CHÙM THƠ NAM KHÁNH
NẾU RÕ
NẾU rõ chân kinh lẽ nhiệm mầu
CÓ lòng ngưỡng mộ nẻo
cao sâu
THIỆN tâm Bác ái
xây nền móng
CĂN trí Từ bi bắt
nhịp cầu
SỚM biết vô thường mà
tỉnh ngộ
LẠI hay giả tạm phải
quay đầu
CỬA vào giải thoát không
xa lắm
THIỀN tịnh giác mê
dứt não sầu.
XÓT
Lệ sầu thương tiếc kẻ đi xa
Giấc ngủ ngàn thu vĩnh biệt mà
Nhắm mắt đâu còn nơi đất mẹ
Lìa đời nào thấy nẻo quê cha
Bùi ngùi lặng lẽ bên khung cửa
Nức nỡ đềm êm dưới mái nhà
Nào phải xót chi, người đã mất
Bởi rồi sẽ đến, đến phiên ta!
THÀNH
TRỤ
HOẠI KHÔNG
Đời người nương tựa kiếp phù sanh
Sống tạm dương gian sợi chỉ mành
Chẳng biết vô thường là mộng ảo
Đâu hay cõi thế thật mong manh
Sớm chiều tranh đấu lo danh lợi
Ngày tháng đua chen để giựt giành
Nhắm mắt chỉ còn tay trắng vậy
Sang hèn chung một nấm mồ xanh!
TỪ ĐÂU?
Từ đâu, ta đến… lúc chưa sinh?
Tạo hóa làm nên vóc, dáng, hình
Cao thấp, ốm, gầy, người dại dột
Nhỏ to, tài, trí, kẻ thông minh
Sang giàu thọ hưởng tôn công lý
Nghèo khó đeo mang thán bất bình
Chỉ có như nhau thành "Cát, Bụi”
Về đâu khi thác hởi thân mình?
KHÁCH
(Thủ nhất
thanh)
KHÁCH dừng
trên bến đợi qua sông
KHÁCH lại
về đâu giữa đại đồng
KHÁCH ngó
mây trời trôi khắp nẻo
KHÁCH nhìn
cây lá trụ mênh mông
KHÁCH đi
vạn dặm bao người nhớ
KHÁCH đến
ngàn xa lắm kẻ trông
KHÁCH vắng
nơi này ra viễn xứ
KHÁCH lên
đò nọ, bước sang sông.
RƯỢU XUÂN
Nâng chén men cay chút rượu đầy
Ba ngày xuân nhựt để cho khuây
Thỏa vui cùng với hương tình thắm
Rượu đã cạn bầu chẳng thấy say !
TIẾT XUÂN
Tiết trời ấm áp đượm hơi dương
Nắng mới xôn xao
cuối ngõ đường
Xuân đến lòng người
vui ấm lại
Dịu dàng thêm chút
rượu nồng hương.
Nam Khánh
CẢNH XUÂN
Năm mới mình ta
ngồi đọc thơ
Cảnh xuân thêm
chút chuyện tình hờ
Người vui say
với vần thơ lạc
Ta ngắm cảnh
đời thấy ngẫn ngơ.
NHỚ...
Quê tôi
vốn thiệt ở
nhà vườn
Sinh sống đô thành nhớ cố hương
Cách biệt bao năm lòng những tủi
Giả từ nhiêu tháng dạ thêm buồn
Tưởng về xóm cũ càng tha thiết
Nghĩ đến thôn xưa lại vấn vương
Chẳng biết giờ này nơi chốn ấy
Chưa về có nhớ hởi người thương?
HOÀI
NIỆM
Năm tháng, học trò mãi tiễn xa
Để rồi thấy nhớ, nhớ ngày
qua
Lối xưa hiu hắt bạn đâu bạn
Đường cũ tiêu điều
ta chỉ ta
Cánh phượng lung linh chờ nắng sớm
Con ve rả rít đợi chiều tà
Người về cuối nẻo trông biền biệt
Để lại riêng tôi nỗi
nhạt nhòa
HẠ NHỚ (Thủ
vỹ ngâm)
Mùa hạ dần sang lại nhớ nhiều
Một thời áo trắng đẹp bao nhiêu
Mái trường ngói đỏ khi sương sớm
Lớp học bảng đen lúc nắng chiều
Bè bạn giờ đây sao chẳng thấy
Thầy cô thuở đó cũng đâu tiêu
Nghĩ về năm tháng còn thơ ấu
Mùa hạ dần sang lại nhớ nhiều!
