khúc nhôi, những góc lòng thầm khuất mà ta chưa nói hết.
- Đẹp. Khánh Liên thiết kế
một chương trình cực đẹp đấy. Tôi đề nghị mọi người nghiêm chỉnh thi hành kế
hoạch này. Phể đứng lên nâng cốc. Khánh Liên đưa mắt nhìn Hồng Len và Điêm.
Khánh Liên uống cạn đầu tiên rồi xòe bàn tay nắm chặt từng người.
- Hay quá. Vui quá. Sớm mai
cứ thế nhá. Khánh Liên xin cảm ơn tất cả
mọi người.
CHƯƠNG 19.
Bấy giờ đã cuối đông. Bầu
trời thấp và xám. Có phải do cảnh vật hay lòng người tê tái mà bà Hỵ chợt nhìn
lên căn nhà mình ở, thấy sắc màu như bạc đi, lạnh và teo lại.
Đứng trên tầng hai, qua khung
kính dõi xuống mặt đời đường, vài cánh lá vàng bị cơn gió dong đi vật vờ như
mỉa mai, trêu ghẹo.
Lòng buồn trĩu, bà Hỵ lại đổ
xuống giường, mặt úp vào hai đầu gối run run như muốn ngã. Một lúc lâu, bà Hỵ
mở mắt nhìn. Trên giường, ông Hỵ vẫn nằm đó. Dưới hai đuôi mắt còn in vệt lệ
chảy dài, miệng ú ớ, muốn cất lên tiếng nói.
- Ông muốn nói gì? Ông muốn
gì nữa cơ chứ?
Bà Hỵ hỏi. Ông Hỵ vẫn ú ớ,
nhìn vợ. Nước mắt lại trào ra.
- Thôi. Nằm im. Ông có nói
được đâu. Khóc à? Ai đày đọa ông mà khóc. Ông giết ông. Giết con ông. Phá cả
cái nhà này. Trời ơi. Thân phận tôi sao mà khổ làm vậy. Ông còn đày tôi đến đời
thuở nào đây?
Đã hai tháng, khi được tin
con trai dính vào ma túy, bị bắt. Ông Hỵ choáng ngã ở ngay chân cầu thang nơi
cơ quan ông đang làm việc. Bị tai biến mạch máu não, gần sáu mươi ngày nằm
viện, ông Hỵ được đưa về nhà trong trạng thái bán thân bất toại. Ông Hỵ tỉnh,
nhưng không nói được gì. Mặt hốc hác teo xọp, râu trắng túa ra. Nước da đen,
tối như một bóng ma kinh dị.
Khóc chán, nghĩ chán. Buồn bã
và có lúc tưởng mình đã hóa thành điên dại. Khi tỉnh lại, bà Hỵ lại dán mắt
nhìn vào quyển sổ đặt ở mặt bàn. "Ừ. Chữ ông Hỵ. Lời ông Hỵ. Ông nghĩ những
dòng này vào lúc nào? Có phải, khi đẩy tới phút tận cùng của sự bế tắc, ông Hỵ
chỉ còn biết mượn những dòng này để giải thoát hay không? Vốn gian manh, nham
hiểm, có bao giờ ông Hỵ để lộ điều gì trong cái nghĩ? Yêu ai, ghét ai, làm gì?
Lúc nào cõi lòng ông cũng đặc mờ, kín sâu như hũ nút”.
"Mình biết chứ - Ông Hỵ viết
- Dậu đổ bìm leo mà. Mấy hôm nay, các tổ chức bày ra các cuộc kiểm điểm. Chúng
túm vào sửa gáy, quyết cho ta ra bã. Ta vẫn là ta như thế. Vậy mà, mới hôm qua
sao ta đẹp, ta oai phong trước mặt mọi người? Còn bây giờ, ta là kẻ tột cùng
xấu xa, đểu cáng ư? Ta đã né tránh nghĩa vụ quân sự để leo vào đại học. Anh ta
đào ngũ theo giặc chống lại đồng bào, ta táng tận lương tâm, đã "làm thịt”
người cậu để tâng công, đánh đổi lấy địa vị cao sang. Ta cậy quyền, cậy thế, mở
đường cho con trai đi lừa đảo, hốt của từ các dự án công trình. Ta ngủ với con
dâu, loạn luân vô đạo. Và, con trai ta đã dúng tay vào tội giết người kinh
hoàng nhất của thế kỷ này? Nó đi buôn ma túy...”.
Bà Hỵ thần người ra, kinh sợ
như chính mình đang nhìn thấy chồng mình bị hàng trăm "mũi tên” chĩa bắn. Dáng
ông oằn lên, nín chịu từng cơn đau điếng.
"Còn thằng Hạ?... Bà Hỵ đọc
như đánh vần từng chữ - Con căm thù ta lắm phải không. Ừ tại ta (Ông Hỵ nghĩ
đến Khánh Liên). Nhưng, tại cái ban đầu, tại Bá, kẻ mang cơn gió độc của cái
thời đầy bệnh hoạn xấu xa, ta biết, nhưng ta đã không tránh. Ta không muốn tự
ta giết ta trước, khi nghĩ rằng, chưa
chắc điều gì, người đời cũng bới lên và nhìn rõ được.
