Thành viên mới
Tìm kiếm
Đăng ký nhận tin
TamQuoc.vn
Như cười ngắm hoa (Phạm Đình Chúc)
Truyện thơ Lý Lan
 

Truyện ngụ ngôn Trung Quốc (Gs Lê Huy Tiêu) sưu tầm biên soạn)

Truyện ngụ ngôn Trung Quốc (Gs Lê Huy Tiêu) sưu tầm biên soạn)
VANTHOVIET.COM »
21/11/2011 | 09:56
Đọc sách hẳn tốt hơn là chơi cờ, đánh bạc; ấy nhưng về tội để mất dê thì cả hai chú mục đồng đều có lỗi như nhau.
  1. Ngu Công dời núi

Núi Thái Hằng và núi Vương ốc liền một dãi, chu vi hơn 700 dặm*. Một cụ già tên Ngu Công 90 tuổi, sống ở phía bắc núi, ghét hai trái núi chắn đường vào nhà cụ, nên hàng ngày cụ mang cuốc ra đào đất đi

Có người hỏi cụ, "Cụ ơi, đào đất làm gì đấy ạ?”

Cụ đáp: " Tôi cuốc hai trái núi này đi để đi lại cho tiện”.

Người hỏ cười và khuyên cụ: "Hai trái núi cao thê kia, ; àm sao mà cuốc được? Làm uổng công vô ích!”

Cụ nói: " Không sao, ngày nào tôi cũng đào; tôi chết có con tôi tiếp tục đào; con tôi chết, có cháu tôi đào; cháu tôi chết, còn có chắt tôi đào. Họ hàng tôi đời này đến đời khác đào, núi không thể mọc cao hơn được nữa, thế là có ngày sẽ bị san bằng”.

Thần trời nghe được câu trả lời của cụ già, liên đẩy hai trái núi ra xa để cho cụ có lối đi lại.

*Một dặm bằng 1,6 km

2. Mất rìu

Có một người, một hôm bỗn không tìm thấy chiếc rìu của mình. Anh ta nghĩ bụng: "Đúng là thằng bé hàng xóm ăn cắp rồi.”

Thế là anh ta theo dõi thằng bé. Nhìn nó đi đường, nói năng, cử chỉ, thái độ đúng là một đứa ăn trộm rìu.

Hôm sau, anh ta lên rừng đốn củi, tìm thấy chiếc rìu ở bên gốc cây. Lúc này mới nghĩ ra là lần trước đi đốn củi mình bỏ quên trên núi.

Mang rìu về nhà, lại để ý xem thằng bé hàng xóm, thấy nó đi đứng, nói năng, cử chỉ, hành động không có dáng vẻ một thằng ăn trộm rìu.

3. Mất dê

Một hôm, người hàng xóm nhà ông Dương xổng mất một con dê. Cả nhà người hàng xóm đi đuổi, nhưng người ít quá, liền bàn với ông Dương, xin sai hai người đi đuổi giúp.

Ông Dương: "Đuổi một con đe, cần gì phải đông người như vậy?”

Người hàng xóm đáp: "Đường nhìều ngã ba lắm”.

Đến tối, người nhà hàng xóm trở về, người nhà ông Dương đi đuổi giúp cũng trở về.

Ông Dương hỏi: " Có bắt được dê không?”

_ Không.

Ông Dương hỏi: "Đông người thế, sao lại không bắt được dê?”

_ Ồ trên đường có lằm ngã ba, theo các ngã ba đi một chốc lại có nhiều ngã ba khác. Nhiều ngã ba quá không biết dê chạy đường nào. Nên không đuổi nữa, đành quay về”.

Từ đó ông Dương rút ra được bài học. Đọc sách, học cái gì thì phải chuyên tâm mà học. Cứ đọc chỗ này một tý, học chỗ kia một tý, học suốt đời cũng chẳng học được gì.

4. Lo trời sập

Nước Khởi có một người suốt ngày lo trời sập đất lở, lo đến nỗi ăn không ngon, ngủ không yên. Một người bạn lo lắng cho anh ta, đến giải thích: " Trời chẳng qua là khí tụ lại, không chổ nào không có khí, thì anh sợ gì trời sập”. Người nước Khởi nói” "Nếu trời do khí kết thành, thì mặt trời, trăng, sao sẽ không không bao giờ rơi ư?”. Người bãn đáp: " Mặt trời, trăng, sao cũng chỉ là thể khí kết lại phát sáng mà thôi. Dù cho có rơi xuống cũng chẳng làm hại đến vật gì”.

