TÌNH PHAI
Thời gian phai nhạt vết thương lòng
Xoa dịu cạn dần ngấn lệ đong
Sóng vỗ nước trào nên sóng bạc
Mây bay gió quyện khiến mây vòng
Buồn vơi, má phấn thay màu thắm
Mưa tạnh, khung trời đổi sắc trong
Xoa dịu cạn dần ngấn lệ đong
Sóng vỗ nước trào nên sóng bạc
Mây bay gió quyện khiến mây vòng
Buồn vơi, má phấn thay màu thắm
Mưa tạnh, khung trời đổi sắc trong
Ngày ấy ngỡ yêu là mãi mãi
Ai ngờ tình chết giữa chờ mong.
Khảo Mai.
Ai ngờ tình chết giữa chờ mong.
VẬY ĐỪNG MONG !
( Họa "Tình phai”của Khảo Mai)
Hiện sinh đương đại rất đau lòng
Càng lắc càng đầy lệ ngấn đong
Hạt gạo bao giờ mà chẳng bạc
Đồng tiền muôn thủa phải quay vòng
Nhà cao vô nghĩa thường hay đục
Lều thấp vị tình lại hóa trong
Chớ bảo tiền tài là hạnh phúc
Chỉ làm tình chết? Vậy đừng mong!
Từ Đức Khoát
SẦU ĐÔNG
(Thơ mời họa)
Lẻ loi bóng nhạn chở sầu đông
Sải cánh chơi vơi nhuốm bụi hồng
Quạnh vắng tường loang da diết nhớ
Buồn thương liễu rũ mỏi mòn trông
Mưa thâm ảm đạm giăng ghềnh đá
Gió bấc lạnh lùng phủ bãi sông
Phiền muộn trào dâng theo cảnh sắc
Ai người đồng cảm với ta không ?.
Trương Nữ Hương Thủy
HẠ BUỒN
Giữa hè mà lạnh tựa mùa đông
Đường nhựa mà sao bụi vẫn hồng
Bàn phím ngòm đen tay nhắc"Nhớ”
Màn hình bàng bạc mắt còn trông
Mưa giăng lạnh toát trơ mom đá
Bão giật tan tành trọi khúc sông
Nam tử ba đào trong tửu sắc
Kẻ nào háo sắc sẽ tay không .
Từ Đức Khoát
NGHIỆP ĐẠO
( Xướng)
Khổ lụy, đau thương, ích lợi gì?
Hết duyên, thôi nợ, sớm chia ly,
Đam mê sắc dục, tham sân hận,
Khao khát lợi danh, cuồng vọng si !
Dưỡng tánh, tu tâm, gieo nghiệp đạo,
Làm lành, tránh dữ, lấy từ bi,
Buông tay nằm xuống, lìa nhân thế,
Đừng để ngàn đời tiếng thị phi !
San Jose, tháng 01/26/2012
Mai Hoài Thu
DẠI GÁI
Đua chơi với gái chẳng ra gì?
Nát cửa tan nhà sống biệt li
Con cái thấy cha mà uất hận
Phố - làng nhìn mẹ chịu ngu si
Sau này mới biết mình vô đạo
Hiện tại chưa hay hắn quá "Bi”
Nhắm mắt xuôi tay về cõi Phật
Bồng lai? Hạc lánh mặc hồn phi .
Từ Đức Khoát
NHỚ THƯƠNG
( Qúy tặng Định-Vợ hiền)
Năm tháng bên nhau cứ ngỡ thường
Giờ xa lại thấy nhớ người thương
Nhớ bao sớm nắng đèo quanh phố
Nhớ những chiều mưa đợi trước trường
Nhớ nụ môi nồng hương ngát ngát
Nhớ vòng tay ấm lúc sương sương
Và anh nhớ nhất hôm về muộn
Nhắp ngụm cà phê chẳng có đường.
Nguyễn Nhẫn-Bút hiệu: Nhân Ảnh
THƯƠNG VỢ
Họa "Nhớ thương” của Nhân Ảnh
Con gái nhà quê chẳng phải thường
Lam làm mọi việc rất là thương
Đồng Xuân lận đận từng con phố
Chợ Bưởi lang thang tới các trường
Người chơi dạo cảnh cành-hoa-lá
Mình chịu gom hàng nắng-gió-sương
Bảy mươi giờ đã em thành cụ
Vẫn phải lên đênh chợ bám đường ?
Từ Đức Khoát
(Phú Thọ )