Có lẽ, nhà ta vô phúc thật
rồi. Tuyệt tự thật rồi. Ác giả, ác báo đấy. Quả báo nhỡn tiền đấy. Con Khánh
Liên vừa đẻ ra đã bị chết ngạt. Hồng Len chửa ngoài dạ con, bào thai cũng bị
phá đi. Một ngày kia, Hạ sẽ dựa cột nhận hình phạt tử hình. Cửa nhà ta sẽ nát
tan. Bố con ta đã xây nên những gì để bây giờ phải nhận về nỗi bi thương, thảm
khốc...
Đọc đến đây, bà Hỵ bỗng lịm
đi. Đầu nhói đau, tựa hồ có hàng nghìn mũi kim trong đó. Phải đến lần thứ ba,
thứ tư bà Hỵ mới đi qua được dòng này để đọc tiếp đoạn khác.
Ông Hỵ viết: "Chỉ còn hơn
tháng nữa, sẽ bước vào đại hội, bầu bán nhiệm kỳ mới, nhưng ta chẳng còn gì.
Sau phút, mọi người quần ta trận thừa sống, thiếu chết, liệu ta có né được
những đường đạn hiểm nguy để hạ cánh êm xuôi?
Có lẽ, ở trong cái nhà này,
người khổ đau nhất, đáng thương nhất không phải là ta, là Hạ mà là vợ ta. Mặc
dù, vợ ta từng lừa ta theo các già đi chùa lễ bái. Nhưng, ta biết, mụ vẫn đi về
Hải Dương với người tình, chàng bộ đội đóng quân ở nhà ta thời ta đang biền
biệt ở một miền sơn cước”.
Bà Hỵ định xé, vò nát tờ
giấy, nhưng không hiểu sao, bà lấy mực xóa đi những dòng chữ này.
*
* *
Có tiếng chuông gọi cửa. Bà Hỵ giật bắn người. Bà ghé
mắt qua khung kính nhìn ra ngõ quan sát, biết người quen, bà bước xuống nhà, mở
khóa mời vào.
Không ai nói câu gì. Khách và
chủ nhìn nhau, khẽ chào qua ánh mắt.
- Ông Hỵ nằm ở đâu hả chị?
Tình trạng thế nào rồi?
Bà Hỵ lặng im dẫn khách bước
nhẹ đến bên giường ông Hỵ, gọi chồng:
- Ông. Ông có nhận ra ai đó
không. Lại khóc à? Chú Nhếnh đấy. Chú đến thăm ông ốm đây này.
Bà Hỵ quay sang Nhếnh:
- Từ hôm ông Hỵ đổ, có một
lần Bí thư, Chủ tịch đến thăm. Còn anh em, bạn bè, duy nhất chỉ thấy có mình
chú. Mà tình hình chú thế nào? Nghe nói, vận hạn cũng liêu xiêu lắm hả?
- Chị biết à? Nó đánh em mất
trắng còn đâu. Từ vụ cứu thằng Hạ ngày xưa, nó cũng bới lên. Rồi mấy vụ gần đây
nữa, nó tống em về vườn rồi. Đời bạc quá, đểu giả quá.
Bà Hỵ đặt quyển sổ lên trước
mặt Nhếnh, mặt rầu rĩ.
- Ông Hỵ coi như cấm khẩu
rồi. Chẳng nói được gì nữa đâu. Chú đọc vài dòng vớ vẩn này này...
Bà Hỵ bỏ ra ngoài, một lúc
lâu mới quay lại. Bà thấy Nhếnh vẫn ngồi bên giường, tay mâm mê cánh tay khô
gầy, đang run lên lẩy bẩy của ông Hỵ. Miệng Nhếnh và ông Hỵ méo xệch. Bốn con
mắt ướt đẫm.
Bà Hỵ vội quay đi, ngồi xuống
chiếc ghế góc nhà. Một tiếng nấc nghẹn lên nhói đau từ lồng ngực.
*
* *
Ngoài ngõ, tiếng chuông gọi
cửa lại vang lên ba hồi dài, rời rạc. Người chờ tưởng đã nản thì bỗng nghe
tiếng khóa mở lách cách, cửa bật ra. Bốn tiếng chào đồng thanh cất lên:
- Chào bác ạ. Chào bác.
Vẻ buồn thiu, nhìn bốn người bước vào nhà
mình, bà Hỵ khẽ nhếch mép:
- Khánh Liên hả?
- Dạ.
Rất nhỏ nhẹ. Khánh Liên giới
thiệu với bà Hỵ.
- Thưa bà! Đây là Hồng Len,
bà đã gặp. Còn hai anh này là Phể và Điêm ạ.
Bà Hỵ tự nhiên khóc rống lên,
ngã vật xuống chiếc ghế miệng than van, kể lể.