Người nước Khởi lại hỏi: " Nếu đất sụt thì sao?”

Người bạn đáp: "Đất chẳng qua là do bùn kết lại. Bùn ở khắp nơi, không nơi nào không có. Anh suốt ngày dẫm. đạp, hoạt động ở trên mặt đất, sao còn sợ nó sụt?”

Sau khi được giải thích, người nước Khởi như trút được gánh nặng, vui vẻ trở lại.

Trương Cô Từ nghe biết chuyệtn này, cười nói: "Lo trời đất sẽ sập là lo quá xa; nhưng nếu nói trời đất không thê sập là không đúng. Tóm lại, trời đất không thê không sập, nhất định sẽ sập. Nếu gặp lúc trời sập đất lở, con người làm sao không buồn được?”

Liệt Tử nghe họ bàn cười nói: "Nói trời sập đất lở là hoang đường, nói không sập lở cũng là hoang đường. Sập hay không sập chúng ta không biết được. Nhưng nên hiểu rằng, sập lở là một chuyện, không sập lở lại là một chuyện khác. Hai chuyện này không bàn cùng một lúc được, Cũng như người sống không biết mình chết đi rồi sau này sẽ như thế nào, và người rồi cũng không biết sống là như thế nào. Tương lai không biết quá khứ, quá khứ không cũng không biết tương lai. Trời đất sập hay không sập, hà tất chúng ta phải để tâm cho mệt người!”

5. Cướp vàng

Xưa có một người ở nước Tề rất mê vàng. Một buổi sớm, anh ta ăn mặc quần áo, đội mũ ra phố, đi đến nơi bán vàng, vồ lấy vàng của người ta rồi chạy. Quan tuần bắt được, hỏi: "Mọi người đang ở đây, sao mày lại cướp vàng của người ta?”.

Người kia đáp: "Khi tôi vồ vàng, mắt chỉ thấy vàng, chứ không hề thấy ai cả”.

6. Xem tướng ngựa

Tấn Mục Công bảo Bá Nhạc: "Tuổi ngài đã cao, trong đám con cháu ngài có người nào biết tìm ngựa thiên lý không?”.

Bá Nhạc nói: "Ngựa thường thì có thể quan sát hình dáng, gân cốt, nhưng ngựa thiên lý thì không có tiêu chuẩn nào, khó mà nắm vững được. Nó chạy nhanh như tên bay, không tung bụi, không thất vết chân. Con cháu tôi đều là những người kém tài, có thể dạy chúng chọn ngựa tốt bình thường, chứ không thể dạy chúng chọn được ngựa thiên lý. Tôi có người bạn thân là Cừu Phương Cao. Ông ta có tài xem tướng ngựa chẳng kém gì tôi, xin vua cho mời ông ấy”.

Tần Mục Công cho gọi Cửu Phương Cao, và sai ông ta đi tìm ngựa thiên lý. Sau ba tháng, trở về, Cừu tâu rằng: "Đã tìm thấy ở Sa Khâu”

Mục Công nói: "Con ngựa ra sao?”

Cửu Phương Cao đáp: "Con ngựa cái lông vàng”.

Mục Công sai người đến Sa Khâu lấy ngựa, thì là con ngựa đực lông đen. Mục Công không vui, gọi Bá Nhạc đền bảo: "Dở quá, ông tiến cử người chọn ngựa mà màu sắc, đực cái cũng không phân biệt được, thì làm sao mà chọn được ngựa thiên lý?”

Bá Nhạc thở dài nói: "Tài hiều biết về ngựa của ông ấy cao siêu lắm. Giỏi hơn tôi gấp nghìn vạn lần! Cái mà ông ta quan sát là thực chất tinh thần: nắm cái bản chất, bỏ qua biểu hiện thô thiển nông cạn; quan sát nội dung mà bỏ qua hình thức, ông ta chỉ nhìn cái cần nhìn, không nhìn cái không cần nhìn, ông ta chỉ quan sát cái nên quan sát, mà bỏ đi cái không nên quan sát. Cách quan sát sự vật của Cừu Phương Cao có ý nghĩa to lớn hơn cách xem tướng ngựa bình thường”

Đem ngựa về, quả nhiên là ngựa thiên lý nổi tiếng trong thiên hạ.