THƠ BỐN MÙA
Xuân về non
nước, rợp Mai vàng
Xuân rải trên
cành giọt nắng loang
Xuân đạo lòng
ta thêm sức sống
Xuân đời, nhân
thế vẻ huy hoàng
Xuân mang khí
hậu tươi màu lá
Xuân chở tiết
trời rực ánh quang
Xuân đến chung
vui ngày hiệp mặt
Xuân mừng vạn
sự với an khang
Hạ vàng Lan
tím, trải đồi nương,
Hạ ấm lòng
ta; chút nắng hường
Hạ khắc tình
duyên trên phiến lá
Hạ đan mộng
ước mỗi cung đường
Hạ khơi nỗi
nhớ ngày chung bước
Hạ gợi niềm
mong lúc bãi trường
Hạ vắng
người xưa bao nuối tiếc
Hạ về lưu
luyến thuở yêu thương
Thu nhẹ chân
qua gác nhỏ này
Thu vừa mang
lại chút mê say
Thu đưa sắc
thắm Trăng lơ lửng
Thu tặng màu
hoa Cúc rợp đầy
Thu vẽ sông mơ
ngàn cánh sóng
Thu xây núi
mộng vạn vòm cây
Thu còn man mác, lay cành gió
Thu quyện tình ai cõi thế
này?
Đông lạnh cô phòng nỗi quạnh hiu
Đông càng buốt giá; bóng cô liêu
Đông buông ngõ
Trúc xôn xao nắng
Đông thả đường tơ, héo hắt chiều
Đông ước nẩy
mầm cho kẻ mến
Đông mong hé nhụy để người yêu
Đông còn yên giấc trong sâu thẳm
Đông giết tình Xuân lại bấy nhiêu.
NỖI LO;
MÙA NƯỚC LŨ
(đường liên vận)
Trắng xóa
ngoài xa, nước lũ về
Đàn cò ngơi
cánh đậu triền đê
Lăn tăn con
sóng miền thôn dã
Lả tả hoa
đồng, giữa cảnh quê
Điên điển ửng
vàng ra tỏa nhụy
Lục bình
rựng tím trổ xum xuê
Đang dần khó
nhọc, lo toan đến
Đời sống
người dân lại bộn bề.
Bộn bề vất
vưởng đến người dân
Cảnh sống gia
đình thật khó khăn
Cơm áo, gạo
tiền sao thiếu thốn
Chăn màng, than thuốc rất khi cần
Mưa dầm hứng chịu vì con đói
Nắng dãi cam đành bởi miếng ăn
Ngày tháng mùa về cơn nước lũ
Bộn bề vất vưởng đến người dân.
Người dân tính kế, để sinh nhai
Câu, lưới trên sông rất miệt mài
Trông cảnh đàn con; tìm bắt ốc
Nhìn ngoài, bà vợ, đội sề khoai
Càng thương
kẻ khó lòng da diết
Thêm xót dân
nghèo dạ đắng cay
Tạo hóa khéo
bày chua chát thế
Sao không cho họ; chút cơ may.
Cơ may tránh
được, lúc mưa dầm
Đói lạnh
không còn buổi tối tăm
Nghèo khó cứ
dần ra vắng dạng
Cơ hàn rứt
khỏi, khuất xa xăm
Với người
dạo bước tiêu gian khổ
Cùng kẻ rong
chơi, hết lạc lầm
Hạnh phúc nơi
nơi như vẫy gọi
Thì đâu trông
thấy nỗi thăng trầm.
TRĂNG KHUYA
Trời trong mây
trắng vẽ màu xinh
Lấp lánh
trăng khuya thật hữu tình
Chiếc lá dịu
dàng, rơi ngõ vắng
Giọt sương
nhè nhẹ, trải sân đình
Xôn xao ngoài
ấy trai cùng gái
Lặng lẽ màn
đêm, bóng với hình
Rạng nguyệt
thôi cài trên mái tóc
Tàn canh thui
thủi chỉ riêng mình












