ĐÁ VẪN LÀ ĐÁ (NGUYỄN BÁ HÒA)
Chiếc tủ gương lớn đặt trang trọng giữa phòng khách, trong tủ các mẫu đá được sắp xếp thật đẹp mắt. Đây là bộ sưu tầm đặc biệt của chủ nhân. Các mẫu đá có hình dáng lạ: chiếc thuyền, con rồng, con hổ, thiếu nữ..... Chúng được đặt trên một đế gỗ có ghi ngày tháng sưu tầm và giá tiền, có mẫu đá lên đến cả chục triệu đồng, chắc chủ nhân là người giàu có lắm! Mỗi lần có khách đến chơi chủ nhân thường giới thiệu tủ đá rất đổi tự hào. Khách hào phóng khen tặng không tiếc lời. Các mẫu đá nghe thế cũng rất lấy làm tự hào không kém chủ nhân. Khi không có ai, chúng thường trò chuyện với nhau một cách đắc ý.
Rồng mở đầu câu chuyện:
-Này Hổ, bạn đến từ đâu, trông bạn rất oai phong lẫm liệt
-Tôi đến từ một cửa hàng mỹ nghệ, còn Rồng đến từ đâu?
-Bạn trông tôi có đẹp không, không thua gì rồng thứ thiệt! Chủ nhân của tôi ngày trước là phó sếp của chủ nhân bây giờ đấy!
-Chị Thiếu nữ ơi! Trông chị hao hao giống hoa hậu hoàn vũ quá! Nhưng sao chị có vẽ buồn thế?
-Người ta sửa đôi mắt của tôi cho nó có vẻ buồn buồn chứ tôi chẳng biết buồn vui là gì!
Một viên đá được chủ nhân dùng làm cái chặn giấy trên bàn viết cắt ngang câu chuyện:
-Các bạn tự hào cái nỗi gì chứ?! Đá không ra đá, người không ra người, đồ vật không ra đồ vật! Các bạn có biết hình thù kỳ dị của các bạn xa lạ với chúng tôi biết bao nhiêu không? Các bạn là những quái thai trong dòng họ đá chúng ta đấy. Chúng ta đến từ đâu ư!? Từ bãi đá ven sông ven suối, từ một vùng trung du nào đó thôi, các bạn quên nguồn gốc của chúng ta rồi ư? Dù bạn ngồi đâu, khoát bên ngoài cái hình gì đi nữa thì chúng ta vẫn là đá mà thôi!
Các mẫu đá im lặng lắng nghe.
10/2011
NBH