7. Kỷ Xương học bắn

Có một người tên là Kỷ Xương, đến học bắn cung ở Phi Vệ. Phi Vệ nói: "Trước tiên anh cần tập khọng chợp mắt, rồi sau hãy học bắn”.

Kỷ Xương về nhà, nằm ngửa dướci khung dệt vải của vợ, mắt trừng trừng nhìn vào hai chân của vợ đang dệt vải. Học như vậy liền hai năm, giả dụ cô vợ cầm chiếc dùi đâm vào mắt anh ta, anh ta cũng không động đậy con ngươi. Anh ta liền đem thành tích học tập này nói cho Phi Vệ biết. Phi Vệ nói: "Vẫn chưa được, anh còn phải rèn luyện nhãn lực nữa. Anh phải nhìn con vật rất nhỏ thành to, nhìn rất rõ ràng một vật cỏn con, bao giờ đạt được, đến bảo tôi”.

Kỷ Xương lấy lông đuôi trâu vuộc con rận vào cửa sổ, rồi cứ nhìn chằm chằm. Chỉ trong mười hôm, nhìn con rận thấy to lên: sau ba nămnhìn con rận to bằng cái bánh xe, rồi nhìn thấy các vật khác đều thấy tho bằng trái núi nhỏ.

Kỷ Xương bèn lấy sừng súc vật phương Bắc làm cung, lấy tre phương Nam làm tên. Anh bắn trúng giữa con rận mà lông đuôi trâu vẫn không đứt, Kỷ Xương đem chuyện đó nói cho Phi Vệ biết. Phi Vệ sung sướng nhảy lên, vỗ vào ngực mình nói:

_Anh đã học được diệu kế bắn tên rồi!

8. Mặt trời gần hay xa

Khổng Tử đi chơi về phía Đông, thấy hai đứa bé cãi nhau, hỏi tại sao, thì một đứa nói:

_Cháu cho rằng mặt trời mới mọc, ở gần ta hơn, về buổi trưa, ở xa ta hơn.

Đứa bé kia nói:

_Cháu cho rằng mặt trời vừa mọc ở xa ta hơn, về buổi trưa, ở gần ta hơn.

Đứa trước cãi:

_Sáng ra mặt trời mới mọc to như cái bánh xe, đến giữa trưa, nhỏ như cái đĩa đựng thức ăn, thế chẳng phải tại xa ta mới nhỏ, gần ta mới to là gì?

Đứa sau cãi

_Lúc mặt trời mới mọc thì thấy mát mẻ, đến giữa trưa thì nóng nực. Đó chẳng phải vì gần ta mới nóng, xa ta mới mát là gì?

Khổng Tử nghe xong, không sao giải đáp được. Hai đứa bé cười nói: "Thế thì cho ông là học rộng biết nhiều thế nào được!”

9. Đi trắng về đen

Trời nắng, Dương Bố đi chơi. Khi đi, mặc quần áo trắng. Giữa đường gặp trời mưa, quần áo ướt hết, phải vào nhà bạn mượn quần áo mặc. Người bạn thương tình cho Dương Bố mượn bộ quần áo thâm.

Trời tạnh, Dương Bố mặc áo thâm đi về. Con chó trông thấy, xô ra cắn. Dương Bố giận quá, toan cầm gậy định đánh.

Người anh ra can rằng:

_Đừng đánh nó làm gì! Nó đuổi cắn thế là phải. Giả sử con chó nhà chú lúc đi thì trắng, lúc về thì đen. Chú có nhận ra nó không?

10. Đánh người phải biết giữ mình trước

Vua nước Tấn đem quân đi đánh nước Vệ. Giữa đường gặp một ông lão ađng cấy ruộng. Ông già cứ ngẩng mặt lên trời cười khanh khách. Vua cho đòi lại hỏi: "Ngươi cười cái gì?”

Ông lão thưa rằng: " Tôi cười anh láng giềng nhà tôi. Một hôm anh ta đưa vợ đi chơi. Giữa đường gặp người con gái đẹp hái dâu. Anh ta thích quá, lén vợ, rẽ xuống ruộng dâu để tình tự với người con gái. Một lúc, ngoảnh lên xem vợ đi đến đâu, thì thấy một chàng đang rủ rê vợ anh ta đi. Câu chuyện chỉ có thế, tôi nghĩ mà không nhịn cươờ được.”

