Phượng xưa
Luyến tiếc thời gian dưới mái trường
Phượng đỏ khoe màu phơi nắng sớm
Mai vàng ấp nụ đón đêm sương
Thu sang mát mẻ mùi hoa cúc
Đông đến lạnh lùng phấn dạ hương
Tiếng nhạn kêu đàn còn vọng đó
Trầm tư khắc khoải tiếng mưa buồn .
Thugiangvũ
NHỚ BẠN
Cách trở sao lòng mãi nhớ thương
Bạn thân ngày đó học chung trường
Đôi mình ngày ấy còn son trẻ
Hai đứa bây giờ đã điểm sương
Vẫn nhớ mùi mồ hôi áo trận
Nào quên vị "nước mắt quê hương"
Hôm qua nhận được tin anh mất
Thương tiếc hồn đau trách lẽ thường!
Thugiangvũ












