KHÔNG HIỂU
Ta cười ngạo nghễ mộng "bình thường"
Dan díu thế nhân bởi vấn vương
Một gánh thê nhi hư ảo - mặc
Đôi bầu thơ phú giả chân - tường
Lênh đênh trăng gió say rồi nhớ
Lửng thửng nước non tỉnh lại thương
Cái thú tiêu dao miền thoát tục
Nhẹ tâm vô cảm bước trên đường ?!!!
CỨ VUI
Ha hả buồn cười sự chính chuyên
Chính chuyên sao sợ thế nhân phiền
Phàm phu kín tiếng buôn hàng sáo
Tục tử thạo đời luận lẽ riêng
Cứ ngạo nghĩa tình bằng giọng quỉ
Chi màng cát bụi mượn lời tiên
Ta gom thành mớ vo nhàu nát
Thiên hạ mừng vui cuộc đảo điên.
Thi lan