Vua Tấn nghe nói, tỉnh ngộ kéo quân về. Chưa về tới nơi, đã thấy báo có quân giặc xâm phạm bờ cõi.

11. Tường đổ

Có một nhà giầu ở nước Tống. Một hôm trời mưa, tường nhà anh ta đổ

Đứa con nói: "Cha ơi, không đắp ngay lại tường, e có trộm vào”.

Người hàng xóm thấy tường đổ, cũng khuyên: "Này bác, không đắp lại tường e có trộm vào”.

Quả nhiên, đêm hôm ấy, nhà anh ta có trộm. Anh ta khen đứa con là khôn ngoan, mà ngờ anh hàng xóm là gian giảo.

Cùng một câu nói, con nói thì khen, láng giềng nói thì ngờ trộm cắp.

Bởi vì con thì thân, nên không lấy làm ngờ. Láng giềng là sơ, nên ngờ vực. Thế chớ nên, phận sơ mà nói câu thân, thế nào cũng làm người nghe đem lòng ngờ vực.

12. Chặt cây ngô đồng

Thời xưa có truyền thuyết rằng: Cây ngô đồg đang trồng trong vườn, nếu cây chết khô thì nhất định phải chặct đi; nếu không chặt, người trong nhà sẽ gặp rủi ro.

Một nhà nọ có cây ngô đồng bị chết khô. Nhưng ông ta không biết truyền thuyết kia, nên cứ để nguyên cây ngô đồng ở trong sân.

Ông hàng xóm tốt bụng quan tâm đến ông ta, chạt đến bảo: "Chặt cây ngô đồng đi! Không chặt, thì đen đủi đấy!”

Ông ta nghe hàng xóm ông hàng xóm chặt đi cây ngô đồng.

Người hàng xóm thấy cành cây ông ta xếp đống dưới đất liền nói: "Một cây ngô đồng đủ làm củi đun mấy tháng. Nhà ông một lúc đun sao hết, cho tôi vay một ít về đun có được không?”

Ông kia nghe, giận dữ nói: "Thì ra ông muốn kiếm củi của tôi, nên xúi tôi chặt cây ngô đồng đi. Ông là hàng xóm của tôi, sao ông độc ác thế!”

13. Quốc vương giương cung

Có một vị quốc vương thích giương cung trước mặt mọi người. Quốc vương không được khỏe lắm, cái cung mà ông giương chhỉ là cái cung ba thạch* nhưng cứ dương dương tự đắc, cho là mìnhghê gớm lắm. Ông gọi một võ tướng lại thi. Võ tướng chỉ kéo có một nữa cánh cung, nhưng cố ý làm ra đỏ mặt tía tai, nói: "Nặng quá, cây cung này nặng đến chín thạch, nếu vua không có thần lực thì không thể kéo căng được cung”.

Quốc vương rất khoái, lại gọi một võ tường khác đến giươngcung. Người võ tướng này cũng bắt chước võ tướng trước, chỉ kéo có nữa cung, liền nói: "Kéo không được. Cây cung này phải nặng đến chín thạch, hạ thần làm gì có được thần lực như quốc vương?”

Thật ra cây cung của quốc vương kéo chỉ nặng ba thạch, nhưng vì ông ta thích nịnh; nên suốt suốt đời ông ta cứ tưởng mình kéo được cây cung nặng chín thạch

*Thạch là đơn vị đo lường nặng tương đương 10 đấu gạo

14. Ông già Hoàng và hai người con gái

Nước Tề có một ông già họ Hoàng, với mọi người ông quá khiêm tốn, khách sáo đến nỗi có đôi chút giả dối.

Ông già Hoàng có hai người con gái xinh đẹp như ngọc như hoa, rất khác thường.

Ông già không phải là không biết con mình đẹp, nhưng vì chúng là con gái của ông nên ông phải khác sáo, gặp ai ông cũng nói: :Hai con gái của tôi xấu xí lắm”.

Người này truyền chi người kia, nên những người gần đấy đều cho rằng ông già Hoàng có hai người con gái xấu thật. Do đó, hai cô con gái đến tuổi cập kê rồi mà trong nước không có người nào đến cầu hôn.

Nước Vệ có một anh chàng độc thân, mãi không sao kiếm được vợ, chẳng để ý đến đẹp hay xấu, anh ta chạy đến nước Tề xin lấy người con cả ông già Hoàng.