- Trời ơi, chỉ còn một tuần
nữa, thằng Hạ nhà tôi phải ra tòa rồi. Đời nó thế là hết. Ối giời cao đất dầy
ơi. Tôi còn sống làm sao được nữa. Đời tôi sao lại khốn khổ, khốn nạn đến thế
này.
Bà Hỵ rên lên ư ử rồi lịm đi.
Mọi người nhìn bà, ai nấy đều rân rấn nước mắt. Một lát, Hoàng Khánh Liên bảo
với Điêm, Phể và Hồng Len:
- Ta gửi quà cho Hạ, vài ngày
nữa nhờ bà Hỵ mang đi. Nhưng ghi thư cho Hạ như thế nào đây? - Khánh Liên quay
sang, hỏi riêng Điêm. Thế này nhá, ghi bốn tên: "Hoàng Khánh Liên - Hồng Len,
Điêm, Phể - Chút quà nhỏ của bốn người gửi Hạ”.
- Được. Được - Điêm gật đầu -
Ghi vậy là đủ ý và chặt chẽ rồi đấy.
Phể đế theo:
- Tốt - Việc làm của chúng
mình với Hạ vậy là đẹp, là rất con người, phải không?
Bà Hỵ vẫn gục đầu xuống chiếc
ghế, rã rời, thở. Hoàng Khánh Liên dẫn ba người lên tầng hai thăm ông Hỵ đang
nằm liệt giường. Nhếnh đứng lên chào mấy người khách lạ. Tất cả không nói gì,
lặng lẽ nhìn ông Hỵ hai mắt như lồi ra, miệng giật giật.
*
* *
Rời nhà ông Hỵ. Theo lời hẹn,
sáu rưỡi chiều, Phể và Điêm về họp mặt tại nhà Khánh Liên. Thức ăn đã chuẩn bị
sẵn khi nào. Vừa thấy Phể và Điêm phóng xe về đến ngõ, Khánh Liên reo lên:
- Hồng Len ơi. Hai "chàng” về
đây rồi. Em dọn mâm ra ngay thôi nhé.
- Lại nâng cốc hả?
- Ừ. Phải vui chứ. Anh em
mình được ngày tề tựu cơ mà.
Bốn người ngồi quây quần
quanh bàn ăn, Khánh Liên mở chai Boodeaux, đưa cho Hồng Len vẻ tình tứ:
- Này, giành cho em gái xinh
đẹp nhất rót rượu mời hai anh cạn chén. Được chưa? Nào, cùng nâng cốc!
Phể cạn sau cùng, "khà” một
hơi vẻ cảm khoái. Phể đứng mãi, nhìn Khánh Liên rất lâu:
- Anh cảm ơn em. Nhưng, Khánh
Liên ơi - Phể xúc động - Anh phải ngàn lần cảm ơn hơn nữa. Bởi việc em đưa Hồng Len về ở với mình, hai người lại
thương quý nhau. Ở đời, ít có đấy. Đáng ngợi ca đấy.
- Đúng đúng. Tôi cũng đang
muốn nói điều ấy - Bây giờ đến lượt Điêm đứng lên - Anh Phể nghe không? Vừa ở
lối ngõ kia kìa. Mấy bà dân phố nói sao nhỉ? Họ bảo, Liên, Len đều là vợ Hạ cả
đấy. Tưởng nó giết nhau chứ. Ai dè nó lại thương nhau thế. Thằng Hạ đểu, ngu.
Chết là đáng đời rồi.
- Thôi. Xin hai anh. Chị em
em không phải loại dễ bị phổng mũi đâu. Nhưng này, thứ hai tuần tới, việc cụ
thể của anh đây nhá - Khánh Liên nói với Điêm - Anh ngại, không thích ở nhà em
chứ gì. Cũng phải. Em đã xin ý kiến và được giám đốc chấp nhận. Anh sẽ ở một phòng
ngay trong khu tập thể cơ quan. Ăn ở, làm việc tại đấy.
- Chà. Tốt quá - Phể bắt tay
Điêm - Chú em tôi trở thành họa sĩ của Công ty xuất nhập khẩu mỹ nghệ rồi hả -
Phể lại quay sang Khánh Liên - Trăm khéo, nghìn hay nhờ ở bàn tay người đẹp này
sắp đặt cả. Nào, rượu đâu, rót đầy nhé. Chúng ta cùng nâng cốc chúc mừng: chúng
ta có Khánh Liên. Chúng ta có hôm nay.
Hồng Len lại mở chai rót đầy
tràn từng chén. Len uống cạn rồi ôm chặt lấy ngang lưng Khánh Liên, nũng nịu:
- Chị ơi! Em vui quá, chị ạ.
Đêm về khuya. Thỉnh thoảng,
tiếng cốc lại vang lên tiếng chạm nhẹ. Tiếng cười nói rì rầm nghe vui vui, ấm
áp trong căn nhà Khánh Liên, khuất sâu trong lối phố.
Trại viết
Chi Hội Nhà văn Công an, Bãi Cháy,2004
Làng
Thắng, mùa thu, 2004
KIM CHUÔNG












