Tú Mỡ đi nước ngoài về, phải vào bệnh viện, nhà văn Nguyễn Công Hoan bèn làm... thơ tặng Tú Mỡ. Bài thơ có đoạn như sau:
... Bữa nọ anh đi ra nước ngoài
Về nhà anh đi ngoài ra nước!
Chẳng hay bơ sữa xơi thế nào
Loay hoay chữa mãi mới khỏi được...
Thơ nịnh vợ
Một hôm, nghe một người bạn thơ đến ta thán về bà... nội tướng của mình, thi sĩ Vương Trọng cười và làm hộ bạn bài thơ tặng vợ. Thơ rằng:
Trong nhà gì đẹp bằng em
Mắt xanh, môi đỏ, lại thêm răng vàng
Răng vàng, môi đỏ, mắt xanh
Gần chồng mà chẳng... hôi tanh mùi chồng.
Bạn thơ nọ khoái lắm bèn xin ngay về chép lại để tặng "bà chủ”. Ít ngày sau nghe đồn vợ chồng nhà nọ hòa thuận lắm.
Nghe sách báo nói thế!
Nhà văn Nguyễn Công Hoan được mời đến giảng về truyện ngắn cho lớp viết văn trẻ khóa 4 trường Nguyễn Du.
Ông nói:
- Truyện ngắn sau Cách mạng tháng 8 hay hơn truyện ngắn thời trước rất nhiều. Truyện ngắn càng ngày càng hay...
Một học viên giơ tay hỏi:
- Thưa bác, bác có thể nêu một tác giả tiêu biểu và một truyện ngắn hay sau Cách mạng không ạ?
Nguyễn Công Hoan cười to:
- Tôi có đọc truyện nào đâu mà nêu?
- Sao vừa rồi, bác lại nói thế ạ?
Nguyễn Công Hoan thản nhiên:
- Thì tôi nghe sách báo nói thế, tôi cũng nói thế!
Cả lớp học cười ồ.
Anh ấy chờ trong nhà
Hồi còn trẻ ở Huế, nhà thơ Thanh Tịnh hay đi hát cô đầu. Đi hát cô đầu nhưng giấu vợ, nói dối là đi thư viện hoặc đi nghe diễn thuyết. Thấy bà vợ chưa tin hẳn, ông bèn nghĩ ra một cái mẹo.
Biết vợ ông rất tin ông anh ruột của mình, Thanh Tịnh đến rủ ông anh cùng đi nghe diễn thuyết. Về đến trước nhà, Thanh Tịnh bày ra một vấn đề để hai anh em tranh cãi. Bà vợ ông thấy hai anh em tranh luận, bèn khuyên cả hai về nhà nghỉ.
Sau hôm ấy, Thanh Tịnh toàn đi một mình, tất nhiên là đi hát cô đầu. Thỉnh thoảng về đến trước cổng lại dừng lại, giả vờ như đang tranh luận cùng với ông anh. Thanh Tịnh bắt chước tiếng ông anh vợ giống đến mức bà vợ tin như sấm.
Ba tháng... bốn tháng trót lọt. Một đêm, quãng mười một giờ, ông vừa về hăng hái độc tấu trước cổng thì bà vợ chạy ra nắm áo kéo vào:
- Thôi vô đi, sương lạnh. Anh ấy đến từ bảy rưỡi tối đang chờ anh trong nhà kìa!
Vai quan trọng
Trong một tiệc rượu, nhà văn Nguyên Hồng đồng ý giao toàn quyền cho Nghiêm Đa Văn chuyển Bỉ vỏ thành tác phẩm điện ảnh. Trong phút hào hứng, nhà văn giơ cả hai tay lên trời, đòi:
- Tao xin một chân trong đó...
Anh em xúm vào hỏi:
- Bố định đóng vai gì đây?
Nguyên Hồng trả lời như đã chuẩn bị sẵn:
- Tao... tao làm vai đao phủ!
Thằng tù biên giới
Năm 1951, trong chiến dịch Cao Bắc Lạng, nhà văn Nguyễn Huy Tưởng có viết một phóng sự gửi cho báo Vệ Quốc Đoàn. Bỗng dưng ông đọc được số báo Vệ Quốc Đoàn có đăng phóng sự "Thằng tù biên giới” của tác giả Nguyễn Huy Tưởng. Ông rất ngỡ ngàng vì không có viết bài phóng sự nào với tựa đề như thế.
Sau khi đọc hết bài phóng sự, nhà văn mới vỡ lẽ và cười bò ra. Té ra báo đã in nhầm cái tít bài phóng sự của ông: "Thắng từ biên giới” thành ra: "Thằng tù biên giới”.
Nhận xét hóm hỉnh
Lúc làm viện trưởng Viện Văn học, nhà văn Hoài Thanh phân công cho một cán bộ trong Viện làm báo cáo về tình hình văn học của năm qua.
Sau khi đọc bản báo cáo mấy chục trang của cán bộ ấy nộp, Hoài Thanh nhận xét:
- Bài viết của anh có nhiều điểm đúng và nhiều điểm mới. Nhưng... những điểm đúng thì nhiều người đã nói, còn những điểm mới thì lại... sai.
(Theo Giai thoại làng văn VN của Xuân Tùng)
![]() |
- Cháu không mua quyển này đâu...
- Sao, Xuân Sách viết cuốn này rất hay.
- Thì bố cháu chứ ai. Bố cháu viết dở bỏ xừ đi. Đọc mãi phát chán!
Chơi… râu
![]() |
- Ái chà, dạo này Nguyên Hồng để râu cơ đấy. Nom kháu lão tệ.
Nguyên Hồng cười cười trả lời tắp lự:
- Vâng, thưa anh, tôi chơi râu. Người ta giàu sang thì chơi phong lan, chơi chó. Còn nhà văn nghèo chỉ có râu để chơi đấy ạ.
Khi nhạc sĩ đãng trí
![]() |
- Tôi vẫn biết chú thường đãng trí. Chẳng thế có lần cô Nhung (vợ NS Huy Du) còn kể với chúng tôi một chuyện vui, ấy là chuyện cái hôm chú vội đi họp một cuộc họp quan trọng. Và tất nhiên đi họp ở Bộ Quốc phòng là phải mặc quân phục, đi giày tất đàng hoàng. Nhưng trong lúc vội vã, chú đã xỏ nhầm cả hai chiếc tất vào một chân, sau đó chú cuống lên tìm mãi chiếc tất kia không thấy. Cô Nhung đành phải lấy đôi tất khác cho chú.
Đến lúc phải thay tất mới vỡ lẽ. Đến lượt nhạc sĩ phải trợn mắt ngạc nhiên: "Ông là ai mà biết rõ như thế?”. Té ra, người nói hôm ấy chính là anh họ của vợ ông.
HÀ THƯỜNG NHÀN
(Theo "101 giai thoại nhà văn Việt Nam” của Nguyễn Thị Như Trang)