Lấy được vợ mang về nhà, mới biết là ông già Hoàng quá khiêm tốn, nên đã nói con gái mình xấu.

Nhiều chàng trai biết được chuyện này mới tranh nhau đến xin cầu hôn với cô con gái thứ hai của ông già Hoàng.

15. Đả cường đạo

Ông già nọ có hai người con trai.

Ông ta thích lập dị, làm việc gì cũng khác người. Ông ta đặt tên cho hai người con nghe rất cổ quái. Người con cả ông đặt tên là "Cường đạo”, người con thứ là "Đả”.

Mô hôm, người con lớn đi ra ngoài cổng, vừa đi được một đoạn đường thì ông bố bỗng nhớ đến chuyện gì không rõ, đứng ở cổng gọi vọng tới: "Cường đạo!, Cường đạo!”

Người đi đường nghe tiếng hét "Cường đạo” liền trói người con lớn của ông già lại.

Ông già biết là mọi người hiểu ầm vội ra giải thích và gọi người con thứ hai đến.

Khi ông già gọi tên đứa thứ hai, người đi đường nghĩ là ông già bảo "đả”, họ liền xúm lại đánh cho người con cả của ông một trận đau gần chết.

16. Lầm tưởng gà rừng là phượng hoàng

Có một người thợ săn, xách con gà rừng vào trong thành.

Một người đi đường nhìn thấy, liền hỏi người đi săn: "Anh xách con chim kia là con chim gì?”

Người đi săn thấy người kia không biết đây là gà rừng, liền nói dối: "Đây là phượng hoàng”

Người kia nói: "Từ lâu tôi đã nghetiếng phượng hoàng, mà không được thấy bao giờ, mãi nay mới được mở mắt. Vậy xin hỏi, anh có báncon phượng hoàng này không?”

Người đi săn: "Chỉ cần có người chịu bỏ tiền thì tôi cũng có thể bán”.

Người kia nói: "Tôi trả anh mười lạng bạc, anh bán cho phượng hoàng này cho tôi nhé”.

Người đi săn chê ít không bán.

Người kia bỏ ra hai chục lạng bạc, mới mua được con chim phượng hoàng. Người đi săn nhận tiền xong, chuồn đi ngay.

Người kia nghĩ bụng: phượng hoàng là con chim mang đến những điều tốt lành. Nay mua được mang dâng quốc vương để tỏ lòng kính mộ. Có ai ngờ con chim phượng hoàng này đã bị thương, chỉ nuôi được một đêm, ngày hôm sau thì chết.

Người kia rất buồn rầu. Không phải vì tiếc hai chục lạng bạc mà vì không còn phượng hoàng để dân lên quốc vương nữa.

Chẳng bao lâu, câu chuyện này đã lan ra cả nước, mọi người đều cho rằng người kia có phượng hoàng thật, muốn dâng cho quốc vương nhưng chim lại chết.

Đến tai quốc vương, quốc vương rất cảm động, liến sai tìm người kia đế. Để cảm tạ lòng tốt của người định dâng phượng hoàng, quốc vương tặng anh ta một món tiền nhiều gấp mười lần tiền anh ta đã bỏ ra mua con gà rừng.

17. Chim Chích cười Đại bàng

Chim đại bàng trên trời, lưng nó cao như núi Thái sơn, sải cánh như đám mây đen che lấp mặt trời, khi bay như một trận cuồng phong, bay được chín vạn dậm.

Đại bàng bay từ bắc cực đến nam cực, giữa đường bị con chim chích nhìn thấy.

Chim chích cười nói:

_Nó bay đi đâu đấy nhỉ? Ta nhảy lên nhảy xuống, bay cao một trượng*, thảnh thơi an nhàn trong đám cỏ bồng. Bay như thế cũng ghê lắm rồi! Nó còn định bay đi đâu?

Âu cũng là do to nhỏ khác nhau mà có những nhận thức khác nhau.

Chú thích:

*Một trượng bằng mười thước ta.

18. Thuốc chồng nứt nẻ tay

Nước Tống có một người biết chế ra một thứ thuốc làm cho tay không nứt nẻ. Nghê nghiệp chính của gia đình anh ta là tẩy tơ lụa. Nhờ có thứ thuốc này, mùa đông tay ngâm trong nước cũng không cóng tay, cũng không nứt nẻ.

