TẤM CÁM THỜI @
Phạm Phù Sa
Sau khi đại hội võ lâm bầu minh chủ sơn lâm . Một tuần sau, chúa sơm lâm triệu tập phiên họp đầu tiên của nhiệm kỳ mình đảm nhiệm để giải quyết việc nổi cộm lên bấy nay , đó là cái kết truyện dân gian của loài người: Tấm Cám
Chúa sơn lâm dõng dạc :- Lâu nay ngồi đâu ta cũng nghe bàn đến cái kết thúc truyện Tấm Cám. Loài người tranh cãi kịch liệt, phe cho rằng Tấm trả thù hèn hạ , làm mắm xác con cho mẹ ăn là tàn nhẫn, phe thì nói trả thù như vậy cũng chưa "đã”. Theo ý các ngươi thì sao ?
Rùa rụt rè hỏi : - Bẩm cụ, chuyện của loài người mắc mớ chi mình ạ ?
Thỏ liếng thoắng:: - Sao lại không? Ngươi thật thà hóa cha đứa dại. Có đấy, có đấy . Đại vương có ý cả mà .
Quạ vỗ cánh khen: - Quả không hổ danh anh thỏ lanh mưu. Đây này, tôi là chứng nhân trong câu chuyện , không phải sao?
Chúa sơn lâm :- Đúng vậy, đụng đến thần dân của ta thì ta phải có ý kiến. Vả lại loài người cũng đem chúng ta ra làm chuyện ngụ ngôn thì chúng ta cũng có quyền bàn về họ chứ.
Gấu phục phịch đứng lên : - Nói về cái ác thì chẳng ai qua con người. Như họ hàng nhà tôi đây còn bị họ bắt đem nuôi " chích ” mật. Sống dở chết dở. Dòng họ Đại vương đây cũng bị lấy da, xương thịt nấu cao huống là ai .
Nai chen vào : - Thì tôi đây cũng bị lấy nhung , nhưng….xin các vị đừng vơ đũa cả mớ như vậy. Người nào tội nấy chớ? Ta đang nói về cô Tấm kia mà ?
Theo tôi, Tấm không thuộc hàng "đại ác nhân” như nhiều người nhận định. Bởi vì trong sổ bộ đại vương nắm đây không có tên tấm .
Chúa sơn lâm :- À, phải phải. Loài người xếp ta vào hàng dã thú là loại máu lạnh rồi. Họ hàng bà con ta chẳng có ai như Tấm cả. Nhưng thôi, không tranh cãi chuyện đó nữa, mà hãy tập trung vào "chuyên môn”. Theo các ngươi cái kết nào là hay nhất ?
Qua một hồi bàn thảo sôi nổi, rất nhiều ý kiến đưa ra. Có một ý kiến được cho là hay và hợp lý , thuyết phục nhất, được hội đồng bỏ phiếu 100% có trao giải thưởng văn học. Cái kết đó như sau :
" Khi thấy Tấm trắng đẹp như tiên, Cám dò hỏi thì Tấm thành thật kề tai nói nhỏ , Cám nghe lời làm theo” không ngờ mặt mày xấu như ma, từ đó Cám bỏ hoàng cung trốn biệt vô rừng, ngày ngày ôm tấm kính soi mà u sầu nát ruột mà chết. Một toán thợ săn (đã từng bị mẹ con Cám bạc đãi) nghe loài quạ kháo nhau kéo nhau đi dự tiệc thịt người bèn theo dấu quạ tìm đến, bắt gặp Cám chết trong rừng, bèn nảy ra ý định làm mắm xác con gởi về cho mẹ. Và, câu chyện diễn biến y như ta đã biết . Muôn loài vỗ tay rân , vang động cánh rừng.
Bò rừng chất vấn : - Cả cái kết này cũng bất hợp lý. Làm sao mà toàn thân, xương thịt đã thành mắm mà bà mẹ nhận diện ra được con mình ? chẳng lẽ riêng cái đầu và khuôn mặt không bị phân hủy ?
Cả bọn lại lao nhao: - Ừ hé , vô lý, vô lý !
Thỏ ôm bụng cười ngả nghiêng: - Hố hố….há há…. Các vị ơi. Giá trị nghệ thuật là ở cái chỗ đó đó.
Chúa sơn lâm vỗ bàn phấn khích : - Hà hà …đây. Mời tất cả lắng nghe chính tác giả lý giải .
Cáo tự tin bước lên: - Quý vị biết vì sao Cám chết không? Cám nghe lời Tấm đi…thẩm mỹ viện ! mà đã vào đó rồi thì tóc tai, mặt mũi đã bị tẩm hóa chất cả , làm sao mà phân hủy cho được chớ ?!!!
Quạ phụ họa :- Đúng quá, có tôi làm chứng. Trước đó cả đàn nhà tôi bu vô rỉa mà cái mặt con Cám chẳng ăn thua !!!!
Tập thể nhốn nháo : - Ồ, thì ra là thế, nhưng như vậy thì Tấm các hay không ác ?
Chúa sơn lâm :- Ậy ậy, ta chỉ biết tới đó thôi. Còn lại, đời sau phán xét !