Có người biết tin đó, liền chạy đến nhà người thợ tẩy tơ lụa hỏi mua. Người này bằng lòng bỏ ra một trăm lạng bạc để mua thuốc chống nứt nẻ tay.

Người thợ liền tụ họp họ hàng lại bàn bạc. Anh ta nói:

_Họ hàng nhà ta đời đời làm nghể tẩy tơ lụa. Tẩy một năm mới được mấy lạng bạc; bây giờ chỉ một lúc đượng những một trăm lạng bạc, lãi lắm.

Người kia mua được thứ thuốc này, liền đi đến nước Ngô, dâng lên vua Ngô.

Sau đó, vua Ngô mang quân đi đánh nước Việt, lúc ấy là mùa đông, thủy quân nước Ngô bôi thứ thuốc chống nứt nẻ, nên tay chân lanh lẹn, còn thủy quân nước Việt, lội xuống nước chân tay tê cóng lại. Do đó nước Ngô thắng trận. Vua Ngô liền phong thưởng rất hậu cho người làm ra thứ thuốc ấy.

Mới hay rằng cùng một loại thuốc, có thể có hai tác dụng khác nhau. Cách dùng khác nhau, hiệu quả sẽ khác nhau.

19. Không đợi được nước xa

Nhà ông Trang rất nghèo, đến nhé Giám Hà Hậu để vay gạo. Giám Hà Hậu nói:

_Được, đợi ta thu tô thuế, sẽ cho vay 300 lạng bạc.

Ông Trang rất bực, liền so sánh mà rằng:

_Hôm qua tôi đi đến đây, giữa đường có nghe tiếng gọi, tôi nhìn bốn phía, mãi thấy một con cá trắm nằm trong khe cạn. Tôi hỏi: "Sao cá lại ở đây?” Nó đáp” "Tôi đến từ biển đông, ông có một đấu hay một thăng nước cứu tôi không?”. Tôi nói: "Được, ta sẽ đi du thuyết vua Ngô nước Việt dẫn nước Tây Giang về cứu cá. Có được không?”. Cá trằm giận dữ nói:

_Tôi xa nước mắc cạn ở đây, chỉ cần ông cho tôi một đấu hoạc một thăng nước là cứu được tôi, nếu ông dẫn nước Tây giang, thì ông ra chợ tìm xác tôi!

20. Tây Thi và Đông Thi

Tây Thi có bnệh đu tim. Một lần bệnh phát, nàng thường ôm ngực, nhíu mày lại.

Tây Thi đẹp nổi tiếng. Mọi người thấy dung nha của nàng khi đau lại đẹp hơn cả khi nàng khỏe mạnh.

Ở bên Tây Thi có một cô gái xấu, tên là Đông Thi. Cô nhìn thấy vẻ đẹp ấy của Tây Thi liền học cử chi của tây Thi lúc đang đau: ấn mạnh vào ngực, nhíu chặt lông mày lại. Kết quả là trông cô ta càng xấu. Người đi đường nhìn thấy đều lánh xa.

Học một cách máy óc, bắt chước một cách mù quáng là không nên.

21. Mục đồng mất dê

Hai chú mục đồng cho dê lên núi ăn cỏ

Lên đén núi, hai chú thả dê ra.

Một chú thích chơi, rủ bạn bè đánh cờ, chơi bạc, chơi mê quá quên cả việc chăn dê.

Còn chú mục đồng kia thì thích đọc sách, đi chăn dê cũng mnag sách theo. Chú ngồi trên cỏ, lặng lẽ đọc sách, xem say sưa quên cả đàn dê.

Trời gần tối, phải đưa dê về nhà. Chúc mục đồng này thôi chơi bài, đánh bạc; chú mục đồng kia ngừng đọc sách. Nhưng khi đi tìm dê, thì dê chạy đâu mất cả, chẳng còn môt con nào.

Đọc sách hẳn tốt hơn là chơi cờ, đánh bạc; ấy nhưng về tội để mất dê thì cả hai chú mục đồng đều có lỗi như nhau.

22. Học được cách giết rồng

Có một người đem bán tất cả gia sản đi mua một ngìn lạng vàng, rồi đi đến nơi thật xa để tim thầy học nghề.

Sau ba năm, anh ta trở lại. Người ta hỏi anh:

_Anh đi xa học ba năm, học được cái nghề gì đặc biệt?

Anh nói:

_Tôi học được cách giết rồng!

Mọi người rất ngạc nhiên, lại hỏi:

_Rồng thì giết như thế nào?

Anh ta khoa chân múa tay kể cho mọi người nghe, giết rồng phải dùng dao, phải bóp cổ rồng như thế nào, rồi phải mổ bụng nó ra sao…

Mọi người nghe xong đều cười ồ, không để cho anh ta nói hết, ngắt lời, hỏi:

_Anh học được cái nghề này rất hay, chúng tôi rất khâm phục, nhưng tìm đâu ra con rồng để anh giết cơ chứ?

23. Khỉ ăn hạ dẻ

Có một người nuôi một đàn khỉ. Do khéo huấn luyện nên đàn khỉ không những rất gần gũi với anh, mà khi anh nói chuyện chúng gần như hiểu hết.

Một hôm, anh bảo đàn khỉ, từ nay mỗi sáng phát cho mỗi con ba hạt dẻ, buổi chiều phát cho bốn hạt.

Đàn khỉ nghe xong, chê ít, con thì nhảy lên, con thì kêu ầm ĩ mãi không ngớt.

Người nuôi khỉ thấy khỉ làm dữ quá, liền nghĩ ra một cách, đảo câu nói lại:

_Chúng bay chê ít, thì từ nay buổi sáng ta phát cho bốn hạt; buổi chiều ba hạt, thế đã bằng lòng chưa?!

Thấy thêm hạt dẽ, cả đàn khỉ đều lấy làm rất vui sướng.

Lên đầu trang   Trở lại  
 
Vui lòng điền thông tin và gửi đến chúng tôi!
Họ & tên     Email  
Tiêu đề     Mã bảo mật  
 
Ngụ ngôn Việt
Yếu tố quyết định (Ái Thi Nhân) - 19/12/2012
Ôn cố tri tân (Ái Thi Nhân) - 23/11/2012
Chùm ngụ ngôn của Hạ Quyên - 06/11/2012
Điều trên hết (Ái Thi Nhân) - 30/10/2012
Thần khẩu hại xác phàm (Ái Thi Nhân) - 30/10/2012
Không tự lượng sức (Ái Thi Nhân) - 06/10/2012
Tranh công (Ái Thi Nhân) - 30/09/2012
Chùm truyện ngụ ngôn thứ hai của Ái Thi Nhân - 29/09/2012
Chùm ngụ ngôn của Ái Thi Nhân - 27/09/2012
Ai mới là chúa tể? - 27/09/2012
Cái niêu đất và cây đa (Phạm Tự Do) - 04/07/2012
Sinh nhật của Chuột cống (Đào Mạnh Long) - 07/06/2012
Truyện ngụ ngôn: Người thầy Họa Mi (Thanh Trắc Nguyễn Văn) - 06/06/2012
Toán và văn - Phạm Tự Do - 05/06/2012
Viên đá kê bàn của nhà bác học (Nguyễn Bá Trình) - 14/05/2012
Chuyện Hai Ông Sư (Phạm Tú Uyên) - 18/04/2012
Đạo thuật (Nguyễn Tấn Ái) - 16/04/2012
Trăm nẻo về Tâm ( Trần Huy Minh Phương ) - 06/04/2012
Phù thủy ( Nguyễn Tấn Ái) - 04/04/2012
Chùm ngụ ngôn của Phạm Tú Uyên - 21/03/2012
Trang 1/5: 1, 2, 3, 4, 5  Sau
 
Tin bài mới nhất
Nội dung bình luận
THỎA TẤM LÒNG - Từ Đức Khoát - 06/12/2012
Thơ - dạo Tây Hồ - Trần Đình Thư - 06/12/2012
Nhắn tin - nguyenthiphung - 05/12/2012
Xúc động ! - Nguyễn Phước - 04/12/2012
ghen - đăng trình - 04/12/2012
Cảm ơn chị Phụng - Đàm Lan - 04/12/2012
nhận xét - NGÔ TOÀN THẮNG - 03/12/2012
SỬA LẠI BÀI HOẠ - Ngô Thái - 03/12/2012
Nhan qua - Thanhnhan - 02/12/2012
Bạn đọc - Pham Minh Giắng - 30/11/2012
Ý Tưởng Mỹ Thuật - Thiết kế Web
Nước khoáng Tip Top